Share | 


 

 Harry Potter 6-HP and the half-blood prince

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Sat Jul 31, 2010 11:38 am

avatar
Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter 6-HP and the half-blood prince

 
Chương 27

Toà tháp sét đánh

Trở lại bầu trời đầy sao, Harry kéo cụ Dumbledore lên tảng đá gần nhất. Ướt đẫm và run lẩy bẩy, với sức nặng của cụ Dumbledore ở trên, nó tập trung một cách khó khăn đến đích: Hogsmeade. Nhắm mắt lại, ôm cánh tay của cụ Dumbledore thật chặt, Harry lại tiếp tục cái cảm giác dồn ép khủng khiếp.
Trước khi mở mắt, Harry biết nó đã làm được: mùi của cát, những cơn gó biển đã biến mất. Nó và cụ Dumbledore đang ở giữa con đường tối mịt dẫn tới Hosgmeade. Trong một khoảng khắc, nó thấy nhiều Inferi đang dần dần tiến lại phía nó từ các cửa hàng, thế nhưng sau một cái chớp mắt, chúng biến mất. Quanh nó, chỉ còn lại bóng tối với một vài cây đèn đường le lói.
“Chúng ta đã đến, thưa thầy” Harry nói một khó khăn. Nó bất ngờ nhận ra mũi khâu ở ngực đã khô. “Chúng ta đã đến, chúng ta đã đến Horcrux rồi ! ”
Cụ Dumbledore đứng lảo đảo trước mặt nó. Trong một thoáng, Harry nghĩ rằng phép độn thổ của nó đã làm cho cụ mất thăng bằng. Rồi nó thấy mặt cụ, tái nhợt và ướt đẫm dưới ánh sáng từ xa của cây đèn đường
“Thầy ổn không ạ ?”
“Ta sẽ khá hơn” cụ Dumbledore nói yếu ớt, mặc dù góc miệng của cụ giật mạnh “ Liều thuốc đó… không phải là liều thuốc giải”
Và khi thấy cái rùng mình của Harry, cụ cúi thấp xuống.
“Đừng lo lắng, thầy sẽ ổn mà”
Nó nhìn xung quanh một cách tuyệt vọng, nhưng không có ai cả. Tất cả những gì nó có thể nghĩ được bây giờ là phải bằng mọi cách đưa cụ Dumbledore đến trạm xá.
“Chúng ta cần về trường, thưa thầy…..Bà Pomfrey…”
“Không” cụ nói “ Người ta cần bây giờ là giáo sư Snape… nhưng ta không nghĩ… ta có thể đi xa như vậy…”
“Vâng, thưa thầy. Con sẽ tìm một nơi để thầy nghỉ, rồi con sẽ đi kiếm bà…”
“Severus” cụ Dumbledore nói rõ ràng “ ta cần Severus..”
“Vậng ạ, Snape. Nhưng con sẽ phải đi một lúc, vì vậy con có thể…”
Nhưng trước khi Harry kịp làm gì thì nó nghe thấy tiếng bước chân đang chạy. Trái tim của nó nhảy lên:
Người nào đó đã thấy, người nào đó đã biết là họ cần giúp đỡ. Và nó thấy bà Rosmerta đang chạy xuống con đường tối mịt phía trước họ với đôi guốc cao gót và mặc cái áo choàng lụa thêu những con rồng.
“Ta thấy con Độn Thổ khi kéo cái màn phòng ngủ. Cảm ơn Chúa, cảm ơn Chúa, ta không thể nghĩ cái gì để… nhưng chuyện gì xảy ra với ngài, ngài Albus?”
Bà dừng lại, thở hổn hển rồi nhìn chằm chằm, với đôi mắt mở rộng, xuống cụ Dumbledore.
“Thầy bị thương”, Harry nói “ bà Rosmerta, bà có thể đưa cụ vào quán Ba Cây Chổi khi con đi vào trường và tìm người giúp đỡ? “
“Con không thể đi tới đó một mình được, Con không nhận ra- con không thấy là..?”
“Nếu bà giúp con” Harry nói, không nghe những gì bà Rosmerta nói “ con nghĩ chúng ta có thể đưa cụ vào trong-? “
“Chuyện gì xảy ra? “ cụ Dumbledore nói: “ chuyện gì đã xảy, Rosmerta? “
“Dấu - dấu hiệu đen, thưa cụ”
Và rồi bà chỉ lên bầu trời, về phía Hogwarts. Sự sợ hãi tràn ngập trong Harry… Nó ngước nhìn lên.
Nó ở đó, lở lửng trên bầu trời phía trên trường: cái sọ màu xanh lá cây, đang cháy sáng với cái lưỡi hình con rắn, cái dấu hiệu mà Tử Thần Thực Tử để lại khi chúng vào tòa nhà nào… mọi khi chúng giết ai đó…
“Nó xuất hiện khi nào? “ cụ Dumbledore hỏi, và bàn tay của cụ siết chặt lên vai của Harry khi cụ cố gắng đứng dậy một cách khó khăn.
“ Chắc hẳn khoảng vài phút trước, khi tôi đưa con mèo ra ngoài thì không có nó, nhưng khi tôi lên gác thì - ?”
“Chúng ta cần trở lại lâu đài một lần nữa” cụ Dumbledore nói “ Rosmerta”, và mặc dầu lảo đảo một chút, cụ hầu như hoàn toàn ở vị trí của người điều ra lệnh “ chúng ta cần những cây chổi”
“ tôi có một cặp ở sau quán” bà nói, trông có vẻ rất hoảng sợ “ Tôi có thể chạy đi và lấy về - ?”
“ Không, Harry có thể làm nó”
Harry giơ cây đũa của nó lên lần nữa
“ Accio chổi của bà Rosmerta”
Một giây sau, họ nghe thấy một tiếng nổ lớn khi cửa trước cửa quán rượu vỡ tung lên, hai cây chổi phóng ra ngoài đường và đua nhau đến bên Harry, nơi mà chúng dừng đột ngột, rung nhẹ, ở tốc độ cao nhất.
“Rosmerta, làm ơn gửi một bức thư đến Bộ pháp thuật” cụ Dumbledore nói, khi cụ cưỡi lên cây chổi gần nhất “ Có thể không ai trong Hogwarts nhận ra có cái gì không ổn…Harry, mặc chiếc áo tàng hình của con vào đi”
Harry kéo chiếc áo khoác tàng hình ra khỏi túi, và trùm nó vào người trước khi leo lên chổi, bà Rosmetra đi lảo đảo trở lại quán rượu của bà, khi Harry và cụ Dumbledore đạp xuống đất và bay lên. Khi họ tăng tốc về phía lâu đài, Harry lướt qua một bên cụ Dumbledore, sẵn sàng túm lấy cụ nếu cụ rơi, nhưng hình như dấu hiệu đen dã kích thích cụ: cụ cúi thấp người xuống, mắt nhìn chằm chằm dấu hiệu đen, râu và mái tóc bạc của cụ bay về phía sau trong bầy trời đêm. Và Harry cũng nhìn cái đầu sọ, nổi sợ lớn dần trong nó, như quả bong bóng độc ác, nén phổi nó lại, cuốn theo tất cả sự lo lắng khác trong tâm trí nó…
Họ đã đi bao lâu? Có phải may mắn của Ron, Hermione, và Ginny đã hết rồi không? Toàn trường hay là Neville, hay Luna hay các thành viên khác của DA có phát hiện được những kẻ đã gây nên dấu hiệu đen không? Và nếu … ông ta là người bảo họ đi tuần tra các hành lang, ông ta sẽ nói cho họ để rời khỏi giường an toàn… ông ta có đáng tin cậy, một lần nữa, vì cái chết của một người bạn ?
Khi bay xuyên qua màn đêm, lượn vòng xuống con đường mà nó đã đi trước đó, dù tiếng rít của không khí ban đêm, Harry lại nghe thấy cụ Dumbledore nói khẽ bằng một thứ tiếng lạ.Nó biết vì sao cây chổi của nó rung lên một chút khi họ bay vào sân: cụ Dumbledore đã phá bỏ những bùa mê mà chính cụ đã ếm lên xung quanh lâu đài, để họ có thể nhanh chóng tiến vào lâu đài. Dấu hiệu đen đang lấp lánh ở phía trên tháp thiên văn, nơi cao nhất của lâu đài. Có phải là cái chết đã xảy ở đó không?
Cụ Dumbledore vừa mới băng qua bức tường thành và đang đáp xuống, Harry đáp xuống sau cụ vài giây và nhìn xung quanh.
Tòa thành trống không. Cánh cửa dẫn đến cầu thang xoắn ốc đi vào lâu đài đang đóng. Không có một dấu hiệu về một trận đánh đến chết hay một người nào cả.
“Chuyện này có nghĩa là gì ạ?” Harry hỏi cụ Dumbledore, rồi nhìn lên cái đầu lâu màu xanh với cái lưỡi rắn đang lấp lánh một cách độc ác.” Nó có đúng là dấu hiệu đen? Phải có người nào đó xác định là - thưa thầy?”
Dưới ánh sáng xang lờ mờ của dấu hiệu đen, Harry thấy cụ Dumbledore đang ôm ngực của mình bằng bàn tay đen sẫm.
“ Đi thức Severus dậy” cụ nói yếu ớt nhưng rõ ràng. ” Nói với ông ta những gì đã xảy ra và bảo tới gặp ta. Đừng làm gì khác, đừng nói với bất kỳ ai và đừng cởi cái áo khoác của con. Ta sẽ đợi ở đây.”
“Nhưng-“
“Con đã thề là tuân theo ta, Harry à – đi đi!”
Harry vội vàng chạy đến cánh cửa dẫn đến cầu thang xoắn ốc, nhưng bàn tay của nó vừa mới chạm vào cái vòng sắt của cánh cửa thì nó nghe thấy bước chân từ phía bên kia. Nó nhìn về phía cụ Dumbledore đang ra hiệu cho nó lùi lại. Nó vừa lùi xa cánh cửa, vừa rút cây đũa thần.
Cánh của bật tung và một người hiện ra, hét lớn “ Expelliarmus!”
Người Harry trở nên cứng và bất động, và nó cảm thấy nó rơi vào bức tường của tháp, đứng sững như tượng, không thể di chuyển hay nói được. Nó không biết chuyện gì đã xảy ra – Expelliarmus đâu phải là một lời nguyền đông cứng.
Rồi, bằng ánh sáng của dấu hiệu đen, nó thấy cây đũa của cụ Dumbledore đang bay vòng qua bờ thanh, và nó đã hiểu ra… Cụ đã im lặng làm bất động Harry, và chính cái giây thực hiện lời nguyền đó đã làm cho cụ phải trả giá bằng cơ hội phòng thủ bản thân.
Đứng đối diện với bờ thành, khuôn mặc trắng bệch, cụ Dumbledore vẫn không có dấu hiệu nào của sự hoảng sợ hay đau đớn. Cụ chỉ đơn thuần nhìn vào kẻ đã đánh bật cây đũa thần của cụ và nói “ Chào buổi tối, Draco”
Malfoy bước tới, liếc nhanh xung quanh để kiểm tra có còn ai khác không. Mắt của hắn dừng lại ở cây chổi thứ hai.
“ Có ai khác ở đây nữa? ”
“đó là câu hỏi đáng kẽ ta nên hỏi cậu, hay cậu đang hành động một mình?”
Harry nhìn thấy đôi mắt tái nhợt của Malfoy quay qua cụ Dumbledore dưới ánh sáng xanh nhạt của dấu hiệu
“không” hắn nói” tôi đang nổi cáu đây. Có tử Thàn Thực tử trong trường của ông tối nay”
“À, À” cụ Dumbledore nói, như thể là Malfoy đang trình bày một bài tập về nhà đầy tham vọng.” quả thực là rất tốt. Cậu đã tìm ra cách để đưa chúng vào, phải không?”
“Đúng thế” Malfoy nói, thở hổn hển “ ngay dưới mũi ông mà ông không bao giờ nhận ra”
“tài tình” cụ Dumbledore nói “ Bây giờ…tha thứ cho ta…chúng đang ở đâu? Cậu hình như không được giúo đỡ.”
“Họ gặp những người canh gác của ông. Họ đang đnáh nhau ở dưới. họ sẽ không trễ đâu…tôi đi lên trước. tôi - tôi có việc phải làm”
“À, vậy thì, cậu phải tự xoay xở thôi, cậu bé đáng mến” cụ Dumbledore nói nhẹ nhàng.
Rồi tất cả im lặng. Harry bị giam cầm trong chúng cơ thể tàng hình, tê liệt của mình, nhìn chằm chằm vào hai người họ, đôi tai nó căng ra để nghe những âm thanh của các tử thần thực tử từ xa, và phía trước nó, Draco Malfoy không làm gì cả ngoại trừ chỉ nhìn chằm chằm vào cụ Albus Dumbledore, người mà, không thể tin được, đang mỉm cười.
“Draco, Draco, cậu không phải là một kẻ giết người”
“Làm sao ông biết ?” Malfoy nói
Hắn hình như đã nhận ra những từ ấy trẻ con như thế nào, Harry thấy hắn đỏ ứng dưới ánh sáng xanh của dấu hiệu đen
“ông không biết khả năng của tôi ” Malfoy nói mạnh mẽ hơn “ ông không biết tôi vừa mới làm gì đâu “
“Ồ, vâng , ta biết” cụ Dumbledore nói nhẹ nhàng “ cậu suýt nữa đã giết Katie Bell và Ronald Weasley. Cậu đã cố giết ta, với sự tuyệt vọng ngày càng tăng dần, trong suốt cả năm học. Hãy tha thứ cho ta, Draco à, nhưng đó thực sự là những sự cố gắng yếu ớt… quá yếu ớt, một cách trung thực, ta muốn biết trái tim của cậu có thực sự cho phép…
“nó cho phép!” Malfoy nói dữ dội “ tôi đã làm việc đó trong cả năm học, và tối nay – “
Ở một nơi nào đó sâu trong lâu đài phía dưới, Harry nghe thấy một tiếng hét. Malfoy đông cứng lại, rồi liếc nhìn ra sau.
“ Ai đó đang đánh một trận hay” cụ Dumbledore nói vui vẻ. “ Nhưng cậu đang nói là…vâng, cậu đã xoay xở để đưa các Tử Thần Thực Tử vào trường của ta mà, ta thừa nhận, ta nghĩ là không thể…cậu làm như thế nào vậy?”
Nhưng Malfoy không nói gì, hắn vẫn đang lắng nghe những gì xảy ra bên dưới và hắn hầu như tê liệt như Harry.
“ Có lẽ cậu phải thực hiện công việc này một mình” cụ Dumnledore nói “ nếu người của cậu bị ngăn cản thì sao? Có thể cậu đã nhận ra , các thành viên của hội phượng hoàng cũng ở đây tối nay. Rốt cuộc , cậu thực sự không cần giúp đỡ….ngay bây giờ, ta không có đũa thần… ta không có gì tự vệ cả”
Malfoy vẫn chỉ nhìm chằm chằm cụ.
“Ta biết” cụ nói một cách tử tế, khi mà Malfoy không nói nhúc nhích cũng không nói gì,” cậu sợ phải làm việc này mà không có chúng”
“ Tôi không sợ !” Malfoy gầm lên, mặc dù vẫn không làm gì cụ Dumbledore “ chính ông mới là người nên sợ!”
“Tại sao? Ta không nghĩ cậu sẽ giết ta, Draco à. Giết người không dễ dàng như sự tin tưởng ngây thơ đâu….Vì vậy, hãy nói với ta, trong khi chúng ta đợi những người bạn của cậu…. cậu đưa chúng vào đây bằng cách nào? Hình như cậu đã mất khá nhiều thời gian để vạch kế hoạch”
Malfoy trông có vẻ như hắn đang đánh nhau với sự thôi thúc muốn hét lên hay nôn mửa. Hắn nghẹn ngào và hít sâu, nhìn trừng trừng cụ Dumbledore, cây đũa của hắn chỉ thẳng vào trái tim gần đó [the latter s heart ].
Và rồi, dường như hắn không thể tự giúp đỡ chính mình, hắn nói “ tôi đã chữa lại cái Vanishing Cabinet hư mà không ai dùng nhiều năm nay. Một Montague đã bị mất năm ngoái.
“Aaaah”
Tiếng thở dài , một nửa rên rỉ, của cụ Dumbledore. Trong một thoáng, cụ nhắm mắt lại.
“ Rất thông minh… có một cặp, ta sẽ lấy nó ?”
“ Cái khác ở trong Borgin and Burkes” Malfoy nói “ chúng tạo ra một loại hành lang giữa chúng. Montague nói với tôi rằng khi hắn mắc kẹt ở Hogwarts, hắn bị giam vào trong ngục nhưng thỉnh thoảng hắn có thể nghe những gì xảy ra trong lâu đài, thỉnh thoảng lại nghe thấy những gì ở cửa hàng, như thể Cabinet ở giữa chúng, nhưng không ai có thể nghe thấy hắn…. Cuối cùng hắn đã Độn thổ ra, mặc dù hắn chưa bao giờ qua được kì thi. Hắn gần như chết đi. Mọi người đều nghĩ rằng đó là một câu chuyện hay, nhưng chỉ có tôi nhận ra ý nghĩa của nó - ngay cả Borgin cũng không biết – ta là người duy nhất nhận ra rằng : có thể vào Hogwarts thông qua các Cabinet nếu tôi sửa chúng”
“ rất tốt” Dumbledore thì thầm “ vậy Tử thần thực tử có thể đi từ Borgin and Burkes vào trường để giúp cậu… một kế hoạch thông minh, rất thông minh… và, như cậu nói, ngay dưới mũi tôi…”
“Ừ” Malfoy nói . Hắn, một cách kỳ lạ, hình như có lấy sự dũng cảm, và an ủi từ lời khen của cụ Dumbledore. “ Vâng , đúng thế”
“Nhưng nhiều lần” cụ tiếp tục “ cậu không chắc là cậu có thể sửa được Cabinet, phải không? Và cậu đã dùng đến cách xem xét một cách thổ thiện và xấu xa như gưiử cho ta một chuỗi hạt bị nguyền rủi mà chắc chắn là đã sai lầm…. chỉ có một cơ hội rất mỏng manh để ta uống rượu mật đó…”
“Ừ,mà , ông vẫn không nhận ra người đứng sau món đó sao? Malfoy chế nhạo, trong khi cụ Dumbledore trược xuống một chút bờ tường, sức lực cụ rõ ràng đang giảm dần, và Harry đấu tranh một cách vô ích, câm lặng, với lời nguyền đang trói chặt nó.
“Thực ra, ta không nhận thấy” cụ Dumbledore nói “ ta chắc đó là cậu”
“vậy tại sao ông không chặn tôi lại?” Malfoy hỏi
“ta đã cố gắng, Draco. Giáo sư Snape đã giám sát cậu theo lệnh của ta”
“Ông ta không làm theo lệnh của ông, ông ta đã hứa với mẹ tôi – “
“ tất nhiên đó là những gì ông ta nói với cậu, Draco à, nhưng – “
“ Ông ta là gián điệp hai mang, ông ,lão già ngu ngốc, hắn không làm việc cho ông, chỉ có ông nghĩ như vậy thôi “
“ Chúng ta đành phải bất đồng với nhau thôi, Draco à. Ta tin giáo sư Snape – “
“À, ông đã đánh mất sự thông thái của mình ” Malfoy chế nhạo “ ông ta đã đề nghị giúp đỡ ta- muốn dành lấy tất cả vinh quang – muốn có một chút hành động – “ cậu đang làm gì vậy? cậu làm cái chuỗi hạt đó phải không, thật ngu ngốc, nó có thể thổi tung mọi thứ-“ Nhưng tôi không nói với ông ta những gì ta đã làm ở phòng yêu cầu, ngày mai ông ta thức dậy và mọi chutện đã xong và ông ta sẽ không còn là người được Chúa tể bóng tối sủng ái nữa, ông ta sẽ không là gì so với tôi, không là gì!”
“Rất tốt “ cụ Dumbledore nói nhẹ nhàng “ Tất nhiên, tất cả chúng ta đểu thích sự đánh giá đúng những công việc của chính chúng ta… nhưng chẳc hẳn cậu phải có tòng phạm, …. Một ai đó ở Hogsmeade, người mà có thể thả Katie- aaah”
Cụ Dumbledore nhắm mắt lần nữa và gật đầu, như thể là cụ sắp ngủ gật.
“… tất nhiên… Rosmerta. Bà ấy bị lời nguyền Độc Đoán [Imperius Curse ] bao lâu rồi?”
“ Cuối cùng ông cũng nhận ra, phải không?” Malfoy chế nhạo
Có một tiếng hét khác ở phía dưới, hơi to hơn những cái trước. Malfoy lại nhìn lui sau một cách sợ hãi, rồi quay lại nhìn cụ Dumbledore, đang nói tiếp “ Rosmerta tội nghiệp đã bị ép phải lẩn tránh trong phòng tắm và đưa cái chuỗi hạt đó cho bất kỳ học sinh Hogwarts nào vào đó một mình? Và bình rượu mật ong độc… à , đương nhiên, Rosmerta có thể bỏ độc vào nó trước khi bà ấy gửi nó đến Slughorn, và tin rằng nó sẽ là quà giáng sinh của ta… vâng, rất rõ ràng…rất rõ ràng…. Ông Filch tội nghiếpẽ không, tất nhiên, nghĩ đến việc kiểm tra cái chai của Rosmerta… hãy nói cho ta, cậu liên lạc với Rosmerta như thế nào? Ta nghĩ rằng tất cả cách thức liên lạc trong và ngoài trường đều bị giám sát”
“những đồng xu bị ếm” Malfoy nói, dường như hắn bị buộc phải tiếp tục nói, dù cây đũa trên tay hắn đang lắc dữ dội “ tôi có một cái và bà ta có một cái và ta có thể gửi những thông điệp đến bà ta-“
“Đó không phải là cách liên lạc bí mật của cái nhóm mà được gọi là Đội quân của Dumbledore [ DA] sao?” cụ Dumbledore hỏi. Giọng cụ nhẹ nhàng và vui vẻ, nhưng Harry thấy cụ lại trượt thấp xuống 1 inch khi cụ nói.
“đúng, ta lấy ý tưởng từ chúng” Malfoy nói, với một nụ cười nhăn nhó “ ta lấy ý tưởng chai rượu mật độc từ con máu bùn Granger, ta nghe con nhỏ nói ,ở trong thư viện, những loại độc mà Filch không nhận ra…”
“Làm ơn đừng dùng những lời lẽ xúc phạm trước mặt ta” cụ Dumbledore nói
Malfoy cười lỗ mãng
“ ông quan tâm đến việc tôi nói “ máu bùn” khi mà tôi muốn giết ông?”
“Đúng” cụ Dumbledore nói, và Harry thấy chân của cụ trượt xuống một chút trên sàn khi cụ cố gắng đứng thẳng “ Nhưng khi định giết ta Draco à, cậu đã mất khá nhiều phút. Chúng ta đang ở một mình. Ta không có khả năng phòng thủ hơn bất kỳ lúc nào, và cậu vẫn không hành động…”
Miệng của Malfoy méo mó một cách không có ý, như thể hắn vừa mới nếm cái gì đó rất đắng.
“bây giờ, về tối nay” cụ Dumbledore tiếp tục” ta bị bối rối một chút những việc đã xảy ra…. Làm sao cậu biết ta đã rời khỏi trường? Nhưng tất nhiên” cụ tự trả lời câu hỏi của chính mình” Rosmerta đã thấy ta rời khỏi, bà ta đã báo cho cậu bằng những đồng xu của cậu, …”
“Đúng vậy” Malfoy nói “ nhưng bà ta nói ông chỉ ra ngoài để uống một chút , rồi ông sẽ trở lại…..”
“À, chắc chắn ta đã uống một cốc… và ta đã quay lại…” cụ lầm bầm. “ vì vậy cậu đã quyết định đặt bẫy ta?”
“ Chúng tôi đã quyết định đặt Dấu hiệu đen ở phía trên tháp và để cho ông đến đây nhanh hơn, để ông thấy người bị giết” Malfoy nói “ Và nó đã thành công”
“À… vâng và không…” cụ Dumbledore nói “ Nhưng ta đã đến, mà, không ai bị giết cả?”
“ ai đó đã chết” Malfoy nói, và giọng hắn hình như tăng lên cả một âm quãng. “một trong những người của ông …. Tôi không đó là ai, lúc đó rất tối… tôi bước ngang qua cái xác… tôi được lệnh đợi ở đây khi ông quay lại, chỉ đám Phượng hoàng của ông đi đường này…”
“Đúng vậy” cụ Dumbledore nói
Có mộy tiếng nổ và những tiếng la từ phía dưới, lớn hơn trước; nghe như người nào đó đang đang chiến đấu trên cái cầu thang xoắn, cầu thang dẫn đến nơi cụ Dumbledore, Malfoy và Harry đang đứng. Và trái tim cuả Harry đánh rầm rầm trong cái lồng ngực tàng hình của nó… người nào đó đã chết… Malfoy đã bước qua cái xác …nhưng đó là ai?
“có một khoảng thời gian ngắn, cách này hay cách khác” cụ Dumbledore nói “ Vì vậy, chúng ta bàn về lựa chọn của cậu, Draco”
“Lựa chọn của tôi !” Malfoy nói lớn “ tôi đang đứng đây với cây đũa thần – tôi đang định giết ông-“
“ cậu bé yêu quý, chúng ta sẽ không giả vờ về điều đó nữa. Nếu cậu định giết ta, cậu đã làm nó khi cậu đánh bật cây đũa của ta, cậu sẽ không dừng lại vì cuộc tán gẫu vui vẻ về phương thức và ý nghĩa này”
“tôi không có lựa chọn nào cả” Malfoy nói, và hắn thình lình trắng như cụ Dumbledore. “ tôi bắt buộc phải làm! Hắn sẽ giết tôi! Hắn sẽ giết cả nhà tôi!”
“ta thấy rõ vị trí khó khăn của cậu “ cụ Dumbledore nói “ Cậu không nghĩ tại sao trước đây ta không đối chấp với cậu? Bởi vì ta biết cậu sẽ bị giết nếu Voldemort nhận ra rằng ta nghi ngờ cậu”
Malfoy nhăn mặt khi nghe đến cái tên
“ta đã không dám nói chuyện với cậu về cái nhiệm mà ta biết cậu được giao, nếu Hắn ếm Legilimency lên cậu “ cụ tiếp tục “ nhưng bây giờ cuối cùng chúng ta cũng có thể nói chuyện thẳng thắn với nhau….không thiệt hại gì cả, cậu không làm ai bị thương cả, dù cậu rất may mắn khi các nạn nhân vô tình của cậu còn sống…. ta có thể giúp cậu, Draco à”
“không, ông không thể” Malfoy nói, tay cầm đũa của hắn lắc rất tồi tệ “ không ai có thể giúp tôi cả. Hắn bảo tôi làm nó nếu không hắn sẽ giết tôi.Tôi không có quyền chọn “
“hãy trở về lẽ phải đi, Draco à. Và chúng tôi sẽ che dấu cậu hoàn hảo hơn cậu có thể tưởng tượng. Hơn nữa, ta sẽ đưa cho những thành viên của Hội đến che giấu mẹ cậu ngay tối nay. Bây giờ cha cậu đã an toàn khi ở Azkaban… khi đến lúc ta cũng có thể bảo vệ ông ta… hãy trở về lẽ phải đi, Draco.. cậu không phải là kẻ giết người…”
Malfoy nhìn chằm chằm vào cụ
“nhưng tôi đã đi quá xa, phải không?” hắn nói chậm chạp. “Chúng nghĩ tôi sẽ chết, nhưng tôi ở đây,….và ông đang ở dướiquyền lực của tôi… tôi là người có đũa thần… ông đang cần lòng nhân từ của tôi…”
“không, Draco à” cụ Dumbledore nói “ Bây giờ lòng nhân từ của ta, không phải của cậu, có ý nghĩa…”
Malfoy không nói. Miệng hắn mở ra, tay cầm đũa vẫn run.
Nhưng tiếng bước chân đột ngột vang lên ở cầu thang và 1 giây sau Malfoy bị hất văng khi bốn người mặc áo choàng đen làm nổ tung cánh cửa ở bờ thành. Vẫn bất động, Harry kinh hãi nhìn bốn người đó: hình như bọn Tử thần thực tử đã thắng trong trận đánh ở phía dưới.
Một người đàn ông nhiều bướu, nghiêng hẳn sang một bên cườirúc rích
“Dumbledore bị dồn vào chân tường!” hắn nói, và hắn quanh sang người phụ nữ nhỏ bé, người trông có vẻ như chị của hắn, đang cười toe toét “ Dumbledore không có đũa, Dumbledore một mình! Làm rất tốt, Draco, Làm rất tốt”
“Xin chào, ông Amycus” cụ Dumbledore nói một cách dũng cảm, như thể đón tiếp hắn vào tiệc trà “ và ông cũng mang theo bà Alecto… rất duyên dáng…”
Người đàn bà cười pha một chút giận dữ
“Ông nghĩ trò đùa nhỏ đó sẽ giúp ông thoát khỏi cái chết?” mụ chế nhiễu
“Trò đùa? Không, không, đó là cách cư xử lịch sự “ cụ Dumbledore đáp lại
“Làm đi” người đứng gần Harry nhất, một người đàn ông mập với mái tóc dài dài, với cái áo choàng đen kín mít. Hắn có một giọng nói mà Harry chưa bao giờ nghe: một giọng nói như tiếng ho cọt két. Harry có thể ngửi thấy một mùi mạnh mẽ trộn lẫn giữa mồ hôi và , không thể sai hơn, máu từ người hắn. Các ngón tay bẩn thỉu với những cái móng tay hơi vàng.
“ ông đó hả, Fenrir?”cụ Dumbledore hỏi
“đúng vậy” một người khác nói “ Rất vui khi gặp ta hả, Dumbledore?”
“Không, ta không thể nói vậy…”
Fenrir Greyback cười, nhe ra những cái răng nhọn hoắc. Máu nhỏ tuèng giọt xuống cằm và hắn liếm môi từ từ, một cách bẩn thủi.
“nhưng ông không biết ta thích tụi nhỏ nhiều thế nào đâu, Dumbledore”
“bây giờ ông lại tấn công cả khi không có trang tròn ? cái này thật không bình thường…. ông cần ăn thịt người mà một lần một tháng không làm ông thỏa mãn sao?
“đúng vậy” Greyback nói “ Nó ông làm ghê tởm phải không Dumbledore? Nó làm ông sợ?
“À, ta không thể giả vờ nó không làm ta ghê tởm một chút” cụ Dumbledore nói “ và, vâng , ta hơi bất ngờ khi Draco đây mời ông, trong tất cả mọi người, vào trường nơi mà tất cả bạn bè của nó đang sống…”
“tôi không mời” Malfoy thì thào. Hắn không nhìn Greyback, hắn hình như không muốn, ngay cả, liếc qua Greyback “ tôi không biết hắn sẽ đến – “
“ta không muốn bỏ lỡ một cuộc viếng thăm Hogwarts, Dumbledore à” Greyback nói “ Không phải lúc nào cũng có những cái cổ bị xé toạt ra…. Ngon, rất ngon…”
Và hắn đưa một cái móng tay màu vàng lên và xỉa những cái răng cửa, trong khi đang liếc cụ Dumbledore
“ông có thể làm món ăn phụ cho ta, Dumbledore..”
“không” Tử thần thực tử thứ tư rít the thé. Hắn có một gương mặt lớn, hung ác. “Chúng ta đã được lệnh. Draco phải làm điều đó. Draco, nhanh lên “
Malfoy có vẻ ít cương quyết hơn . Hắn trông có vẻ khiếp sợ khi nhìn chằm chằm vào mặt cụ, đang tái nhợt hơn moị khi và thấp hơn bình thường, khi cụ trượt quá thấp xuống tường bờ thành.
“Hắn không cần cho thế giới này nữa, nếu chị hỏi ta!” người đang ông nghiêng sang một bên nói với chị lão, “Nhìn hắn lìa – mà chuyện gì xảy ra với chị thế, Dumby?
“Ồ, sự kháng cự yếu hơn, sự phản xạ chậm hơn, Amycus” cụ Dumbledore nói “ Tuổi già, một cách ngắn gọn….. một ngày, có thể, nó sẽ đến với cậu… nếu cậu may mắn…”
“ý ông là gì?” tử thần thực tử thình lình la lên, mạnh mẽ “ Luôn luôn là vậy, phải không, Dumby, nói và không làm gì cả, không gì cả, ta không biết vì sao Chúa tể bón tối không buồn giết ông! Nào Draco, làm đi”
Nhưng ngay lúc ấy, lại có tiếng từ cuộc đánh nhau phía dưới và một giọng nói la lên “ Chúng đã chặn cầu thang – Reducto! REDUCTO!”
Tim Harry nhảy lên: bốn kẻ này đã không giết tất cả những người cản chúng, mà chỉ đi lên tháp,và, như nó đã nghe, chúng chỉ tạo những chướng ngại
“ Draco, nhanh lên” người đàn ông có khuôn mặt tàn ác nói một cách giận dữ.
Nhưng tay của Malfoy run quá mạnh đến nỗi hắn không thể nhắm chính xác
“ta sẽ làm ” Greyback gầm lên, hắn tiến về phía cụ Dumbledore với bàn tay mở rộng, nhe răng ra.
“ta nói không!” người đang ông có bộ mặt tàn ác hét lên; ánh sáng lóe lên và gã người sói văng đi, đâm vào bờ thành và rồi hắn đi lảo đảo, trông rất giận dữ. Trái tim của Harry đập mạnh đến nỗi có thể nghe và biết nó đang đứng đó, đang bị giam bởi lời nguyền của cụ Dumbledore – nếu nó có thể nhúc nhích, nó có thể nhắm một lời nhuyền dưới cái áo tàng hình.
“Draco, làm đi, hay cậu không còn ở phía chúng ta nữa – “ người phụ nữ rít lên, nhưng ngay đúng lúc ấy, cánh cửa bật tung lên một lần nữa và Snape đứng đó, nắm chặt cây đũa của mình trong tay, khi mắt lão đảo một vòng, từ cụ Dumbledore đang dựa vào bức tường đến bốn tử thần thực tử, kể cả gã người sói, và Malfoy
“chúng tôi đang có một vấn đề, Snape” Amycus nhiều bướu nói, cặp mắt và cây đũa đã chỉ vào cụ Dumbledore, “thằng bé hình như không thể-“
Nhưng một người gọi tên của Snape, khá nhẹ nhàng
“Severus…”
Cái âm thanh làm Harry khiếp sợ hơn bất cứ thứ mà nó đã trải qua tối nay. Lần đầu tiên, cụ Dumbledore cầu xin”
Snape không nói gì, mà chỉ bước tới và đẩy mạnh Malfoy. Ba Tử thần thực tử bước lui. Thậm chí gã người sói hình như cũng sợ hãi
Snape nhìn sững cụ Dumbledore, và có một sự thay đổi , những nét căm thù hiện ra trên những đường xù xì của khuôn mặt hắn
“Severus…làm ơn…”
Snape đưa đũa lên và chỉ thẳng nó vào cụ Dumbledore
“Avada Kedavra!”
Một tia màu xanh bắn từ đầu đũa của Snape và trúng ngay ngực cụ Dumbledore. Tiếng thét sợ hãi của Harry không phát ra , im lặng và không thể nhúc nhích được, nó bị buộc phải đứng xem cụ Dumbledore bị hất tung lên: trong nửa giây cụ dường như treo lơ lửng dưới cái đầu lâu phát sáng, và rồi cụ rơi từ từ xuống, như một con búp bê, xuyên qua lỗ châu maivà bay ra ngoài.



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Sat Jul 31, 2010 11:38 am

avatar
Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter 6-HP and the half-blood prince

 
Chương 28

Chuyến bay của Hoàng Tử

Harry cảm thấy như thể chính nó cũng bị ném mạnh qua không trung. Nhưng điều đó đã không xảy ra, có lẽ điều đó đã không xảy ra với nó…
“Ra khỏi đây, nhanh lên!”
Thầy Snap ra lệnh và xốc gáy Malfoy rồi đưa nó qua cánh cửa phía trước của cái giá đỡ ; Greyback và những ngừơi thấp bè bè theo sau; riêng cặp sau cùng nói hổn hển trong hơi thở gấp gáp trong kích động. Khi họ tan biến qua cánh cửa, Harry bỗng nhận ra nó có thể di chuyển lại rồi! Điều gì đã giữ nó tê liệt với bức tường từ nãy đến giờ? Một điều gì đó không phải là phép thuật nhưng thật sự rùng rợn trong suy nghĩ của Harry. Nó thẩy chiếc áo Tàng hình sang một bên trong khi tên Tử thần thực tử hung ác đang dần biến mất qua cánh cửa…
"Petrificus Totalus!" – “Tứ chi bất rục rịch!”
Bỗng nhiên, tên Tử thần Thực tử oằn người lại như thể vừa chạm phải một thứ gì rắn chắc và rơi xuống mặt đất, rồi cứng đờ như một hình nhân bằng sáp, nhưng hắn mới chỉ gần chạm sàn khi Harry trèo qua người hắn và chạy xuống cầu thang tối.
Sự đau đớn, nỗi sự hãi, tất cả xé nát trái tim Harry… Harry phải đến chỗ thầy Dumbledore và bắt lão Snape. Bằng một cách nào đó hai việc này liên quan mật thiết đến nhau… Nó sẽ có thể đảo ngược những điều tồi tệ đã xảy ra nếu, nó làm được cả hai việc đó… Và khi đó, có lẽ, thầy Dumbledore sẽ không chết…
Nó nhảy ào qua 10 bậc thang cuối cùng của cầu thang xoắn và trụ vững trên đôi chân với cây đũa phép đã sẵn sàng. Hành lang được thắp sáng mờ mờ đầy những rác rến và tro tàn.Trần nhà trên đầu nó như bị sập xuống một nửa, và bức tường thì bị bong tróc một cách đáng sợ. Một trận đấu đang dữ dội xảy ra trước mặt nó, nhưng ngay khi nó cố gắng đoán ra ai đang chiến đấu với ai thì giọng nói nhừa nhựa đáng ghét vang lên rõ mồn một: “Xong rồi, đi thôi!”. Đó là Snape. Lão vừa biến mất qua khúc quanh ở cuối hành lang, cùng với Malfoy. Ngay khi Harry vừa hấp tấp đuổi theo họ thì một trong những người vừa chiến đấu giải phóng chính mình khỏi cuộc ẩu đả và lao tới nó – Đó là người sói Fenrir. Hắn đã ở trên đầu Harry trước khi Harry kịp phản ứng điều gì. Nó ngã ngửa ra sau, đầu tóc rối bời trên mặt, mùi khó chịu của mồ hôi và tanh tưởi của máu tràn trong miệng và hơi thở gấp gáp đầy ham muốn trong cổ họng.
"Petrificus Totalus!"
Harry thấy Fenrir khuỵu xuống trước nó, với một nỗ lực thần kì hắn thoát khỏi xác người sói và nằm dài trên sàn khi một tia sáng màu xanh lá xẹt qua nó. Nó thụp đầu xuống để tránh và chạy thục mạng hướng về cuộc đánh đấm. Chân nó chạm phải một thứ gì đó mềm mềm và trơn tuột. Nó vấp ngã. Có hai người đang nằm đó, mặt úp xuống vũng máu nhưng nó không có nhiều thời gian để xem xét. Harry nhận ra ngay một mái tóc màu đỏ bồng bềnh như ánh lửa: Ginny đã bị kẹt trong trận chiến với tên tử thần thực tử tên Amycus. Hắn phóng liên tiếp về phía Ginny những bùa chú chết người khiến cho Ginny phải né tránh liên tục. Vậy mà Amycus cười rúc rích và trông có vẻ thích thú lắm với trò chơi này... “Crucio, Crucio – ngươi không thể nhảy múa mãi như vậy được đâu, cô gái .....”
“Impedimenta!” Harry hô to.
Lời nguyền trúng ngay giữa ngực Amycus. Hắn ré lên một tiếng đau đớn như tiếng heo, rồi đôi chân phóng lên khỏi mặt đất như một tên lửa rời khỏi bệ rồi lao vào bức tường đối diện, trượt xuống như một mảnh vải rũ rượi và ra khỏi tầm mắt đằng sau Ron, giáo sư McGonalgall và thầy Lupin. Họ đang chiến đấu một cách anh dũng với những tên Tử Thần Thực Tử còn lại. Xa hơn một chút, Harry có thể thấy cô Tonks đấu với một pháp sư tóc vàng hoe đồ sộ đang phóng lời nguyền từ mọi hướng, đến mức độ mà chúng đập vào tuờng và nảy bật ra, bẻ gãy đá và làm cánh cửa sổ gần nhất vỡ tan.
“Harry, nãy giờ anh ở đâu vậy?” Ginny khóc ấm ức nhưng không có thời gian để Harry trả lời cô ấy. Nó thụp đầu xuống và chạy hết tốc lực về phía trước, tránh xa những tia bùa xẹt qua trên đầu nó và rơi xuống như mưa trên tường. Snape không được chạy thoát, và nó phải đuổi kịp được lão!
“Hắn!” Cô McGonagall hét lên, trong tích tắc Harry thoáng thấy một Tử thần thực tử nữa, Alecto, chạy thật nhanh suốt dãy hành lanh với cánh tay che trở đầu với anh trai của ả ngay bên cạnh. Harry phóng người theo chúng nhưng chân, một lần nữa, gặp phải một vật gì đó, rồi trong một khoảnh khắc nó nhận ra nó đang ngã cạnh một cái chân. Trông quanh nó nhận ra khuôn mặt tái xám của Neville đang úp xuống mặt sàn.
“Neville, bạn vẫn.... ơ...”
“Mình vẫn ổn,” Neville nói khẽ trong khi tay ôm lấy bụng , “Nhanh lên Harry, Snape và Malfoy vừa chạy qua thôi và....”
“Mình biết, và mình đang trên đường bắt họ đây!” Harry nói và nhắm một bùa từ sàn nhà vào tử thần thực tử tóc vàng hoe kia, người vừa gây ra nhiều sự hỗn loạn nhất từ nãy đến giờ. Người đàn ông tru lên một tiếng đau đớn khi phép trúng ngay giữa mặt hắn. Hắn xoay vòng vòng bất định, lảo đảo, loạng choạng rồi cũng chạy theo những người kia. Harry bò sấp người trên sàn nhà rồi bỗng đứng thẳng dậy chạy hết sức dọc hành lang, phớt lờ những cú đập trời giáng sau lưng, những tiếng hô của đồng đội ngăn cản và những tiếng kêu ngắt quãng của những hình bóng trên mặt sàn mà định mệnh chỉ còn như ngàn cân treo sợi tóc...
Nó dừng lại ở khúc quanh cuối hành lang, nơi đôi giày nó đang muốn trượt đi vì máu. Snape đ ã giữ một ưu thế lớn lao . Liệu lão đã vào được vòng Cần Thiết chưa, hay vẫn còn đang có vượt qua những cái bẫy mà Order tạo ra để ngăn chặn bọn Tử thần thực tử trong trường hợp chúng trốn thoát bằng đường đó? Nó không thể nghe gì khác ngoài tiếng chân dồn dập trên sàn đá, tiếng con tim thình thịch trong lòng ngực khi nó chạy qua hành lang trống tiếp theo. Tiếp nữa, nó bỗng phát hiện ra một dấu chân vấy máu chứng tỏ rằng có ít nhất một Tử Thần Thực Tử lẩn trốn đang hướng về phía cửa chính - có lẽ Phòng Cần thiết thực sự bị khoá.
Nó đã vượt qua góc hành lang kế tiếp. Bỗng, một lời nguyền bay xẹt qua nó. Nó trốn sau một bộ áo giáp đã bị nổ tung. Nó thấy những người đang chạy dọc xuống cầu thang cẩm thạch phía trước và nhắm một bùa vào chúng, nhưng chỉ trúng một vài phù thủy đeo tóc giả trong một bức chân dung treo đầu cầu thang khiến cho họ kêu ré lên và hấp tấp trốn vào bức tranh bên cạnh. Khi nó nhảy qua những mảnh vụn của bộ giáp sắt, nó nghe thấy nhiều tiếng la, nhiều tiếng hô, nhiều tiếng kêu thất thanh hơn. Những người khác trong lâu đài trông như đã thức giấc.
Nó vắt chân lên cổ mà chạy vào một lối tắt vào những mong rằng bắt kịp được những người kia và tiến tới gần hơn lão Snape và Malfoy. Chúng bây giờ chắc đã tới được bãi đất rồi. Nhảy qua những bậc thang vô hình giữa chừng đường xuống của cầu thang bị giấu, nó đáp xuống một tấm thảm ở dưới đất và ra ngoài hành làng nơi một số học sinh nhà Hufflepuff mặc đồ ngủ đứng ngơ ngác.
“Harry! Bọn này nghe tiếng ồn, rồi có ai đó nói về Dấu hiệu Đen nữa!” Ernie Macmillan nói
“Tránh ra!” Harry nói và đẩy hai đứa con trai ra để chạy tới đầu cầu thang và xuống phần phần còn lại của cầu thang cẩm thạch. Cánh cửa sổi đã bị nổ tung, và có nhiều vết máu trên những phiến đá lát đường. Nhiều học sinh trông có vẻ kinh hãi đứng túm tụm vào nhau cạnh bức tường, riêng vài đứa ngồi co rúm người với cánh tay che đầu. Cái đồng hồ cát khổng lồ tính điểm cho nhà Gryffindor bị nhiều lời nguyền đánh trúng làm vỡ tan, và một vài viên hồng ngọc bên trong vẫn còn đang rơi rớt ra ngoài trên đá với tiếng vang leng keng.
Harry vượt qua Tiền Sảnh và tiến vào bóng tối của khu đất trước lâu đài. Nó có thể nhận ra ba hình dáng đang vượt qua bãi cỏ, hướng tới cánh cổng phía xa xa. Nó nhìn thấy Tử Thần Thực Tử tóc vàng kia, và trước hắn là Snape và Malfoy... Họ sẽ độn thổ được nếu qua được cánh cửa đó!
Không khí đêm lạnh buốt da buốt thịt đập vào mặt Harry và lùa vào phổi khi nó đi nhanh và xé qua làn gió. Nó thấy một chớp sáng từ đằng xa xa làm rọi bóng nó dưới mặt đất ẩm ngay lập tức. Harry không biết rằng có nên chạy tiếp không hay đã đủ gần để nhắm một lời nguyền chết người...
Một ánh chớp khác, rồi tiếng la hét, rồi lại những luồng sáng trả đũa. Harry đã hiểu ra: Hagrid nổi bật lên giữa căn chòi và trông như đang cố gắng chặn một Tử Thần Thực Tử trốn thoát. Dù mọi hơi thở trông như xé tan phổi của nó, dù ngực nó nóng như lò lửa, Harry tăng tốc lên theo tiếng lòng của chính nó rằng, không phải là Hagrid.
Một thứ gì đó đụng phải Harry từ sau lưng khiến nó chới với về phía trước, khuôn mặt nó đập mạnh xuống đất, máu tràn ra từ cả hai lỗ mũi. Nó biết, ngay cùng lúc nó lăn tròn như vậy thì đũa phép trong tay đã sẵn sàng, và những nguời nó vừa vượt qua cũng dùng lối tắt như chính nó đang cận kề sau lưng...
“Impedimenta!” Nó hô lên trong khi lăn tròn thêm một lần nữa, cúi mình gần đất đen và lạ kì sao phép của nó trúng một trong những nggười bọn họ. Tên đó sẩy chân và té rồi ngáng chân những người khác làm cả nhóm ngã cả. Harry nhảy qua và tiếp tục chạy về phía Snape.
Và bây giờ nó đã thấy rõ hình dáng vạm vỡ của Hagrid đ ược rọi sáng bởi vầng trăng lưỡi liềm toả sáng nhưng vừa bị những áng mây che khuất như báo hiệu điềm tới của hắc ám giữa bóng tối bao la của đất trời. Tên tử thần thực tử tóc vàng vẫn đang phóng ra lời nguyền và lời nguyền tới nguời giữ khóa; nhưng sức mạnh và làn da mà Hagrid thừa kế được từ người mẹ khổng lồ xem chừng đang bảo vệ ông. Snape và Malfoy, tuy nhiên vẫn đang chạy thật nhanh. Cứ đà này họ sẽ vượt qua cánh cổng và có thể làm phép độn thổ được rồi !!!!!!!
Harry vượt qua Hagrid và đối thủ của ông, nhắm vào lưng lão Snape mà hô: “Stupefy!” Hụt mấy rồi: tia sáng đỏ xẹt qua đầu của lão Snape. Lão quay lại, thấy Harry rồi la to: “Chạy nhanh lên Draco!” và xoay người lại. Cách nhau 20 yards, lão và Harry nhìn nhau, trong làn gió lạnh, trong tiếng xào xạc của lá cây, trong ánh trăng mờ mờ ảo ảo, rồi tung đũa phép ra cùng một lúc.
“Cru...”
Nhưng Snape đã đỡ được lời nguyền và đánh Harry bật lên trời trước khi Harry kịp nói xong lời nguyền Tra Tấn. Nó lộn vòng vòng và trườn ra sau khi tên Tử Thần Thực Tử đằng xa hô lên: “Incendio!” Harry nghe một tiếng nổ vang trời lở đất, rồi những ánh cam nhảy máu tràn trên mặt đất: Căn chòi của Hagrid đang cháy.
“Fang còn ở trong đó, đồ quỉ sứ!” Hagrid rống lên
“Cru...” Harry hô lên một lần nữa và chỉ vào hình người bị chiếu sáng bởi ánh lửa phía trước, nhưng Snape vẫn cản được pháp của Harry. Rồi, lão cười, cười khinh bỉ, cười nhạo Harry.
“Chẳng có Lời nguyền không thể tha thứ nào từ ngươi có thể đánh trúng ta cả, Potter à!” Lão hét lên trong ánh lửa. Trong khi đó, Hagrid vẫn hét lên, át tiếng kêu ăng ẳng hoảng sợ của con Fang: “Ngươi chẳng có lương tâm gì cả đồ.....
“Incarc...” Harry hét to, nhưng Snape đã kịp làm chệch hướng phép bằng một cái phẩy tay lười biếng...
Harry nói vọng trong gió “Trả đũa đi! Tại sao ngươi không đánh trả lại hả đồ hèn nhát!”
“Hèn nhát, ta ư Potter? Cha ngươi đã không hề tấn công ta, chưa hề nếu hắn không có đám bạn kề bên. Ngươi sẽ gọi ông ta như vậy chứ, ta đang thắc mắc đây?”
“STUPE...”
“Chặn và chặn, ta sẽ chặn đòn của ngươi cho đến khi ngươi biết cách giữ miện giữ mồm Potter ạ!” Lão nói và gạt phép ra một lần nữa. Rồi lão hét với tên Tử thần thực tử sau lưng Harry: “Bây giờ thì đi thôi, trước khi Bộ hếch mũi lên mà...
“IMPEDI....”
Nhưng trước khi nó nói xong thì một cơn đau tột cùng quật ngã Harry, làm nó lăn lộn trong đám cỏ lưu thưa. Một ai đó đang la hét, no nghe thấy, đau đớn, nó có thể chết đi được vì cơn đau này. Snape đang hành hạ nó, tra tấn nó...
“Không!” Giọng lão Snape la lên. Cơn đau của nó dừng lại, đột ngột như khi bắt đầu. Harry nằm cuộn người trên cỏ, chộp lại cây đũa phép lăn lóc cạnh bên. Một giọng nói từ trên đầu lão Snape rằng, “Ngươi đã quên mệnh lệnh củc chúng ta? Potter thuộc về Chúa tể Hắc ám. Hãy để nó lại đó và đi ngay! Đi đi!”
Và Harry cảm thấy mặt đất rung động dưới mặt mình. Những Tử Thần Thực Tử khổng lồ tuân theo lệnh ở trên, chạy tới cánh cổng. Harry thốt ra một tiếng giận dữ. Trong thời khắc đó, Harry không quan tâm đến chuyện nó sẽ sống hay chết. Cố gượng người lên trong nỗ lực cuối cùng, nó lảo đảo và bước đi một cách mù quáng về phía Snape, ngừơi mà vây giờ nó căn thù như đã từng căm thù Voldermort.
"Sectum.... "
Snape búng nhẹ cây đũa phép và lời nguyền lại bị đẩy lùi, nhưng Harry chỉ còn cách một feet và cuối cùng nó đã có thể thấy mặt của lão. Lão không cười nhạo nữa, và những ánh chớp rực sáng cho thấy rõ khuôn mặt đầy sự thịnh nộ và tức giận. Tập trung cao độ tất cả sức mạnh của sự chú ý, Harry nghĩ, Levi....
“Không, Potter!” Snape hét lên. Rồi một tiếng nổ lớn và Harry lại bay lên, giật ngược ra đằng sau, đập xuống đất. Lần này, đũa phép của nó vuột khỏi tay. Nó có thể Hagrid kêu lên, tiếng con Fang tru lớn trong ngôi nhà rực lửa khi Snape tới gần và trông xuống nó, một con người không có đũa phép và bất lực như thầy Dumbledore đã từng. Khuôn mặt tái sạm của Snape sáng lên trong ánh lửa từ căn chòi nổi lên sự tức giận, lòng câm hờn như nó đã từng trước khi lão ếm cụ Dumbledore.
“Ngươi dám dùng phép của ta mà chống lại ta sao Potter? Ta đã sáng tạo ra chúng – Ta, Hoàng tử lai! Chính ta đó! Và ngươi lại xài một phát minh trên chính nhà phát minh ra nó sao , như người cha bẩn thỉu của ngươi à? Ta không nghĩ vậy đâu... Không, dừng lại!!”
Đó là Harry nhảy bổ xuống để chộp lấy đũa phép. Snape bắn một bùa vào cây đũa khiến nó văng mãi ra xa, bị bóng đêm nuốt chửng và ra khỏi tầm mắt.
“Giết ta đi!” Harry hổn hển nói mà không sợ chút nào ngoài trự sự khinh bỉ và giận dữ “Hãy giết ta như đã giết cụ, đồ hèn!”
“Đừng...” Snape hét to, và lão đột nhiên phát điên và vô nhân đạo cứ như thể lão đang đau đớn như con chó đang gầm thét, ăng ẳng sủa đang kẹt trong căn nhà đằng sau họ “... gọi ta là đồ hèn nhát!”
Rồi lão dùng đũa phép mà xé làn không khí giữa hai người ra. Đó là một lời nguyền. Harry cảm thấy như một cái roi da nóng sáng quật ngang qua mặt và rớt phịch xuống khoảnh đất đằng sau. Nhiều đốm sáng phát nổ ngay trước mắt nó, rồi trong giây lát, tưởng như sự sống đã rời bỏ nó. Nó nghe thấy nhiều tiếng vỗ cánh dồn dập bên trên đầu nó, và một thứ gì đó khổng lồ che mờ những vì sao trên cao. Buckbeak xông lên tấn công Snape. Lão lảo đảo giật người ra phía sau, khi những móng vuốt sắc như dao cạo chém lão. Khi Harry đã tự ngồi dậy lại, đầu nó vẫn còn đang quay vòng vòng từ lần cuối nó đập vào nền đất. Nó nhận thấy lão Snape đang chạy hết sức bình sinh, vì con quái vật khổng lồ vẫn còn vỗ cánh mạnh mẽ sau lão và rít lên to hơn tất cả những lần nó đã từng rít lên trước đây.
Harry tự đấu tranh với đôi chân của mùa, trông chuếnh choáng ra xung quanh để tìm cây đũa phép đũa phép để tiếp tục cuộc săn đuổi kẻ không đội trời chung, nhưng ngay khi những ngón tay nó dò dẫm vụng về trong đám cỏ, vứt bỏ đi những cành nhánh con con mà nó tưởng như là đũa phép thì tự nó cũng thấy rằng, quá trễ rồi. Khi nó tìm lại được cây đũa phép quí giá, nó chỉ còn thấy con Bằng mã bay vòng vòng quanh cánh cửa. Lão Snape đã xoay xở để độn thổ ngay bên ngoài đường ranh giới của ngôi trường phù thủy.
“Hagrid!” Harry thều thào trong bàng hoàng, trông xung quanh mà gọi to “HAGRID?”
Nó chạy tới căn chòi đang cháy ở xa khi một hình dáng khổng lồ hiện ra từ đám lửa, trên vai là con Fang đang rên lên từng tiếng. Một dòng nước mắt tạ ơn trời tuôn ra từ đôi mắt màu ngọc bích của Harry, nó khụy xuống, bất lực. Chân tay nó không còn chút sức, thân thể đau nhức tột cùng ở mọi nơi, và hơi thở nó là những mũi dao đau đớn, vì mũi nó đang bị thương và chảy máu tràn trề...
“Con, khỏe chứ, Harry? Có làm sao không? Nói đi Harry, nói đi....”
Hagrid khổng lồ với khuôn mặt rậm râu lướt nhanh trước mặt nó và che hết ánh sao. Harry ngửi thấy mùi gỗ cháy khét lẹt, mùi lông chó. Nó đưa cánh tay bất lực ra xa để cảm thấy sự ấm áp vững vàng của con Fang và một thân thể sống đang run rẩy bên cạnh nó.
“Con khỏe, không sao... hết. Còn bác?”
“Đương nhiên. Phải mất nhiều thời gian hơn thế mới kết thúc ta được!”
Hagrid vòng cánh ta qua người Harry và nâng nó lên với một sức mạnh khiến trong giây lát chân no không còn bám dính với mặt đất trước khi lão kịp thả nó xuống. Nó có thể thấy máu chảy thành giòng trên gò má của Hagrid từ một vết cắt sâu hoắm bên dưới mắt đang sưng tấy lên.
“Chúng ta nên dập tắt lửa đi,” Harry nói,” Bùa ‘Aguamenti’ sẽ....”
“Ta đã từng biết nó,” Hagrid nói trệu trạo, rồi giơ cây dù màu hồng hoa hòe đang cháy âm ỉ lên và hô: “Aguamenti”.
Một dòng nước phun ra từ chóp dù. Harry giơ cánh tay nặng như hòn chỉ cầm đũa lên và thì thâm: “Aguamenti”. Cùng nhau, nó và lão Hagrid đổ nước lên ngôi nhà cho đến khi ngọn lửa cuối cùng bị dập tắt,
Vài phút sau đó, lão nhìn đống hoang tàn đang âm ỉ khói mà nói một cách đầy hy vọng:
“Không phải là quá tệ phải không Harry? Không có gì là cụ Dumbledore không thể làm cả...
Harry thấy quặn lên một nỗi đau khi nghe đến cái tên đó. Trong sự im lặng và tĩnh mịch, sự kinh hoàng hiện lên trong chính nó...
"Hagrid ..."
“Ta đang làm việc thì nghe chúng tới,” Hagrid nói buồn vã, mắt vẫn còn trông vào căn chòi đổ nát” Chúng đốt hết những cánh cây, tội nghiệp...”
"Hagrid . . ."
“Nhưng điều gì đã xảy ra Harry? Ta thấy chúng, Tử thần thực tử, chạy xuống từ toà lâu đài. Nhưng cái quái quỉ gì lão Snape đã làm với chúng chứ? Lão đi đâu? Bộ lão đuổi chúng à?”
“Lão... “Harry thông cổ học mình lại. Nó khô ran từ nãy đến giờ vì khói và sự sợ hãi. “Hagrid, lão đã giết...”
“Đã giết?” Hagrid nói lớn và nhìn chằm chằm vào Harry “Snape giết? Con đang nói gì vậy Harry?”
“Dumbledore... Snape đã giết, cụ, Dum-ble-dore...........”
Hagrid nhìn nó, một phần của khuôn mặt đờ đẫn và tỏ ra không hiểu nổi vấn đề.
"Dumbledore làm sao, Harry?"
“Cụ mất rồi. Snape đã giết cụ...”
“Đừng nói thế chứ!” Harry nói thô bạo “ Snape giết cụ? Đừng có ngốc Harry. Điều gì khiến con nói vậy hả?”
“Con đã thấy lão giết cụ...”
“Con đã có thể không thấy cơ mà!”
“Con đã thấy, bác Hagrid à!”
Hagrid lắc đầu. Lão tỏ ra không tin, nhưng thương hại cho Harry. Harry bíêt rằng Hagrid nghĩ rằng lão chỉ bị tác dụng phụ của những phép, rằng lão đang bị lừa mà thôi!”
“Điều thật sự đã xảy ra là, cụ Dumbledore nói Snape đi với bọn Tử thần thực tử” Hagrid nói một cách tự tin” Ta hi vọng lão vẫn còn giữ được lớp vỏ bọc của mình. Nào, ta phải đưa con về trường thôi. Đi nào Harry...”
Harry không cố giải thích hay tranh cãi gì cả. Lão vẫn còn bất trị lắm. Tự Hagrid sẽ tìm ra sự thật sớm thôi, quá sớm. Khi họ bước thẳng tới toà lâu đài, Harry thấy rằng nhiều cánh cửa sổ đã sáng đèn. Nó tưởng tượng ra một cách rõ ràng cảnh tượng đang ở trong đó. Người người chạy từ phòng này sang phòng kia, kể cho nhau nghe rằng bọn Tử thần thực tử đã vào được, rằng Dấu hiệu đã toả ra trên trường Hogwarts, và rằng một ai đó đã bị giết....
Cánh cửa sồi vẫn còn mở phía trước. Ánh sáng tràn ra trên bãi cỏ phía trước. Một cách chậm rãi và không chắc chắn, nhiều người mặc áo choàng đi rón rén xuống những bậc thang, trông xung quanh lo lắng về những dấu hiệu mà bọn Tử thần thực tử để lại. Tuy nhiên, Harry lại trông lên trên toà tháp cao nhất. Nó tưởng tượng ra rằng nó thấy một người áo đen đang nằm đó, trên cỏ, dù quá xa để nó có thể thật sự thấy điều gì. Ngay cùng luc nó nhìn lặng câm về nơi nó đang nghĩ đến.
Xác Dumbledore vẫn còn đó và Harry nhận thấy mọi người bắt đầu hướng về cụ.
“Các trò đang nhìn gì vậy?” Hagrid nói khi lão và Harry chạm vào bậc thềm tòa lâu đài. Fang giữ mình gần chân của Hagrid. “Cái gì đang nằm trên cỏ thế kia? Hagrid bổ sung, tiến tới toà tháp Thiên văn nơi một đám đông nho nhỏ túm tụm lại. “Thấy không Harry? Ngay dưới chân toà tháp? Dưới nơi dấu hiệu đen..... Ồ, trò có nghĩ ai có thể qua được không?
Harry im lặng, suy nghĩ của nó quá kinh hoàng để biểu lộ ra. Harry bước cùng lão, cảm thấy cơn đau nhức nơi mặt và đùi mà nhiều loại phép khác nhau đã trúng nó nữa giờ trước, dù nó đang trong một đám đông cứ như thể ai đó gần nó đang đánh nó vậy. Một điều gì đó là thật và không thể phủ nhận đang làm đau đớn nó trong tinh thần......
Nó và Hagrid đi, giống như một giấc mơ, qua một đám đông trước, nơi nhiều học sinh và giáo viên chết lặng đim để ra một khoảng trống.
Nó nghe tiếng than vãn đau đớn và xúc động của lão Hagrid, nhưng nó không dừng lại. nó bước chầm chậm lên phía trước cho đến khi chạm được nơi cụ đang nằm. Harry đã biết rằng không còn hy vọng nào nữa từ phút giây mà Lời nguyền Trói Buộc cụ đặt bên trên người nó, biết rằng nó có thể đã xảy ra chỉ vì người ra phép đã chết. Nhưng nó không hề chuẩn bị gì khi thấy cụ nằm đó, người pháp sư vĩ đại nhất mà Harry đã từng và sẽ không bao giờ gặp mặt.....
Mắt cụ đã nhắm lại, nhưng tư thế cụ nằm khiến người ta chỉ tưởng rằng cụ đang trong giấc mộng. Harry chỉnh cho thẳng lại đôi mắt kính khuyết như vầng trăng trên cao kia nằm trên cái mũi cong cong rồi lau sạch máu trên mặt cụ bằng ống tay áo. Rồi nó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt già nua nhưng uyên thâm và thông thái rồi cố chấp nhận sự thật phũ phàng và khó tin được rằng cụ sẽ không bao giờ nói chuyện với Harry nữa, không bao giờ nữa....
Đám đông thầm thì sau lưng Harry. Sau một khoảng thời gian khá dài, nó nhận nó đang quỳ xuống trên một vật khá cứng. Nó bèn ngó xuống.
Một cái hộp bằng kim loại mà bọn chúng muốn cuớp nhiều giờ trước đã rơi ra khỏi túi cụ Dumbledore. Hộp đã mở, có lẽ là vì cú va quá mạnh với mặt đất. Và mặt dù nó không còn cảm thấy yếu đuối hay sợ hãi hoặc buồn rầu như vừa rồi, Hary biết, khi nó nhặt cái hộp lên, nó biết có một điều gì đó sai trái....
Nó xoay cái hộp lại trên bài tay. Cái này không lớn như cái nó nhớ là đã thấy trong Chậu Tưởng Kí, hay không bị đánh dấu gì trên nắp cả. Không có dấu hiệu của chữ “S” được trang trí lộng lẫy giống như kí hiệu của Slytherin. Hơn nữa, không có gì bên trong cả ngoại trừ một mảnh nhỏ cặp giấy da chêm lỏng lẻo ở vị tri một tấm chân dung như bình thuờng.
Một cách tự động và không ý thức rằng mình đang làm gì, Harry kéo ra mảnh rời của tở giấy da, ở nó và đọc trong ánh sáng của nhiều cây đũa phép được thắp sau lưng nó từ nãy đến giờ.
Gửi Chúa tể Bóng tối
Tôi đã chết rất lâu trước khi ngài đọc được thứ này nhưng tôi muốn ngày biết rằng chính tôi đã khám phá ra bí mật của ngày. Tôi đã trộm Horcrux thật và có ý định huỷ diệt nó cành sớm càng tốt.
Tôi đối mặt với cái chết trong hy vọng rằng khi ngày ngài bước vào trận đấu cuối cùng cũng là ngày ngài bị huỷ diệt một lần nữa.
R.A.B
Harry không biết và không cần biết lời nhắn ý gì. Chỉ có một điều quan trọng mà thôi: Đó không phải là Horcrux. Cụ Dumbledore đã làm yếu đi chính mình bằng cánh uống thứ độc dược tồi tệ đó mà chẳng được gì cả. Harry vò mảnh giấy trong tay, và nước mặt tự nhiên tuôn trào khỏi đôi mắt màu xanh ngọc bích. Nó đã khóc. Sau lưng nó, con Fang tru lên một tiếng dài sầu thảm ....



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Sat Jul 31, 2010 11:38 am

avatar
Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter 6-HP and the half-blood prince

 
Chương 29

Khúc ai vãn phượng hoàng

“Lại đây nào, Harry”
“Không”
“Cháu không thể cứ ở đây được, Harry.... Đứng dậy đi nào.... “Không”
Nó không muốn bỏ lại cụ Dumbledore ở đây, nó chẳng muốn đi bất cứ đâu nữa. Bàn tay của lão Hagrid đặt trên vai nó run rẩy. Rồi một giọng khác cất lên: “Harry, đi thôi.”
Một bàn tay nhỏ nhắn và ấm áp hơn nhiều nắm lấy tay Harry và kéo nó đi. Nó làm theo mà không thực sự suy nghĩ gì cả. Chỉ đến khi đi qua hết cả đám đông nó mới nhận ra, qua một thoáng mùi hương trong không khí, rằng đó là Ginny đang đưa nó về phía tòa lâu đài. Nhưng tiếng nói lao xao dộng vào đầu nó, những tiếng nức nở, gào thét va rền rĩ xé rách cả trời đêm, nhưng Harry và Ginny vẫn tiếp tục đi, lên những bậc thềm dẫn tới Đại sảnh đường. Những gương mặt bơi bơi trước mắt Harry, nhìn ngó, thầm thì suy đóan, và những viên ruby của nhà Gryffindor lấp lánh trên mặt sàn như những giọt máu khi chúng lăn dần tới chiếc cầu thang cẩm thạch.
“Chúng ta sẽ tới bệnh thất” Ginny noi
“Anh đâu có bị thương” Harry trả lời
“ Đó là yêu cầu của cô McGonagall” Ginny nói tiếp “Tất cả mọi người đều đang ở đó, Ron, Hermione, thaythầy Lupin và tất cả những người khác -”
Nỗi sợ lại tràn lên ngực Harry 1 lần nữa: Nó đã quên mất những thân hình bất động mà nó đã bỏ lại sau lưng.
“Ginny, còn ai chết nữa không?”
“Đừng lo, không có ai trong chúng ta cả”
“Nhưng Dấu hiệu hắc ám – Malfoy nói nó đã vấp phải 1 xác người -”
“Nó vấp phải Bill, nhưng không sao, anh ấy vẫn sống”
Nhưng trong giọng nói của Ginny có cái gì đó, báo cho nó biết rằng sẽ có thương vong.
“Em có chắc không?”
“Dĩ nhiên là em chắc.... anh ấy à.... à cũng hơi te tua, nhưng chỉ có vậy. Greyback đã tấn công anh ấy. Bà Pomfrey nói rằng... trông anh ấy sẽ... sẽ không còn được như trước nữa”
Giọng Ginny run run.
“Mọi người không thực sự biết hậu quả sẽ như thế nào nữa, ý em là, Greyback là một người sói, nhung lúc đó, hắn vẫn chưa biến hình”
“Nhưng những người khác thì sao... Vẫn còn những xác người khác trên sàn....”
“Neville và thầy Flitwick đều bị thương, nhưng bà Pomfrey nói rằng họ sẽ ổn cả. Và một Tử thần thực tử đã chết. Hắn bị trúng lời nguyền chết chóc mà mụ tóc vàng khổng lồ đó văng khắp nơi. Harry à, nếu bọn em không có chai thuốc Felix của anh, em nghĩ bọn em đã bị giết cả rồi, nhưng dường như tất cả đều chỉ sượt qua...”
Cả 2 đã tới bệnh thất. Mở cửa, Harry thấy Neville đang nằm, coó lẽ là đang ngủ, trên một chiếc giường gần cửa sổ. Ron, Hermione, Luna, Tonks và Lupin đang quây quanh một chiếc giường khác gần cuối phòng. Vừa nghe tiếng cửa mở, tất cả đều nhìn lên. Hermione chạy tới Harry và ôm chầm lấy nó, Lupin cũng bước tới, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Con ổn chứ, Harry?”
“Con ổn... Bill sao rồi ạ?”
Không ai trả lời. Harry nhìn qua vai Hermione và thấy một gương mặt không nhận ra nổi nằm trên gối củaa Bill, bị cào xé thậm tệ đến mức trông anh xấu xí khủng khiếp. Bà Pomfrey đang chấm nhẹ vào những vết thương của anh một thứ thuốc mỡ màu xanh khó ngửi. Harry chợt nhớ rằng Snape đã dễ dàng chữa khỏi những vết thương do lời nguyền Sectumsempra chỉ bằng đũa phép.
“Cô không thể chữa những vết này bằng bùa chú hay cái gì khác sao?” Nó hỏi bà y tá
“Chẳng có bùa chú nào có hiệu quả với những vết này cả” Bà Pomfrey nói. “Ta đã thử tất cả những thứ ta biết, nhưng không có cách naò chữa trị những vết cắn của người sói hết”
“Nhưng anh ấy không bị cắn vào lúc trăng tròn” Ron nói, nhìn xuống gương mặt anh trai mình như thể nó có thể chữa khỏi tất cả chỉ bằng cách nhìn như vậy. “Greyback vẫn chưa biến hình, vậy chắc rằng Bill sẽ không thực sự là - ”
Nó nhìn Lupin với vẻ không chắc chắn.
“Không, chú không nghĩ rằng Bill sẽ là một người sói thực thụ” Lupin nói, “ Nhưng như vậy không có nghĩa là sẽ không có thay đổi. Đó là những vết thương đã bị nguyền. Chúng có vẻ như sẽ không bao giờ hoàn toàn bình phục, và – Bill có lẽ sẽ mang một vài tính sói, từ giờ trở đi”
“Cụ Dumbledore có lẽ sẽ biết cách gì đó.” Ron nói“Cụ ấy đâu rồi? Bill đã chiến đấu với bọn khùng đó theo lệnh của cụ ấy. Cụ Dumbledore nợ anh ấy, cụ không thể để mặc anh ấy trong tình trạng này được! ”
“Anh Ron – Cụ Dumbledore mất rồi” Ginny nói
“Không!” Lupin nhìn từ Ginny qua Harry với vẻ hoang dại, dường như hi vọng rằng nó sẽ bảo cô bé nói sai, nhưng khi Harry cũng đứng lặng, Lupin thả người xuống chiếc ghế cạnh giường Bill, hai tay ôm mặt. Trước đây Harry chưa bao giờ thấy thầy Lupin mất tự chủ, nó cảm thấy dường như nó đang xâm phạm vào một cái gì riêng tư vậy. Nó quay đi và bắt gặp cái nhìn của Ron, lặng lẽ trao đổi với nó một ánh mắt để xác nhận lại những gì Ginny đã nói.
“Cụ mất như thế nào?” Tonks thì thào. “Chuyện xảy ra như thế nào?”
“Snape đã giết cụ” Harry nói “Em đã đứng đó và chứng kiến. Cả hai quay về tháp Thiên văn bởi đó là nơi xuất hiện Dấu hiệu hắc ám... Cụ Dumbledore bị thương, và rất yếu, nhưng em nghĩ rằng cụ đã nhận ra đó là một cái bẫy khi cả hai nghe thấy tiếng bước chân chạy trên cầu thang. Cụ đã yểm bua bất động em, em không thể làm gì được và đang mặc áo khoác tàng hình – và rồi Malfoy bước qua cửa, tước đũa phép của cụ -”
Hermione đặt tay lên miệng, Ron gầm lên. Môi Luna run rẩy.
“ – Những Tử thần thực tử khác đến – và rồi Snape – và Snape đã làm điều đó. Avada Kedavra.” Harry không thể nói thêm nữa.
Bà Pomfrey òa lên khóc. Không ai chú ý đến bà trừ Ginny, cô bé thì thào “Shh! Nghe nào!”
Bà Pomfrey vừa nấc vừa đặt ngón tay lên miệng, mắt mở to. Đâu đó ngoài bầu trời tối đen, một con phượng hoàng đang hót theo một điệu mà Harry chưa từng nghe thấy, một bài ai vãn thê lương. Và Harry cảm thấy, như trước đây nó đã từng cảm thấy khi nghe bài ca phượng hoàng, rằng tiếng nhạc như vang lên từ trong lòng nó: rằng nỗi đau của chính nó đã biến thành bài ca một cách kỳ diệu, vang lên khắp khoảng sân và qua cả những khung cửa sổ lâu đài.
Họ đã ngồi đó lắng nghe bao lâu, nó không biết, cũng như vì sao nỗi đai của họ dường như vơi bớt khi họ ngồi đó, lắng nghe tiếng khóc của chính mình, nhưng có vẻ như một lúc lâu sau cánh cửa bệnh thất mới mở ra và giáo sư McGonagall bước vào phòng bệnh. Như tất cả những người khác, bà cũng có những vết thương của trận đánh vừa qua: trên mặt bà có những vết xây xước, và tấm áo chùng của bà rách toạc.
“Molly và Arthur đang trên đường tới đây.” Bà nói, và phép thuật của khúc nhạc chấm dứt. Tất cả mọi người đứng dậy như thể vừa bừng tỉnh cơn mơ, quay lại nhìn Bill hoặc tự dụi mắt, lắc đầu mình. “Harry, chuyện gì xảy ra vậy? Hagrid vừa nói rằng con ở bên cụ Dumbledore khi cụ ấy... khi chuyện đó xảy ra. Ông ấy cũng nói rằng giáo sư Snape cũng tham gia vào một vài - ” “Snape đã giết cụ Dumbledore” Harry nói.
Cô nhìn Harry một lát, rồi run rẩy một cách dễ sợ. Bà Pomfrey, có vẻ như đã bình tâm lại, chạy đến va lấy ra một chiếc ghế từ trong không trung, đặt xuống cho cô McGonagall.
“Snape” Cô McGonagall vừa nhắc lại yếu ớt vừa thả mình vào chiếc ghế. “ Tất cả chúng ta đều băn khoăn.... nhưng cụ ấy tin... luôn luôn.... Snape.... Không thể nào tin được ....”
“Snape là một người Bế quan bí thuật cực kỳ giỏi” Lupin nói, giọng chú khó nghe và rất lạ tai. “Chúng ta luôn biết điều đó”
“Nhưng cụ Dumbledore đã thề rằng hắn ở phe chúng ta! !” Tonks thi thao “Tôi lúc nào cũng nghĩ rằng cụ Dumbledore biết điều gì đó về Snape mà chúng ta không biết ...”
“Cụ luôn luôn nói rằng cụ có một lý do chắc chắn để tin tưởng Snape” Giáo sư McGonagall vừa nói khẽ vừa lau khóe mắt ướt nhòe của mình bằng một chiếc khăn tay viền carô. “ý tôi là... với lý lịch của Snape.... tất nhiên là mọi người sẽ nghi ngờ.... nhưng cụ Dumbledore thuyết phục tôi rằng Snape đã thực sự hối cải....Chưa bao giừo nghe một lời nào chống lại hắn! ”
“Ước gì tôi được biết Snape đã nói gì để thuyết phục cụ ấy,” Tonks nói.
“Em biết,” Harry trả lời, và tất cả đểu quay lại nhìn nó “Snape đã chuyển cho Voldermort cái tin đã khiến cho Voldermort giết chết ba má em . Và rồi Snape nói với cụ Dumbledore rằng hắn không nhận ra hắn đã làm gì, rằng hắn rất tiếc vì đã làm điều đó, rất tiếc rằng họ đã mất.”
Tất cả mọi người đều nhìn nó.
“Và cụ Dumbledore tin vào điều đó?” Lupin hỏi, nghi hoặc. “Cụ Dumbledore tin rằng Snape cảm thấy tiếc rằng James đã mất? Snape rất ghét James...”
“Và hắn nghĩ rằng mẹ cháu cũng chẳng đáng gì” Harry nói “Vì mẹ cháu gốc Muggle – “Máu bùn” hắn đã gọi bà như vậy....”
Không ai hỏi làm sao Harry biết điều đó. Tất cả bọn họ dường như đều chìm trong cơn shock khủng khiếp về những gì đã xảy ra.
“Tất cả đều là lỗi của tôi.” Giáo sư McGonagall đột nhiên nói. Trông cô hoàn toàn mất phương hướng, hai tay xoắn chiếc khăn tay ướt mèm của mình. “Lỗi của tôi. Tôi đã bảo Filius đến gọi Snape tối nay, tôi đã gọi hắn đến đây để giúp chúng ta! Nếu tôi không báo cho Snape biết chuyện gì đang xảy ra, hắn đã không bao giờ đến được để giúp sức cho bọn Tử thần thực tử. Tôi không nghĩ là hắn biết chúng ở đó trước khi Filius báo cho hắn, tôi không nghĩ hắn biết chúng đang đến.”
“Đó không phải là lỗi của cô, Minerva à” Lupin nói chắc chắn. “Tất cả chúng ta đều muốn được trợ giúp, và chúng ta đã mừng vì Snape đang trên đường tới đây....”
“Vậy khi hắn đến trận đánh, hắn đã tham gia vào phe bọn Tử thần thực tử?” Harry hỏi, nó muốn biết mọi chi tiết về sự phản bội và hai mặt của Snape, nó nóng lòng muốn tìm thêm những lý do để thù ghét hắn, để quyết tâm trả thù.
“Tôi cũgn không biết chính xác mọi việc xảy ra thế nào,” Giáo sư McGonagall nói lơ đễnh. “Tất cả đều rối rung lên.... Cụ Dumbledore đã nói với chúng tôi rằng cụ sẽ rời trường khoảng vài giờ, và rằng chúgn tôi sẽ phải tuần tra khu hành lang, trong trường hợp cần thiết. Remus, Bill, Nymphadora cũng sẽ tham gia cùng chúng tôi, và thế là chúgn tôi tuần tra. Tất cả những lối đi bí mật ra khỏi trường đều bị phong tỏa. Chúng tôi biết không ai có thể bay vào. Những bùa phép rất mạnh được ếm trên từng lối ra vào tòa lâu đài. Tôi vẫn không hiểu làm sao bọn Tử thần thực tử có thể vào tới được...”
“Con biết,” Harry nói, và nói giải thích ngắn gọn về 2 căn phòng di động cũng như con đường ma thuật mà chúng tạo ra. “Và chúng đã vào qua phòng yêu cầu”
Dường như ngay lập tức nó nhìn sang phía Ron và Hermione, cả hai trông đều hết sức mệt mỏi.
“Mình không hiểu, Harry” Ron nói khổ sở. “Chúng mình đã làm như cậu nói: Chúng mình đã kiểm tra Bản đồ đạo tặc và không thấy Malfoy ở đó, vì vậy chúng mình nghĩ nhất định nó phải ở phòng yêu cầu, vì vậy mình, Ginny và Neville tới để trông chừng nó... Nhưng Malfoy đã qua mặt bọn này”
“Nó ra khỏi phòng khoảng 1 giờ đồng hồ sau khi bọn em bắt đầu trông chừng” Ginny nói “Nó đi một mình, cầm cái bàn tay khô quắt dễ sợ đó - ”
“Bà tay của Vinh quang,” Ron nói “Chỉ chiếu sáng cho người cầm nó, nhớ không?”
“Dù sao đi nữa”, Ginny nói tiếp “Chắc chắn hắn đã luôn kiểm tra xem liệu đã an toàn để dẫn bọn Tử thần thực tử ra chưa, bởi lúc hắn nhìn thấy bọn em, hắn ném thứ gì đó vào không khí, và rồi tất cả trở nên tối đen như mực - ”
“ Bột tạo bóng tối tức thì” Ron nói cay đắng “Của Fred và George. Có lẽ mình sẽ phải nói chuyện với 2 ổng về chuyện họ đã để những ai mua hàng”
“ Bọn em đã thử mọi thứ, Lumos, Incendio,” Ginny nói tiếp “Nhưng chẳng có gì xuyên qua được bóng tối đó; tất cả những gì bọn em có thể làm là mở lại đường ra hành lang. Hiển nhiên là Malfoy có thể nhìn thấy được vì cái bàn tay đó đã dẫn đường cho chúng; nhưng bọn em không dám dùng bất cứ một lời nguyền hay một thứ gì khác vì sợ ếm nhầm nhau, và khi bọn em tới được hành lang sáng thì bọn chúng đã đi mất”
“May thay,” Lupin nói giọng khản đặc “Ron, Ginny và Neville gặp chúng tôi gần như ngay lập tức và nói cho chúng tôi biết chuyện gì đã xảy ra. Một lát sau chúng tôi tìm thấy bọn Tử thần thực tử đang đi theo hướng lên tháp Thiên Văn. Malfoy mặc nhiên đã không lường trước được rằng sẽ có nhiều người canh phòng hơn, nó dường như đã hết sạch bột tạo bóng tối. Một trận chiến nổ ra, chúng chạy tán loạn và chúng tôi phải đuổi theo. Một tên trong số bọn chúng, Gibbon, thoát được và lên trên cầu thang dẫn lên tháp - ”
“Để gọi Dấu hiệu Hắc ám?” Harry hỏi
“Chắc chắn là hắn đã gọi, ừ, chúng chắc hẳn là đã xếp đặt việc đó trước khi chúng ra khỏi phòng yêu cầu.” Lupin đáp “Nhưng chú không nghĩ là Gibbon khoái cái ý nghĩ là phải một mình đứng chờ cụ Dumbledore trên đó, bời sau đó hắn lại chạy xuống cầu thang để quay lại trận đánh và trúng phải cái lời nguyền chết chóc vừa mới sượt qua chú.”
“Vậy nếu Ron trông chừng căn phòng yêu cầu cùng với Ginny và Neville” Harry nói tiếp, quay sang Hermione “Cậu đã...?”
“ở ngoài văn phòng của Snape, ừ” Hermione thì thào, đôi mắt cô bé long lanh nước. “cùng với Luna. Bọn mình đã đi vòng quanh đó rất lâu và chẳng có chuyện gì cả. Bọn mình không biết có chuyện gì xảy ra trên lầu, Ron đã giữ tấm bản đồ... Khoảng gần nửa đêm thì Giáo sư Flitwick chạy xuống tầng hầm. Thầy hét lên về chuyện bọn Tử thần thực tử đang ở trong tòa lâu đài, mình không nghĩ là thầy thực sự nhận ra là mình và Luna đang ở đó nữa, thầy chỉ xộc thẳng vào văn phòng của Snape và bọn mình nghe thầy nói rằng Snape phải quay về cùng thầy để giúp đỡ và rồi bọn mình nghe thấy một tiếng động lớn, và Snape lao ra khỏi phòng, và hắn nhìn thấy bọn mình – và -” “Sao nữa?” Harry giục cô bé.
“Mình thật là ngốc, Harry à” Hermione thì thào bằng một giọng cao vút. “Hắn nói Giáo sư Flitwick đã bị choáng và bọn mình phải tới chăm sóc thầy ấy trong khi hắn – trong khi hắn đến giúp mọi người đánh lại bọn Tử thần thực tử - ” Cô bé ôm mặt trong nỗi hổ thẹn, bởi vậy nghe giọng cô nghe không rõ “Bọn mình vào văn phòng của hắn xem có giúp được giáo sư Flitwick chút gì không và thấy thầy ấy nằm bất tỉnh trên sàn.... và trời ơi, bây giờ thì đã rõ ràng rồi, Snape nhất định đã điểm huyệt Flitwick, nhưng chúng mình không nhận ra, Harry à, chúng mình không nhận ra, chúng mình đã để cho Snape đi mất!”
“Đó không phải là lỗi của con” Lupin nói quả quyết “Hermione à, nếu con không nghe theo lời Snape và tránh đường cho hắn, có lẽ hắn sẽ giết cả con và Luna nữa”
“Sau đó hắn đi lên gác” Harry tiếp lời, tưởng tượng hình ảnh Snape đang chạy lên trên tầng cầu thang đá cẩm thạch, tấm áo chùng đen phất phơ sau lưng hắn như mọi khi, rút đũa phép ra khi hắn lên tới, “và hắn tìm thấy nơi mọi người đang chiến đấu...”
“Chúng tôi gặp khó khăn, chúng tôi gần như thua trận,” Tonks nói nhỏ “Gibbon đã ngã, nhưng dường như tất cả bọn Tử thần thực tử còn lại đều sẵn sàng đánh đến chết. Neville đã bị thương, Bill đã bị Greyback tấn công.... Tất cả đều tối đen... những lời nguyền bay khắp nơi. Thằng nhóc Malfoy đã biến mất, nó nhất định đã chuồn qua và chạy lên trên... Và rồi thêm vài tên nữa chạy theo, nhưng một tên đã chặn cầu thang bằng một câu thần chú gì đó.... Neville chạy vào và bị ném lên không trung - ”
“Không ai trong chúng ta có thể vượt qua nó” Ron nói tiếp “Và cái mụ Tử thần thực tử chết tiệt đó vẫn tiếp tục bắn lời nguyền ra khắp nơi, đập vào tường, bắn trở lại và chỉ sượt qua mọi người trong gang tấc....”
“Và rồi Snape đến” Tonks nói “Và hắn không...”
“Em thấy hắn chạy qua chúng ta, nhưng cái mụ Tử thần thực tử khổng lồ ngay lập tức lại nguyền suýt trúng vào em, em phải tránh và quên hết mọi chuyện,” Ginny tiếp
“Tôi nhìn thấy hắn chạy ngay qua lời nguyền chắn như thề không có gì ở đó” Lupin nói “Tôi thử chạy theo hắn, nhưng bị hất ngược trở lại y như Neville....”
“Chắc hẳn hắn phải biết một câu thần chú mà chúng ta thì không” Cô McGonagall lên tiếng “Xét cho cùng thì - hắn cũng là giáo viên Phòng chống nghệ thuật hắc ám... Tôi cứ nghĩ là hắn vội đuổi theo bọn Tử thần thực tử đã chạy lên tháp....”
“Hắn đã làm vậy,” Harry nói giận dữ “nhưng để giúp bọn chúng chứ không phải ngăn bọn chúng lại... Và con cá là mình cần có một Dấu hiệu hắc ám để vượt qua được cái rào chắn đó – thế chuyện gì xảy ra khi hắn quay trở xuống?”
“à, mụ Tử thần thực tử to xác đã phóng ra một lời nguyền làm cho phân nửa trần nhà sập xuống, và vì vậy đã phá vỡ luôn câu thần chú chặn cầu thang” Lupin trả lời “Tất cả mọi người đều chạy lên – thật ra là tất cả những người còn đứng được – và rồi Snape và thằng nhóc hiện ra sau đám bụi – vậy mà, không có ai trong số chúng ta tấn công chúng - ”
“Chúng ta để cho chúng đi qua” Tonks nói, thì thào “Mọi người đều nghĩ chúng bị bọn Tử thần thực tử đuổi theo – và tiếp đến, những tên Tử thần thực tử khác và Greyback lại quay lại và chúng ta lại phải tiếp tục đánh – Tôi nghĩ tôi đã nghe thấy Snape hét lên cái gì đó, nhưng tôi không biết đó là cái gì - ”
“Hắn hét lên “Xong cả rồi!” Harry tiếp “ Hắn đã làm được điều mà hắn muốn làm”
Tất cả mọi người lại chìm vào im lặng. Khúc ai vãn của Fawkes vẫn vang lên xuyên qua màn đêm trên sân trường. Khi tiếng nhạc vang dội khắp nơi, những ý nghĩ cứ chạy qua đầu Harry một cách vô thức.... Liệu họ đã đưa thi thể cụ Dumbledore ra khỏi chân tháp chưa? Liệu điều gì sẽ xảy ra sau đó? Nơi nào cụ sẽ yên nghỉ? Nó nắm chặt bàn tay đặt trong túi áo. Nó có thể cảm thấy hình khối lạnh lẽo của chiếc Horcrux giả xiết vào từng đốt ngón tay phải của mình.
Cánh cửa bệnh thất lại một lần nữa mở tung ra, khiến tất cả mọi người giật mình. Ông bà Weasley chạy vào phòng bệnh, Fleur theo sau họ, gương mặt xinh đẹp của chị hãi hùng.
“Molly – Arthur - ” Giáo sư McGonagall cất tiếng nói, chạy vội ra chào họ “Tôi thực sự rất tiếc..”
“Bill” Bà Weasley thì thào, vượt qua Giáo sư McGonagall khi thấy gương mặt tan nát của Bill “Ôi, Bill!”
Lupin và Tonks vội đứng dậy và nhường chỗ để bà Weasley có thể đến gần giường hơn. Bà Weasley ôm ghì lấy con trai mình và đặt môi bà lên vầng trán đẫm máu của anh.
“Cô nói Greyback đã tấn công nó?” Ông Weasley hỏi giáo sư McGonagall “Nhưng hắn lại chưa biến hình? Như vậy nghĩa là sao? Chuyện gì sẽ xảy ra với Bill?”
“Chúng tôi cũng chưa biết,” Giáo sư McGonagall trả lời, nhìn vô vọng về phía Lupin
“Có lẽ sẽ có một vài thay đổi, anh Arthur à” Lupin nói “Đây là một trường hợp hy hữu, có lẽ là duy nhất... Chúng tôi vẫn chưa biết thái độ của Bill sẽ thế nào khi nó tỉnh lại...”
Bà Weasley lấy thứ thuốc mỡ màu xanh khó ngửi từ chỗ bà Promfrey và bắt đầu chấm lên những vết thương của Bill.
“Và cụ Dumbledore....” Bà Weasley nói tiếp “Minerva, có thật không? Có thật là cụ đã....?”
Khi Giáo sư McGonagall gật đầu, Harry cảm thấy Ginny đi về phía nó và nhìn cô. Đôi mắt nheo lại của cô gắn chặt vào Fleur, người đang nhìn xuống Bill với một gương mặt lạnh cứng.
“Cụ Dumbledore đi rồi,” Ông Weasley thì thầm, nhưng bà Weasley chỉ nhìn vào người con trai cả của mình, bà bắt đầu nức nở, nước mắt rơi xuống gương mặt đã khác hẳn của Bill.
“Dĩ nhiên, dù nó trông thế nào đi nữa cũng chẳng sao... Thực sự chẳng quan trọng... Nhưng nó đã từng là một cậu bé rất đẹp trai.... lúc nào cũng rất đẹp trai.... Và nó đã chuẩn bị làm đám cưới....”
“Bác nói thế là sao?” Fleur đột nhiên nói to “ý bác là sao “nó đã chuẩn bị làm đám cưới?”
Bà Weasley hướng đôi mắt đẫm nước của mình lên, ngạc nhiên “à - Chỉ là -“
“Bác nghí Bill sẽ không muốn cưới cháu nứa sao?” Fleur hỏi “Bác nghí, vì nhửng vết cắn đó mà Bill sẽ không yêu cháu nữa?”
“Không, đó không phải là..”
“Bởi vì chúng cháu sẽ cưới!” Fleur nói, đứng thẳng lên và hất mái tóc bạch kim dài của mình ra sau lưng “Sẽ cần nhiều hơn một người sói để khiến cho Bill không yêu cháu nữa!”
“à, cái đó thì bác chắc” Bà Weasley nói “Nhưng bác nghĩ có lẽ - giả sử nếu – nó sẽ..”
“Bác nghĩ cháu sé không muốn cưới anh ấy?” Hoặc có lẽ là bác đang hi vọng thế?” Fleur nói tiếp, lỗ mũi phồng lên “Cháu cần gì phải quan tâm xem trông anh ấy sẽ như thế nào? Cháu là đủ đẹp cho cả hai đứa rồi, cháu nghí vậy đấy! Tất cả những vết sẹo này sẽ cho mọi người thấy rằng chồng cháu là một người dũng cảm! Và cháu sẽ làm như thế!” Chị thêm vào vào cách dữ tợn, đẩy bà Weasley sang một bên và giật lấy lọ thuốc mỡ trong tay bà.
Bà Weasley quay lại cạnh chồng và nhìn Fleur lau những vết thương của Bill với một vẻ cực kỳ tò mò. Không ai nói gì hết, Harry thậm chí không dám động đậy. Như tất cả mọi người khác, nó chờ đợi một cơn thịnh nộ nổ ra.
“Dì Muriel của mẹ” Bà Weasley cất tiếng sau một hồi lâu “có một chiếc vương miện lưỡi liềm rất đẹp – do yêu tinh làm – và mẹ chắc chắn là mẹ sẽ thuyết phục được dì cho con mượn vào ngày cưới. Dì ấy rất thích Bill, con biết đấy, và nó sẽ rất hợp với tóc của con”
“Cảm ơn mẹ” Fleur nói cứng đờ. “Con chắc là sẽ rất đẹp”
Và rồi, Harry không biết làm sao lại như vậy, cả hai người phụ nữ ấy đều khóc và ôm chầm lấy nhau. Bối rối, và tưởng như thế giới đã hóa điên, nó quay lại: Ron trông cũng choáng hệt như nó và Ginny và Hermione đang trao đổi nhau những ánh mắt sửng sốt.
“Anh thấy đấy!” Một giọng yếu ớt cất lên. Tonks đang nhìn thầy Lupin “Cô ấy vẫn muốn cưới cậu ấy, mặc dù cậu ấy đã bị cắn nát! Cô ấy không quan tâm!”
“Nhưng cái đó khác,” Lupin nói mà dường như không nhếch môi, và đột nhiên trông rất căng thẳng “Bill sẽ không thực sự là người sói đâu. Trường hợp này hoàn toàn..”
“Nhưng em cũng không quan tâm, em không quan tâm!” Tonks nói, nắm chặt phần trước tấm áo chùng của Lupin “Em đã nói với anh hàng nghìn lần rồi....”
Và ý nghĩa của vị thần hộ mệnh của Tonks cũng như mái tóc xám lông chuột của cô, và lý do cô đã chạy tới để tìm cụ Dumbledore ngay khi nghe tin có người bị Greyback tấn công, tất cả đều đột nhiên trở nên rõ ràng với Harry, chú Sirius hoàn toàn không phải là người mà cô Tonks yêu.
“Và anh cũng đã nói với em cả nghìn lần rồi,” Lupin nói tiếp, tránh không nhìn vào mắt cô mà nhìn xuống sàn phòng “rằng anh quá già đối với em, quá nghèo.... quá nguy hiểm.....”
“Tôi đã nói là chú đã tự đặt cho mình một giới hạn kỳ cục trong chuyện này rồi mà, Remus” Bà Weasley nói qua vai Fleur trong khi đang vỗ nhẹ lên vai chị.
“Tôi không kỳ cục đâu” Lupin nói chắc chắn. “Tonks xứng đáng với một ai đó trẻ tuổi và toàn vẹn”
“Nhưng cô ấy muốn anh,” Ông Weasley đáp, với một nụ cười nhẹ “Và xét cho cùng thì, Remus à, những người đàn ông trẻ tuổi và toàn vẹn cũng đâu có mãi mãi như thế”
Ông buồn bã quay lại nhìn con trai mình, nằm giữa bọn họ.
“Bây giờ... không phải là lúc để bàn chuyện này” Lupin nói, tránh tất cả ánh mắt của mọi người khi chú nhìn quanh lơ đễnh. “Cụ Dumbledore mất rồi....”
“Cụ Dumbledore sẽ hạnh phúc hơn ai hết khi nghĩ rằng trên đời này lại có thêm 1 chút tình yêu.” Giáo sư McGonagall nói ngắn gọn, đúng lúc cánh cửa bệnh thất bật mở lần nữa và Hargid bước vào.
Một phần nhỏ không bị phủ bởi tóc hay râu trên gương mặt lão ướt đẫm và sưng lên; lão đang run rẩy trong nước mắt, trong tay là một chiếc khăn tay rộng, loang lổ.
“Tôi đã.... đã làm xong, thưa giáo sư” Lão nấc lên. “Đã... đã chuyển cụ đi rồi. Giáo sư Sprout đã đưa bọn trẻ lên giường ngủ. Giáo sư Flitwick đang nằm nghỉ, và ổng nói ổng sẽ ổn chỉ trong một lát nữa thôi, và Giáo sư Slughorn nói rằng Bộ pháp thuật đã được thông báo.”
“Cảm ơn anh, Hagrid,” Giáo sư McGonagall nói, đứng dậy ngay lập tức và quay lại nhìn mọi người đứng xung quanh giường Bill. “Tôi sẽ phải gặp mặt Bộ khi họ đến đây. Hagrid, anh hãy nói với chủ nhiệm các nhà - Slughorn có thể đại diện cho nhà Slytherin – rằng tôi muốn gặp họ trong văn phòng của tôi. Và tôi cũng muốn anh cùng đi với họ.”
Khi lão Hagrid gật đầu, quay đi và ra khỏi phòng, bà nhìn xuống Harry “Trước khi gặp họ, cô muốn có đôi lời với con, Harry. Nếu con đi cùng cô....”
Harry đứng dậy, nói nhỏ “Gặp mọi người lát nữa” với Ron, Hermione và Ginny, rồi theo giáo sư McGonagall đi qua phòng bệnh. Hành lang bên ngoài hoàn toàn vắng vẻ và âm thanh duy nhất là bài ca phượng hoàng vang lên đằng xa. Vài phút trước Harry nhận ra rằng họ không đi về phía văn phòng của giáo sư McGonagall, mà là về phía văn phòng của cụ Dumbledore, và một vài giây sau nó nhận ra rằng, dĩ nhiên, bà đã là phó hiệu trưởng ... Có lẽ bây giờ bà đã trở thành hiệu trưởng rồi... vậy là căn phòng phía sau bức tượng đá giờ là của bà.
Họ im lặng đi lên chiếc cầu thang xoắn và đi vào căn phòng hình tròn. Nó không biết nó đang chờ đợi điều gì, rằng căn phòng bao phủ sẽ trong màu đen, có lẽ vậy, hoặc thậm chí rằng thi thể cụ Dumbledore đang nằm đó nữa. Thật ra, trông nó gần như hoàn toàn giống lúc nó và cụ Dumbledore đã rời đi vài tiếng đồng hồ trước, những dụng cụ bằng bạc vẫn tiếp tục rít và rung lên nhè nhẹ trên chiếc bàn của chúng, thanh gươm Gryffindor vẫn nằm trong khung kính, lấp lánh dưới ánh trăng, chiếc nón phân loại trên chiếc kệ dưới bàn, chạc cây của Fawkes đứng im trơ trọi, con phượng hoàng vẫn tiếp tục khúc ai vãn của mình trên sân trường... Và một tấm chân dung mới đã gia nhập vào hàng ngũ những vị hiệu trưởng quá cố của Hogwarts: cụ Dumbledore đang ngủ giữa một chiếc khung treo trên bàn, tròng kính nửa vầng trăng của cụ đặt trên sống mũi khoằm, trông thật yên bình và thanh thản.
Sau khi liếc nhìn tấm chân dung, Giáo sư McGonagall làm một hành động kỳ quặc như thể đang tự lấy tinh thần, rồi bà vòng qua bàn để nhìn Harry, gương mặt căng thẳng.
“Harry,” bà nói “Cô muốn biết con và cụ Dumbledore đã làm gì tối nay, khi con và cụ rời trường.”
“Con không thể nói cho cô được, thưa giáo sư” Harry nói. Nó đã chờ đợi câu hỏi này và chuẩn bị sẵn sàng câu trả lời. Chính ở đây, trong căn phòng này, cụ Dumbledore đã bảo nó không được nói với bất kỳ ai về nội dung những buổi học của họ, trừ Ron và Hermione.
“Harry, điều này là quan trọng” Giáo sư McGonagall nói
“Đúng vậy,” Harry đáp, “rất quan trọng, nhưng cụ không muốn con nói cho bất kỳ ai biết”
Giáo sư McGonagall liếc nhìn nó “Potter” - Harry nhận ra nó đang được gọi bằng họ – “trong ánh sáng của sự ra đi của cụ Dumbledore, cô nghĩ con nhất định đã nhận ra tình thế đã thay đổi thế nào - ”
“Con không nghĩ vậy” Harry nói, nhún vai. “Giáo sư Dumbledore chưa bao giờ bảo con ngừng làm theo những gì cụ bảo sau khi cụ mất cả.” Nhưng –
“Có một điều cô cần biết trước khi bộ pháp thuật tới đâu. Bà Rosmerta đã bị trúng lời nguyền độc đoán, bà ta đã giúp đỡ Malfoy và bọn Tử thần thực tử, đó là lý do vì sao chiếc vòng cổ và ly thuốc độc - ”
“Rosmerta?” Giáo sư McGonagall nhắc lại, hoài nghi, nhưng trước khi bà kịp nói tiếp, có tiếng gõ cửa sau lưng họ và giáo sư Sprout, Flitwick và Slughorn bước vào phòng, theo sau là lão Hagrid, vẫn đang khóc không ngừng, cả bộ xương sườn của lão run rẩy trong nức nở.
“Snape!” Slughorn thốt lên, trông có vẻ shock nhất, xanh xao và đổ mồ hôi nhiều nhất. “Snape! Tôi đã từng dạy hắn! Tôi cứ nghĩ là tôi biết hắn!”
Nhưng trước khi bất cứ ai có thể tiếp lời được thì một giọng rất sắc vang lên từ trên cao “Minerva, ông Bộ trưởng sẽ đến đây trong vài giây nữa, ông ta vừa mới độn thổ từ bộ xong”
“Cảm ơn, Everard” Giáo sư McGonagall nói, và bà quay nhanh sang phía những giáo viên.
“Tôi muốn nói về những gì xảy ra ở Hogwarts trước khi ông ta tới đây” bà nói nhanh “Cá nhân tôi, tôi nghĩ rằng trường sẽ mở cửa lại trong năm sau. Cái chết của thầy hiệu trưởng vào tay một trong những đồng nghiệp của chúng ta là một vết nhơ trong lịch sử Hogwarts. Thật khủng khiếp”
“Tôi chắc chắn rằng cụ Dumbledore sẽ muốn trường học tiếp tục mở cửa” Giáo sư Sprout nói tiếp “Tôi thấy nếu chỉ một học sinh muốn tới trường, thì trường sẽ tiếp tục mở cửa cho học sinh đó”
“Nhưng liệu chúng ta có còn một học sinh nào sau vụ này không?” Slughorn nói, lau nhẹ bộ lông mày đẫm mồ hôi của mình bằng một chiếc khăn tay lụa. “Phụ huynh sẽ muốn giữ con cái mình ở nhà và tôi không thể trách họ được. Theo ý tôi, tôi nghĩ chúng ta không ở đâu an toàn bằng Hogwarts, nhưng chúng ta cũng không thể mong chờ các bà mẹ cũng nghĩ như mình. Họ sẽ muốn cả gia đình ở bên nhau, lẽ đương nhiên thôi.”
“Tôi đồng ý,” Giáo sư McGonagall nói tiếp “Và trong bất cứ trường hợp nào, hoàn toàn không đúng khi nói rằng cụ Dumbledore chưa bao giờ đương đầu với việc trường học bị đóng cửa – và tôi phải nói rằng việc cụ Dumbledore bị giết hại đáng lo hơn nhiều so với việc một con quái vật của Slytherin đang sống lẩn lút trong tòa lâu đài...”
“Chúng ta buộc phải hỏi ý kiến chính quyền” Giáo sư Flitwick nói bằng giọng như chuột, ông bị một vêt bầm lớn trên trán, nhưng có vẻ như không bị thương gì về vụ xỉu trong văn phòng của Snape. “Chúng ta buộc phải làm theo những thủ tục đã được ấn định. Không thể đưa ra quyết định vội vàng được.”
“Hagrid, anh vẫn chưa nói gì cả.” Giáo sư McGonagall nói “ý anh thế nào, liệu Hogwarts có nên tiếp tục mở cửa không?”
Hagrid, nãy giờ vẫn đang khóc lặng lẽ vào chiếc khăn tay rộng của lão suốt cả cuộc nói chuyện, ngước đôi mắt đỏ mọng nước của lão lên và nói “Tôi không biết, thưa Giáo sư... Đấy là quyết định của Chủ nhiệm các nhà và hiệu trưởng...”
“Giáo sư Dumbledore luôn coi trọng ý kiến của anh” Giáo sư McGonagall nói, “và tôi cũng vậy”
“à, tôi sẽ ở lại,” Hagrid nói, những giọt nước mắt bự vẫn tiếp tục chảy ra từ khóe mắt lão và rơi xuống bộ râu rậm “Đây là nhà tôi, đây đã là nhà tôi từ khi tôi 13 tuổi. Và nếu bọn trẻ muốn tôi dạy chúng, tôi sẽ dạy. Nhưng... tôi không biết nữa... Hogwarts mà không có cụ Dumbledore....” Lão nấc lên và lại biến mất sau tấm khăn tay, và im lặng lại bao trùm.
“Rất tốt,” Giáo sư McGonagall cất tiếng, liếc nhìn qua cửa sổ ra phía sân để kiểm tra xem Bộ trưởng đã tới chưa, “Và tôi phải đồng ý với Filius rằng điều cần làm là hỏi ý kiến chính quyền, người sẽ ra quyết định cuối cùng.”
“Bây giờ, chuẩn bị đưa tất cả học sinh về nhà... có ý kiến cho rằng nên làm điều đó sớm lên. Chúng ta có thế bố trí tàu tốc hành Hogwarts đến ngày mai nếu cần...”
“Thế còn lễ tang của cụ Dumbledore thì sao?” Harry cuối cùng cũng lên tiếng.
“à...” Giáo sư McGonagall nói, mất đi một chút nhanh nhẹn khi giọng bà run lên
“Tôi – tôi biết cụ Dumbledore muốn được yên nghỉ ở đây, tại Hogwarts này...”
“Và điều đó sẽ được thực hiện, phải không?” Harry nói dữ tợn
“Nếu bộ pháp thuật nghĩ điều đó là phù hợp” Giáo sư McGonagall trả lời “Chưa một vị hiệu trưởng nào từng...”
“Chưa một vị hiệu trưởng nào đã từng đóng góp nhiều hơn cho ngôi trường này!” Lão Hagrid gầm gừ.
“Hogwarts nên là nơi cụ Dumbledore mãi mãi yên nghỉ” Giáo sư Flitwick tiếp lời.
“Đúng vậy” Giáo sư Sprout nói
“Và trong trường hợp đó,” Harry nói “Các thầy cô không nên gửi học sinh về nhà cho đến khi lễ tang kết thúc. Họ sẽ muốn nói - ”
Tiếng cuối cùng nghẹn trong cổ họng nó, nhưng giáo sư Sprout đã nói nốt giùm nó “lời vĩnh biệt”
“Đúng lắm,” Giáo sư Flitwick thốt lên “Thực sự là nói rất đúng! Học sinh của chúng ta nên tỏ lòng biết ơn, như vậy mới phải lẽ. Chúng ta có thể lùi việc rời đi lại.”
“Sau đó” Giáo sư Sprout cắt lời,
“Tôi nghĩ... ừ....” Slughorn nói bằng giọng khá kích động, trong khi lão Hagrid thốt ra một tiếng nức nở đồng tình.
“Ông ta đến rồi” Giáo sư McGonagall đột nhiên nói, nhìn xuống dưới sân “Ông Bộ trưởng.... và theo như tôi thấy, ông ta đã đem theo cả một phái đoàn....”
“Con đi được chưa, thưa giáo sư?” Harry nói ngay lập tức
Nó hoàn toàn không mong muốn phải gặp, hoặc bị chất vấn bởi Rufus Scrimgeour tối nay.
“Được rồi” Giáo sư McGonagall trả lời. “Và nhanh lên nhé”
Bà đi về phía cánh cửa và mở ra cho nó. Nó đi vội về phía cầu thang và qua khu hành lang vắng tanh, nó đã để tấm áo khoác tàng hình trên đỉnh tháp thiên văn, nhưng cũng chẳng có chuyện gì, không có ai ở hành lang để thấy nó đi qua cả, thậm chí cả Filch, Bà Norris, hay Peeves cũng không. Nó không gặp bất kỳ ai cho đến khi nó đến lối dẫn lên tháp Gryffindor
“Có thật không?” Bà Béo thì thầm hỏi khi nó gặp bà “Có thực sự là thật không? Cụ Dumbledore – chết?”
“Vâng” Harry trả lời.
Bà thốt lên một tiếng rên và, không chờ nghe mật khẩu, tiến lên phía trước cho nó vào.
Như Harry đã nghĩ, phòng sinh hoạt chung đông nghẹt. Cả phòng chìm vào im lặng khi nó bước vào qua cái lỗ chân dung. Nó thấy Dean và Seamus ngồi giữa một nhóm gần đó: như vậy có nghĩa là phòng ngủ sẽ không có ai, hoặc gần như thế. Không nói một lời, không nhìn ai hết, Harry đi thẳng qua căn phòng và bước vào phòng ngủ nam sinh. Như nó hi vọng, Ron đang chờ nó, vẫn mặc nguyên quần áo, ngồi trên giường mình. Harry ngồi xuống và trong một lúc, hai đứa đơn giản chỉ nhìn nhau.
“Họ nói về chuyện đóng cửa trường” Harry lên tiếng
“Lupin nói họ sẽ làm vậy” Ron trả lời.
Im lặng.
“Vậy?” Ron nói bằng giọng rất nhỏ, như thể nó sợ những đồ đạc đang nghe trộm vậy “Cậu có tìm thấy không? Cậu có lấy được nó không? Một – một cái Horcrux?”
Harry lắc đầu. Tất cả những gì xảy ra xung quanh cái hồ tối đen đó giờ đây dường như chỉ là một cơn ác mộng cũ, liệu có phải đó đã thực sự xảy ra, chỉ vài giờ trước thôi?
“Cậu không lấy được nó à?” Ron nói, thất vọng “Nó không ở đó sao?”
“Không” Harry đáp “Ai đó đã lấy nó trước rồi và để lại một cái giả vào chỗ đó”
“Đã bị lấy trước rồi - ?”
Không nói gì, Harry lấy từ trong túi ra quả tim đeo cổ, mở nó ra và đưa cho Ron. Toàn bộ câu chuyện có thể để sau.... Chuyện đó đã không xảy ra tối nay.. Không có gì xảy ra trừ đoạn kết, đoạn kết của chuyến đi vô ý nghĩa đó, đoạn kết của cuộc đời cụ Dumbledore....
“R.A.B” Ron thì thào “nhưng đó là ai”
“Chẳng biết nữa” Harry nói, đặt lưng lên giường mà vẫn để nguyên quần áo và nhìn vô hồn về phía trước. Nó chẳng thấy tò mò gì về R.A.B: Nó nghi ngờ về việc liệu có bao giờ nó sẽ thấy tò mò nữa. Khi nằm đó, nó đột nhiên phát hiện ra rằng sân trường đã trở nên yên lặng. Fawkes đã ngừng hót. Và nó biết, mà không biết rằng nó biết, rằng con phượng hoàng đó đã rời bỏ Hogwarts mãi mãi, cũng như cụ Dumbledore đã rời bỏ truờng, rời bỏ thế giới này... rời bỏ Harry



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Sat Jul 31, 2010 11:38 am

avatar
Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter 6-HP and the half-blood prince

 
Chương 30

Ngôi mộ trắng

Tất cả các bài học đều bị hoãn, và tất cả các cuộc thi đều bị tạm ngừng. Sau đó một vài ngày một số học sinh đã vội vã rời xa Hogwarts cùng cha mẹ - cặp song sinh Patil đã đi trước bữa sáng ngày kế cái chết của cụ Dumbledore và Zacharias Smith được hộ tống ra khỏi lâu đài bởi người cha trông thật kiêu căng của cậu ta. Mặt khác, Seamus Finnigan từ chối thẳng thừng cùng mẹ nó về nhà; họ đã có một trận cãi vã trong lối vào Đại sảnh mà chỉ được giải quyết khi bà chấp thuận rằng nó có thể ở lại để dự đám tang. Seamus đã nói với Harry và Ron là bà đã gặp khó khăn khi tìm một nơi trọ ở làng Hogsmeade, vì các phù thuỷ và pháp sư nườm nượp đổ về ngôi làng, chuẩn bị để tri ân lần cuối sự kính trọng của họ dành cho cụ Dumbledore.
Một vài sự kích động đã xảy ra trong đám học sinh nhỏ tuổi, những đứa trước đó chưa bao giờ được chứng kiến một việc như vậy, khi một cái xe ngựa rắc bột xanh có kích cỡ một ngôi nhà, được kéo bởi 12 con ngựa khổng lồ bằng vàng có cánh, bay vút qua bầu trời vào lúc hoàng hôn trước lễ tang và hạ cánh bên lề khu Rừng cấm. Harry nhìn từ một cửa sổ khi một người phụ nữ khổng lồ và xinh đẹp với nước da màu ôliu, tóc đen bước xuống từ toa xe và lao mình vào vòng tay đợi sẵn của lão Hagrid. Trong lúc đó một đoàn các quan chức của Bộ, gồm cả Bộ trưởng bộ Pháp thuật, đang ở trong toà lâu đài. Harry nhất quyết tránh tiếp xúc với bất kỳ ai trong số họ; nó chắc chắn rằng, dù sớm hay muộn, nó cũng sẽ bị hỏi về những việc đã xảy ra với buổi du ngoạn cuối cùng ra ngoài Hogwarts của cụ Dumbledore.
Harry, Ron, Hermione và Ginny đã dành hết cả thời gian của bọn nó bên nhau. Thời tiết đẹp như nhạo báng chúng nó; Harry có thể tưởng tượng được sẽ như thế nào nếu cụ Dumbledore không chết, và chúng đã có thể ở bên nhau trong thời điểm cuối cùng của năm học, những bài thi của Ginny đã kết thúc, gánh nặng bài tập nhà được dỡ bỏ … và từng giờ từng giờ qua, nó nói về những điều nó biết nó phải nói, làm những điều mà nó biết là đúng, bởi vì quá ư khó khăn để bỏ đi nguồn an ủi tốt nhất nó có.
Bọn nó đến thăm bệnh thất hai lần mỗi ngày: Neville đã được ra viện, nhưng anh Bill vẫn phải đặt dưới sự chăm sóc của bà Pomfrey. Những vết sẹo của anh vẫn cứ khủng khiếp như vậy; thực tế, giờ anh giống Moody Mắt điên một cách rõ ràng, dù may mắn với đôi mắt và đôi chân, nhưng về cá nhân anh thì anh có vẻ cũng như vậy. Tất cả những thay đổi là bây giờ anh có một sự ham thích mãnh liệt đối với những miếng thịt bò ngon.
“… thế là thật may anh ấy sẽ cưới cháu,” Fleur nói hạnh phúc, sửa lại cái gối của Bill, “bởi vì người Anh cứ nấu thịt quá chín, cháu đã luôn nói điều này.”
“Em cho rằng em sẽ phải chấp nhận rằng anh ấy sẽ cưới chị ấy,” sau đó Ginny thở dài lúc tối, khi cô bé, Harry, Ron và Hermione ngồi bên cạnh cánh cửa sổ để mở của phòng sinh hoạt chung Gryffindor, nhìn ra những khoảng đất mờ mờ tối.
“Chị ấy không tồi thế đâu,” Harry nói. “Mặc dù, ngốc nghếch,” nó hấp tấp nói thêm, khi Ginny nhướng mày và cô bé để lộ một tiếng cười miễn cưỡng.
“À, em cho rằng nếu má mà chịu được thì em cũng chịu được.”
“Có ai khác mà chúng ta biết bị chết không?” Ron hỏi Hermione, đang nghiên cứu tờ ‘Tiên tri buổi tối’.
Hermione nhăn mặt vì tính bắt buộc cố chấp trong giọng nó.
“Không,” cô bé quở trách, gấp tờ báo lại. “Họ vẫn đang tìm kiếm Snape, nhưng không có dấu vết nào …”
“Tất nhiên là không có rồi,” Harry nói, nó trở nên tức giận mỗi lần đề tài này được lôi ra. Bọn họ sẽ không tìm thấy Snape cho tới khi họ tìm thấy Voldemort, và thấy rằng họ sẽ không bao giờ làm được điều đó lần này …”
“Em đi ngủ đây,” Ginny ngáp. “Em đã không ngủ được kể từ khi … à … em có thể làm được khi ngủ.”
Cô bé hôn Harry (Ron nhìn ra chỗ khác một cách mỉa mai), vẫy tay với hai đứa còn lại và bỏ vào ký túc dành cho nữ sinh. Khi cửa đằng sau cô bé đã đóng, Hermione nghiêng về phía Harry với một cái nhìn giống-kiểu-Hermione-nhất trên mặt.
“Harry, sáng nay mình đã tìm thấy một thứ, trong thư viện …,”
“Về R.A.B à?” Harry hỏi, ngồi thẳng dậy.
Nó không cảm thấy giống như nó đã từng trước đây, kích thích, tò mò, nóng lòng muốn tìm hiểu đến tận cùng của một bí mật; nó chỉ đơn giản biết rằng nhiệm vụ khám phá sự thật về cái Mảnh linh hồn thật sự phải được hoàn thành trước khi nó có thể tiến thêm một ít theo con đường tăm tối và quanh co kéo dài phía trước nó, con đường mà nó và cụ Dumledore đã cùng nhau bắt đầu cuộc hành trình, và là con đường mà bây giờ nó biết nó sẽ phải đi một mình. Có thể còn đủ bốn Mảnh linh hồn ở đâu đó ngoài kia và phải bị tìm ra và loại bỏ ngay cả trước khi xảy ra khả năng Voldermort bị tiêu diệt. Nó đọc thuộc lòng tên của chúng, cứ như thể bằng cách liệt kê chúng ra, nó có thể mang chúng đi bằng một cái chạm tay: “cái mề đay …, cái cúp … con rắn … thứ gì đó thuộc về Gryffindor hoặc Ravenclaw … cái mề đay …, cái cúp … con rắn … thứ gì đó thuộc về Gryffindor hoặc Ravenclaw …”
Câu lẩm bẩm này dường như đã xuyên qua tâm trí của Harry khi nó chìm vào giấc ngủ lúc đêm, và những giấc mơ của nó đầy những cúp, mề đay và những đồ vật bí hiểm mà nó không thể chạm tới, dù cho cụ Dumbledore đã tử tế cho nó một cái thang dây ngay lập tức biến thành những con rắn khi nó bắt đầu trèo lên …
Nó đã chỉ cho Hermione dòng ghi chú bên trong cái mề đay vào buổi sáng sau cái chế của cụ Dumbledore, và mặc dù cô bé không nhận ra ngay lập tức những chữ đầu tiên thuộc về một phù thuỷ vô danh mà cô bé đã từng đọc thấy, từ đó cô bé vào thư viện thường xuyên hơn cả cần thiết đối với người không có bài tập về nhà.
“Không,” cô bé nó buồn rầu, “Mình đã rất cố gắng, Harry à, nhưng mình chẳng tìm thấy gì … có một vài phù thuỷ nổi tiếng có những chữ cái đầu này - Rosalind Antigone Bungs ... Rupert "Axebanger" Brookstanton ... nhưng dường như chẳng ai trùng khớp cả. Theo dòng chữ đó mà xét, thì người đã đánh cắp Mảnh linh hồn đó biết Voldemort, và mình không thể tìm được lấy một mẩu bằng chứng về việc Bungs hay Axebanger đã từng có gì với hắn … không, thực sự là, đó là về … à, Snape.”
Cô bé trông bồn chồn khi nói cái tên một lần nữa.
“Có gì về hắn?” Harry hỏi nặng nề, thả mình lại cái ghế bành của nó.
“À, đó là mình mới chỉ phần nào đúng về những thứ liên quan đến Hoàng tử lai thôi,” cô bé nói ngập ngừng.
“Cậu có bắt buộc phải làm vậy không? Cậu có biết bây giờ mình cảm thấy thế nào về việc đó không?”
“Không – không – Harry, mình không có ý đó!” cô bé hấp tấp nói, nhìn quanh để chắc rằng bọn nó không bị nghe lén. “Mình chỉ định nói về việc Eileen Prince đã từng sở hữu quyển sách đó. Cậu xem này … bà ta là mẹ của Snape!”
“Mình nghĩ bà ta chắc hẳn là không dễ coi lắm,” Ron nói. Hermione lờ nó đi.
“Mình đang đọc phần còn lại của tờ Người tiên tri cũ và có một thông báo nhỏ về Eileen Prince cưới một người tên là Tobias Snape, và sau đó có một thông báo nói rằng bà ta đã sinh ra một …”
“ - kẻ sát nhân,” Harry khạc ra
“À … ừ,” Hermione nói. “Vì thế … mình đã phần nào đúng. Snape hẳn đã phải tự hào được là “lai Prince”, cậu thấy không? Tobias Snape là một Muggie theo như những gì đã nói trên tờ Người tiên tri.”
“Đúng, nó khớp đấy,” Harry nói. “Hắn về phe thuần chủng vì hắn có thể hoà nhập với Lucius Malfoy và phần còn lại của bọn chúng … hắn giống như Voldemort. Một người mẹ thuần chủng, một người cha Muggie … xấu hổ vì nguồn gốc, cố gắng làm cho bản thân sợ hãi bằng cách sử dụng Nghệ thuật hắc ám, tự cho mình một cái tên mới ấn tượng – Chúa tể Voldermort – Hoàng tử lai – Làm sao mà cụ Dumbledore có thể sai lầm được nhỉ?
Nó đổ vật xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Nó không thể ngừng đay đi đay lại về lòng tin không thể bào chữa của cụ Dumbledore đối với Snape … nhưng khi Hermione chỉ tình cờ nhắc về hắn, thì nó, Harry, đã tự phỉnh phờ rằng … mặc cho sự kinh tởm ngày càng tăng về những câu thần chú viết nguệch ngoạc, nó cứ chối không tin vào mặt xấu xa của thằng bé đã rất thông minh, đã giúp đỡ nó rất nhiều …
Giúp đỡ nó … đó là một ý nghĩ hầu như không thể chịu đựng nổi, bây giờ …
“Mình vẫn chưa hiểu tại sao hắn không bắt cậu ngừng dùng quyển sách đó,” Ron nói. “Hắn hẳn là phải biết cậu có tất cả những thứ đó từ đâu chứ.”
I still don t get why he didn t turn you in for using that book, said Ron. He must ve known where you were getting it ali from.
“Hắn biết,” Harry nói chua chát. “Hắn biết khi mình dùng lời nguyền Secfumsempra. Hắn thật sự không cần Phép đọc tâm … hắn thậm chí đã biết trước đó, nhờ thầy Slughorn đã nói về việc mình xuất sắc ra sao trong môn Độc dược … hắn hẳn là đã để cuốn sách cũ của mình vào đáy cái tủ đó, đúng không?”
“Nhưng tại sao hắn không
“Mình không nghĩ hắn muốn có liên hệ nào với quyển sách đó,” Hermione nói. “Mình không nghĩ cụ Dumbledore lại thích nếu cụ biết. Và thậm chí nếu Snape giả vờ nó không phải của hắn, thì Slughorn cũng sẽ nhận ngay ra nét chữ của hắn thôi. Dầu sao, quyển sách đã được bỏ lại trong phòng học cũ của Snape, và mình cá là cụ Dumbledore biết rằng mẹ hắn có họ là ‘Prince’.”
“Mình lẽ ra không nên cho cụ Dumbledore xem cuốn sách đó,” Harry nói. “Tất cả những lần đó Thầy đều chỉ cho mình Voldemort đã xấu xa như thế nào khi hắn còn ở trường, và mình đã chứng minh rằng Snape cũng vậy - ”
“‘Xấu xa’ là một từ không đúng,” Hermione nói bình tĩnh.
“Cậu là người đã cứ nói với mình là cuốn sách đó nguy hiểm!”
“Mình đang cố nói, Harry, rằng cậu đang tự kết tội mình quá đáng. Mình nghĩ Hoàng tử có vẻ như có một tính hài hước bẩn thỉu, nhưng mình đã không thể nào đoán được hắn lại là một kẻ sát nhân tiềm tàng …”
“Không ai trong chúng ta đã có thể đoán ra Snape sẽ … cậu biết đấy,” Ron nói.
Yên lặng bao trùm tụi nó, mỗi đứa lạc vào suy nghĩ riêng, nhưng Harry chắc chắn rằng bọn chúng, cũng như nó, đang nghĩ về buổi sáng ngày kế tiếp, khi thân thể cụ Dumbledore sẽ được nằm xuống an nghỉ. Harry chưa từng dự một đám tang nào trước đó; không có thân xác để chôn khi chú Sirius chết. Nó không biết mong chờ điều gì và có một chút lo lắng về những gì nó sẽ phải nhìn, về những gì nó sẽ cảm thấy. Nó băn khoăn không biết cái chết của cụ Dumbledore có trở nên thực tế hơn đối với nó một khi lễ tang kết thúc không. Dù nó đã có những giây phút khi mà sự thật khủng khiếp đe doạ chôn vùi nó, có những khoảng dài trống rỗng của sự tê cóng ở đâu đó, mặc cho sự thật rằng trong lâu đài chưa có ai nói về cái gì khác, nó vẫn thấy khó khăn để tin rằng cụ Dumbledore đã thật sự ra đi. Phải thừa nhận là nó đã không, như đối với chú Sirius, liều mạng tìm kiếm một cái lỗ châu mai nào đó, một cách nào đó mà cụ Dumbledore sẽ quay trở về … nó cảm thấy trong túi áo cái dây chuyền lạnh lẽo của Mảnh linh hồn giả mà nó mang theo mình khắp mọi nơi, không phải như một cái bùa, mà để nhắc nó rằng cái dây đó đã phải trả giá bằng cái gì và cái gì vẫn còn phải làm.
Ngày hôm sau Harry dậy sớm để thu xếp; chuyến tàu Hogwarts sẽ chuyển bánh một giờ sau đám tang. Khi xuống tầng dưới nó thấy một tâm trạng nhẹ nhõm trong Đại Sảnh đường. Mọi người đều mặc áo choàng lễ phục và không ai có vẻ đói cả. Giáo sư McGonagall đã rời khỏi cái ghế cao giữa bàn giáo viên trống rỗng. Ghế của lão Hagrid cũng trống: Harry nghĩ rằng có thể lão không thể đối mặt với bữa sáng; nhưng chỗ của Snape đã được chiếm lấy bởi Rufus Scrimgeour. Harry tránh đôi mắt màu vàng của ông ta khi chúng quét qua Sảnh đường; Harry có một cảm giác khó chịu là Scrimgeour đang tìm nó. Trong đám tuỳ tùng của Scrimgeour Harry thấy cái đầu tóc đỏ và đôi kính gọng sừng của Percy Weasley. Ron không tỏ vẻ gì là nó đã nhận thấy Percy, ngoại trừ việc đâm vào miếng cá trích muối hun khói với một sự căm ghét hiếm thấy.
Trên bàn nhà Slytherin Crabbe và Goyle đang thì thầm với nhau. Dù chúng là những đứa to lớn vụng về, trông chúng lẻ loi cô độc khi không có cái vẻ cao cao tai tái của Malfoy ở giữa, lãnh đạo chúng. Harry không dành nhiều ý nghĩ cho Malfoy. Sự oán hận của nó dành cả cho Snape, nhưng nó không quên nỗi sợ hãi trong giọng nói của Malfoy trên đỉnh tháp đó, cũng như không quên sự thật là nó đã chùng đũa phép trước khi bọn Tử thần thực tử tới. Harry đã không tin rằng Malfoy sẽ giết cụ Dumbledore. Nó vẫn xem thường Malfoy vì sự cuồng dại của nó đối với Nghệ thuật hắc ám, nhưng bây giờ ngay cả sự hối tiếc nhỏ nhất cũng đã trộn lẫn với nỗi căm ghét. Harry băn khoăn, bây giờ Malfoy ở đâu, và Voldemort đã ép nó làm những gì khi đe doạ giết nó và cha mẹ nó?
Những ý nghĩ của Harry bị cắt ngang bởi một cú thúc của Ginny vào mạng sườn. Giáo sư McGonagall đã đứng dậy và tiếng rì rào ảm đạm trong Đại sảnh lập tức biến đi.
“Gần đến giờ rồi,” bà nói. “Hãy đi theo Chủ nhiệm Nhà của các trò ra sân. Nhà Gryffindors, đi theo cô.”
Chúng đứng xếp hàng đằng sau những cái ghế dài trong im lặng. Harry nhìn lướt qua thầy Slughorn đứng đầu dãy nhà Slytherin, mặc một cái áo chùng lễ phục thêu chỉ bạc lộng lẫy. Nó chưa bao giờ thấy giáo sư Sprout, Chủ nhiệm nhà Hufflepuffs, trông sạch sẽ như vậy; còn không có lấy một miếng băng nào trên mũ bà, và khi chúng đi ra tới lối vào Đại sảnh, chúng thấy bà Pince, trong một cái mạng đen dày che mặt phủ tới đầu gối, đứng cạnh thầy Filch trong bộ lễ phục đen cũ kỹ và cà vạt đen hôi nồng mùi nhậy.
Bọn chúng đang dẫn đầu, vì Harry nhận ra khi nó bước lên những bậc thang bằng đá trước cửa lâu đài để ra ngoài, hướng về phía hồ. Ánh mặt trời ấm áp mơn man mặt nó khi bọn nó im lặng theo sau giáo sư McGonagall đến nơi đặt hàng trăm cái ghế theo hàng lối. Một lối đi chạy dài ở chính giữa: một cái bàn cẩm thạch đằng trước, và tất cả ghế đều quay mặt về đó. Đó là một ngày mùa hè đẹp nhất.
Một sự phân loại khác thường giữa những người đã ngồi trên phân nửa số ghế: tiều tuỵ và bảnh bao, già và trẻ. Harry không nhận thấy được hết mọi sư, nhưng có một vài điều nó nhận thấy, gồm cả các thành viên của Hội Phượng hoàng: Kingsley Shacklebolt, thầy Moody mắt-điên, cô Tonks, màu tóc cô đã chuyển sang màu hồng rực rỡ một cách kỳ diệu, thầy Remus Lupin, họ dường như đang nắm tay nhau, ông bà Weasley, Bill được Fleur dìu và đằng sau là Fred và Georgh, mặc áo véc làm từ da rồng đen. Sau đó là bà Maxime, chiếm hơn hai cái ghế, Tom, chủ tiệm Cái vạc lủng, bà phù thuỷ Arabella Figg, hàng xóm của Harry, tay chơi bass rậm râu của ban nhạc Quái tỉ muội, Irnie Frang, lái xe của Xe đò hiệp sĩ, bà Malkin chủ cửa hàng áo chùng ở Hẻm Xéo, và vài người khác mà Harry đơn thuần chỉ biết mặt, như người pha rượu ở quán Đầu heo và bà phù thuỷ vẫn đẩy xe hàng trên chuyến tàu tốc hành Hogwarts. Những con ma trong lâu đài cũng ở đó, khó nhìn thấy trong ánh mặt trời chói chang, chỉ thấy rõ khi họ di chuyển, mờ mờ trong không khí.
Harry, Ron, Hermione và Ginny ngồi xuống mấy cái ghế cuối hàng gần bờ hồ. Mọi người thì thầm với nhau, như những con ruồi trên có, nhưng tiếng chim hót vẫn văng vẳng đâu đây. Đám đông tiếp tục đông thêm; không chút ảnh hưởng bởi mấy điều đó, Harry thấy Neville đang được Luna giúp ngồi xuống một cái ghế. Chỉ có hai đứa đó đã hưởng ứng lời hiệu triệu của Hermione cái đêm cụ Dumbledore chết, và Harry biết tại sao: chỉ có hai đứa đó nhớ đến hội DA nhất … là những đứa kiểm tra thường xuyên những đồng xu của chúng trong hy vọng rằng sẽ có một cuộc gặp mặt khác nữa …
Cornelius Fudge đi qua chúng hướng tới hàng ghế đầu, không biểu lộ tình cảm gì, xoay cái mũ quả dưa của ông ta như thường lệ; rồi Harry nhận thấy Rita Skeeter, kẻ làm nó tức điên lên mỗi khi nhìn thấy, kẹp một quyển sổ ghi chép trong tay cầm cái bút ghi tự động; và rồi, với một nỗi giận dữ nhất, mụ Dolores Umbridge, một vẻ phiền muộn giả tạo chẳng ai tin nổi trên bộ mặt giống cóc của mụ ta, một cái nơ nhung nằm chình ình trên đỉnh mớ tóc quăn. Khi nhìn thấy nhân mã Firenze đang đứng như một lính gác cạnh bờ hồ, mụ ta lập tức hối hả ngồi ngay xuống một cái ghế xa nhất.
Những quan chức ngồi xuống cuối cùng. Harry có thể thấy ông Scrimgeour trông can đảm và tôn quý ở hàng trên với giáo sư McGonagall. Nó băn khoăn không biết cái ông Scrimgeour này cũng như bất cứ ai trong cái đám người quan trọng này thực sự tiếc thương cho cụ Dumbledore và quên đi nỗi căm ghét với Bộ của nó khi nhìn quanh tìm kiếm điều đó. Không chỉ có mình nó: rất nhiều cái đầu đang quay quanh, kiếm tìm một tín hiệu nhỏ.
“Ở đó,” Ginny thì thầm vào tai Harry.
Và nó nhìn thấy bọn họ trong nước tinh sạch và chan hoà ánh nắng, dưới mặt nước chừng mười phân, nhắc nó về nỗi kinh hoàng của những cái Xác sống; một bè hợp xướng bài ca của người cá bằng một thứ ngôn ngữ xa lạ mà nó không hiểu, những bộ mặt xanh xao của họ gợn lên, những bộ tóc đỏ tía chờn vờn quanh họ. Thứ âm nhạc đó làm tóc gáy Harry dựng lên và nó cảm thấy không thoải mái. Bài hát rõ là nói về mất mát và tuyệt vọng. Khi nó nhìn xuống những bộ mặt hoang dại của những người cá nó cảm thấy rằng họ, ít nhất thì cũng thương tiếc cho sự ra đi của cụ Dumbledore. Rồi Ginny thúc nó một lần nữa và nó nhìn quanh.
Lão Hagrid đang đi chầm chậm theo lối đi giữa những hàng ghế. Lão khóc thầm lặng, khuôn mặt nhạt nhoà nước mắt, và đôi tay lão ôm một thứ được bọc trong vải nhung tía dát những ngôi sao vàng, là thứ mà Harry biết đó là thi thể cụ Dumbledore. Một nỗi đau nhói như kim châm trong cổ họng Harry khi nhận thấy điều này: trong một thoáng, thứ âm nhạc lạ lùng và sự nhận thức rằng thi thể cụ Dumbledore quá gần dường như mang đi tất cả hơi ấm của ngày. Ron trông trắng bệch và bàng hoàng. Nước mắt rơi lã chã trên vạt áo của Ginny và Hermione.
Bọn nó không thể nhìn rõ những gì đang xảy ra bên trên. Lão Hagrid hình như đã cẩn thận đặt thi thể lên trên cái bàn. Bây giờ lão lui ngược lại lối đi, xì mũi một cái to như tiếng kèn trompet gây nên cái nhìn bực bội từ một số kẻ, như Harry thấy, gồm mụ Dolores Umbridge … nhưng Harry biết rằng cụ Dumbledore không quan tâm. Nó cố làm một cử chỉ thân thiện khi lão Hagrid đi ngang qua, nhưng đôi mắt lão Hagrid sưng húp đến nỗi nó thắc mắc không biết lão có thấy đường không. Harry liếc nhìn về hàng ghế sau để xem lão Hagrid nhắm vào đâu và nhận ra, trong bộ véc và quần dài mỗi cái bằng kích cỡ cái rạp là gã khổng lồ Grawp với cái đầu tròn to như tảng đá, ngu ngốc, dễ sai khiến, trông gần như một con người. Lão Hagrid ngồi xuống cạnh đứa em cùng mẹ khác cha và Grawp đập mạnh vào đầu lão Hagrid làm mấy cái chân ghế sụm xuống đất. Harry có một chốc lát để cười. Nhưng rồi bài hát ngừng và nó lại quay mặt lên phía trên.
Một người đàn ông nhỏ thó với râu tóc rậm trong bộ áo chùng đen rộng đứng lên và giờ thì đứng trước thi hài cụ Dumbledore. Harry không nghe được ông ta nói gì. Những từ bập bõm bay về phía chúng qua hàng trăm “Tâm hồn cao thượng” … “đóng góp trí tuệ” … “trái tim vĩ đại” … chúng chẳng mang ý nghĩa gì nhiều lắm. Nó chẳng biểu cảm được gì đối với cụ Dumbledore mà Harry đã biết. Nó đột nhiên nhớ lại những ý tưởng của cụ Dumbledore trong vài từ ngữ: ‘ngu đần’, ‘đầu thừa đuôi thẹo’, ‘bù lu’ và ‘véo’, và một lần nữa, nó phải chặn lại mội cái cười nhăn nhở … cụ có bị làm sao không ấy nhỉ?
Có một tiếng nước vỗ nhẹ bên trái nó và nó thấy những người cá cũng đã trồi lên khỏi mặt nước để nghe. Nó vẫn nhớ cụ Dumbledore đã quỳ bên mặt nước hai năm trước đây, rất gần với chỗ Harry đang ngồi, và nói chuyện bằng tiếng Nhân ngư với Thủ lĩnh người cá. Harry băn khoăn không biết cụ Dumbledore đã học tiếng Nhân ngư ở đâu. Có quá nhiều điều nó chưa từng hỏi cụ, quá nhiều điều nó nên nói với cụ …
Và rồi, không báo trước, quét qua nó, cái sự thật kinh khiếp, trọn vẹn và không thể chối cãi được như chưa bao giờ như thế. Cụ Dumbledore đã chết rồi, đã đi xa rồi … nó nắm chặt lấy cái mề đay lạnh giá trong bàn tay, chặt đến nỗi làm nó đau, nhưng nó không thể ngăn được những giọt nước mắt nóng hổi trào lên mắt: nó ngoảnh xa khỏi Ginny và những người khác và nhìn ra hồ, phía Rừng cấm, khi người đàn ông nhỏ thó vẫn nói đều đều … có một sự chuyển động giữa những cái cây. Những Nhân mã cũng đã đến và bày tỏ lòng tôn kính. Họ không ra khỏi rừng nhưng Harry đã nhìn thấy họ đứng lặng đi, giấu nửa mình trong bóng tối, dõi theo các phù thuỷ, những cây cung treo bên mình. Và Harry nhớ lại chuyến đi ác mộng đầu tiên của nó vào khu Rừng cấm, lần đầu tiên nó chạm trán thứ mà sau đó là Voldemort, và nó đã đối mặt với hắn như thế nào, và nó và cụ Dumbledore đã nói chuyện ra sao về cuộc tranh đấu sau đó không lâu. Điều này rất quan trọng, cụ Dumbledore đã nói, chiến đấu, và đánh trả, và tiếp tục chiến đấu, chỉ đến khi nào loài độc ác bị dồn vào đường cùng, dù không bao giờ bị hoàn toàn diệt vong …
Và Harry thấy rõ dưới vầng hào quang mặt trời những người đã chăm lo cho nó đang đứng cạnh nó từng người một, má nó, ba nó, cha đỡ đầu của nó, và cuối cùng là cụ Dumbledore, những người đã kiên quyết bảo vệ nó; nhưng giờ thì đã hết rồi. Nó không thể để ai khác đứng giữa nó và Voldemort; nó phải mãi mãi dứt bỏ cái ảo tưởng mà nó tưởng như đã mất từ khi lên một tuổi: vòng tay che chở của ba má nó có nghĩa là không gì có thể làm tổn thương nó. Không có lần nào nó bừng tỉnh trong ác mộng mà không có những tiếng thì thầm khó chịu trong bóng tối rằng nó được thực sự an toàn, điều đó chỉ có trong tưởng tượng của nó; người bảo hộ cuối cùng và vĩ đại nhất đã chết và nó còn cô độc hơn nhiều so với trước đây.
Người đàn ông nhỏ thó trong bộ áo chùng đen đã ngừng nói và cuối cùng cũng về chỗ của ông ta. Harry chờ đợi có ai đó đứng lên; nó trông đợi những bài điếu văn, có thể là từ ông Bộ trưởng, nhưng không một ai nhúc nhích.
Rồi có rất nhiều người gào thét. Những ngọn lửa sáng, trắng bùng lên quanh thi hài cụ Dumbledore và cái bàn bên dưới: chúng cứ vươn cao, cao mãi, che mờ thi hài. Khói trắng tuôn cuồn cuộn vào không khí và tạo ra những hình thù kỳ dị: Harry nghĩ, trong một thoáng khi trái tim ngừng đập, rằng nó nhìn thấy một con phượng hoàng hân hoan bay lên bầu trời, nhưng chỉ một giây sau ngọn lửa đã biến mất. Thay vào chỗ đó chỉ là cái bàn đá hoa cương trắng, mảnh vải liệm thi hài cụ Dumbledore và cái bàn mà cụ được đặt nằm trên đó.
Có thêm một vài tiếng khóc kinh sợ khi một trận mưa các mũi tên xé không khi, nhưng chúng rơi cách xa đám đông. Đó là, Harry biết, lời ai điếu của các Nhân mã: nó nhìn thấy họ quay mình và biến mất vào những hàng cây râm mát. Cũng như vậy những người cá từ từ lặn xuống làn nước xanh thẳm và mất khỏi tầm nhìn.
Harry nhìn Ginny, Ron và Hermione: mặt Ron nheo lại vì nắng chói. Khuôn mặt thẫn thờ của Hermion thì đầy nước mắt, nhưng Ginny đã không khóc nữa. Cô bé bắt gặp cái nhìn chằm chằm của nó với một ánh nhìn cũng dữ dội, đờ đẫn mà nó chưa từng thấy kể từ khi cô bé ôm lấy nó sau khi đoạt cúp Quidditch mà không có nó, và trong khoảnh khắc đó nó biết rằng chúng hoàn toàn hiểu nhau, và khi nó sắp nói cho cô bé điều nó sẽ làm, cô bé sẽ không nói ‘cẩn trọng nhé’ hay ‘đừng làm thế’, mà sẽ chấp nhận quyết định của nó, bởi vì cô bé sẽ không trông đợi cái gì thấp hơn thế ở nó. Và vì thế nó tự làm cho mình trở nên sắt đá khi nói những gì nó biết nó phải nói kể từ khi cụ Dumbledore mất đi.
“Ginny, nghe này …” nó nói trầm lặng, khi tiếng ồn ào của những cuộc chuyện trò càng to hơn xung quanh chúng và mọi người bắt đầu đi lại. “Anh không thể cùng với em thêm nữa. Chúng ta phải ngừng trông thấy nhau thôi. Chúng ta không thể bên nhau.”
Cô bé nói, với một nụ cười ngơ ngẩn, “Vì một vài lý do cao thượng, ngớ ngẩn phải không?”
“Nó giống như … như có gì đó hơn cả cuộc sống, những tuần cuối cùng cạnh em,” Harry nói. “Nhưng anh không thể … chúng ta không thể … bây giờ anh có những việc phải làm một mình.”
Cô bé không khóc, cô chỉ nhìn nó,
“Voldemort sử dụng những người gần gũi với kẻ thù của hắn. Hắn cũng đã từng sử dụng em làm mồi nhử một lần, và chỉ bởi vì em là em gái của người bạn thân nhất của anh. Thử nghĩ xem em sẽ phải chịu nguy hiểm nhường nào nếu chúng ta vẫn duy trì mối quan hệ này. Hắn sẽ biết, hắn sẽ tìm ra. Hắn sẽ cố bắt anh thông qua em.”
“Nếu em không quan tâm thì sao?” Ginny hỏi dữ dội.
“Anh quan tâm,” Harry nói. “Em có biết anh sẽ thấy thế nào nếu đây là đám tang của em … và do lỗi của anh …”
Cô ngoảnh mặt đi, nhìn qua hồ.
“Em chưa bao giờ thực sự ngừng yêu anh,” cô bé nói. “thực sự chưa. Em luôn luôn hy vọng … chị Hermione nói em phải cố lên trong cuộc sống, có thể hẹn hò với ai khác, thư giãn đôi chút cùng anh, bởi vì em chưa bao giờ quen với việc nói chuyện khi có anh ở trong phòng, anh nhớ không? Và chị ấy nghĩ rằng anh sẽ chú ý hơn nếu em làm thế nhiều hơn.”
“Một cô gái thông minh, Hermione ấy,” Harry nói, gắng cười. “Anh chỉ ước sao anh đã ngỏ lời với em sớm hơn. Chúng ta đã có thể những tháng năm … có thể …”
“Nhưng anh đã quá bận rộn với việc cứu thế giới phù thuỷ,” Ginny nói, cười nhẹ. “À … em không thể nói là em đã bị bất ngờ. Em đã biết việc này cuối cùng cũng sẽ xảy ra. Em biết anh sẽ không thể hạnh phúc cho đến khi anh săn lùng được Voldemort. Có lẽ đó là nguyên do em đã thích anh nhiều đến vậy.”
Harry không thể chịu đựng được khi nghe những lời này, cũng như nó không nghĩ quyết tâm vẫn vững nếu nó vẫn ngồi bên cô bé. Ron, như nó thấy, bây giờ đang ôm lấy Hermione và vuốt ve mái tóc cô bé khi cô nức nở trên vai nó, những giọt nước mắt nhỏ giọt xuống chóp cái mũi dài của nó. Với một điệu bộ khổ sở, Harry đứng dậy, quay lưng lại Ginny và ngôi mộ của cụ Dumbledore và đi vòng quanh hồ. Đi lại làm cho nó dễ chịu hơn nhiều khi ngồi lại: cũng như bắt đầu lần dấu vết của những Mảnh linh hồn càng sớm càng tốt và tiêu diệt Voldemort sẽ dễ chịu hơn là chờ đợi làm điều đó …
“Harry!”
Nó quay đầu lại. Rufus Scrimgeour đang đi khập khiễng thật nhanh về phía nó bên bờ hồ, dựa vào cây gậy chống của ông ta.
“Ta đã hy vọng có vài lời … cháu có phiền không nếu ta đi dạo một lúc với cháu?”
“Không,” Harry nói lãnh đạm, và lại tiếp tục
“Harry, đây là một tấn thảm kịch kinh khủng,” Scrimgeour nói lặng lẽ, “ta không thể nói với cháu ta đã kinh sợ như thế nào khi nghe tin đó. Cụ Dumbledore là một phù thuỷ rất vĩ đại. Chúng ta có những điểm bất đồng, cháu biết đấy, nhưng không không ai biết rõ như ta -”
“Ông muốn gì?” Harry hỏi thẳng thừng
Scrimgeour trông bực mình nhưng, như trước đó, ông ta vội vàng điều chỉnh lại nét mặt về một vẻ rầu rầu.
“Cháu đã, dĩ nhiên, bị tàn phá,” ông ta nói. “Ta biết rằng cháu đã rất thân thiết với cụ Dumbledore. Ta nghĩ có thể cháu là học sinh ưu thích nhất của cụ nữa. Mối ràng buộc giữa cháu và cụ - .”
“Ông muốn gì?” Harry nhắc lại, dừng lại.
Scrimgeour cũng đứng lại, nghiêng mình trên cây gậy chống và nhìn chằm chằm vào Harry, vẻ mặt giờ đã khó chịu.
“Những từ mà vì nó cháu đã ở cùng cụ cái đêm cụ rời trường và vì nó mà cụ đã chết.”
“Những từ của ai?”
“Có ai đó đã đánh Bùa Choáng một Tử thần thực tử trên đỉnh tháp sau khi cụ Dumbledore chế. Trên đó cũng có hai cây chổi thần. Bộ biết làm phép cộng, Harry à.”
“Rất vui được nghe điều đó,” Harry nói. “Phải, nơi tôi đã đi cùng với cụ Dumbledore và chúng tôi đã làm gì là việc của tôi. Cụ không muốn ai biết.”
“Thật là một lòng trung thành đáng phục, dĩ nhiên,” Scrimgeour nói, có vẻ đang khó khăn tự ngăn sự cáu tiết của mình, “Nhưng cụ Dumbledore đã đi rồi, Harry. Cụ đã đi xa rồi.”
“Cụ chỉ ra đi khỏi ngôi trường này một khi không có ai ở đây còn trung thành với cụ nữa,” Hary nói, mỉm cười bất chấp chính nó.
“Con trai thân mến của ta … thậm chí cụ Dumbledore còn không thể trở về từ -”
“Tôi không nói là cụ có thể. Ông không hiểu được đâu. Nhưng tôi chẳng có gì để nói với ông cả.”
Scrimgeour ngập ngừng, rồi nói với một giọng điệu được coi là tao nhã, rằng “Bộ có thể cho cháu mọi loại bảo vệ, cháu biết đấy, Harry. Ta sẽ rất vui mừng sắp đặt vài Thần sáng bảo vệ cháu –”
Harry cười lớn.
“Voldemort muốn tự tay giết tôi và các Thần sáng chẳng ngăn hắn được đâu. Vì vậy cảm ơn lời đề nghị. Nhưng không, cảm ơn.”
“Vậy thì,” Scrimgeour nói, giọng lạnh lùng, “lời thỉnh cầu mà ta đặt ra với cháu hồi Giáng sinh –”
“Lời thỉnh cầu nào? Ồ vâng … nơi mà tôi đã nói với mọi người về cái công việc mà ông đang làm mới vĩ đại làm sao để đổi lấy –”
“- việc nâng cao tinh thần của mọi người!” Scrimgeour đột ngột nói.
Harry đánh giá ông ta trong một thoáng.
“Stan Shunpike đã được thả chưa?”
Mặt Scrimgeour chuyển thành màu tía giận dữ nhắc nó nhớ tới dượng Vernon.
“Ta thấy rằng cháu là –”
“người của cụ Dumbledore mãi mãi,” Harry nói. “Đúng thế đấy.”
Scrimgeour nhìn chằm chằm vào nó trong một chốc lát, rồi quay đi và khập khiễng bước đi không nói lời nào. Harry có thể thấy Percy và phần còn lại của phái đoàn của Bộ đang đợi ông ta, lườm khó chịu về phía lão Hagrid đang thổn thức và Grawp vẫn đang ngồi trên ghế. Ron và Hermione vội vã hướng về phía Harry, vượt qua Scrimgeour đang đi theo hướng đối diện; Harry quay đi và tiếp tục bước chầm chậm, đợt bọn chúng bắt kịp, và chúng bắt kịp tại bóng râm của cây sồi mà dưới gốc nó chúng đã ngồi với nhau trong những thời điểm hạnh phúc hơn.
“Scrimgeour muốn gì vậy?” Hermione hỏi nhỏ.
“Như điều ông ta muốn hồi Giáng sinh,” Harry nhún vai. “Muốn mình trao thông tin mật về cụ Dumbledore và muốn mình trở thành con rối của Bộ.”
Dường như Ron đấu tranh với chính nó trong khoảnh khắc, rồi nó nói to với Hermione, “Xem này, để mình quay lại và tẩn cho Percy một trận!”
“Không được,” cô bé nói kiên quyết, tóm lấy cánh tay nó.
“Điều đó sẽ làm mình thấy dễ chịu hơn!”
Harry cười to. Ngay cả Hermione cũng cười một chút, dù nụ cười của cô bé cứ heo héo và cô lại trông lên toà lâu đài.
“Mình không thể chịu đựng được cái ý nghĩ là chúng ta sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.” Cô bé nói dịu dàng. “Làm sao mà Hogwarts đóng cửa được cơ chứ?”
“Có thể sẽ không,” Ron nói. “Ở đây chúng ta còn an toàn hơn là ở nhà, đúng không? Bây giờ mọi nơi đều thế cả thôi. Thậm chí mình có thể nói Hogwarts an toàn hơn, có nhiều phù thuỷ trong này hơn để bảo vệ nơi này. Cậu tính toán gì vậy, Harry?”
“Mình sẽ không quay trở về dù cho trường có mở cửa lại,” Harry nói.
Ron há hốc mồm nhìn nó, nhưng Hermione chỉ nói buồn bã, “Mình biết cậu sẽ nói thế. Nhưng rồi cậu sẽ làm gì?”
“Mình sẽ quay về nhà Dursley một lần nữa, vì cụ Dumbledore đã muốn mình làm như vậy,” Harry nói. “Nhưng chỉ về một chuyến ngắn thôi, và rồi mình sẽ đi luôn.”
“Nhưng cậu sẽ đi đâu nếu cậu không về trường?”
“Mình nghĩ mình sẽ quay về thung lũng của Godric,” Harry thầm thì. Nó đã có cái ý nghĩ này trong đầu kể từ cái đêm cụ Dumbledore chết. “Đối với mình, mọi việc đã bắt đầu từ đó, tất cả mọi việc. Mình mới có một cảm giác là mình phải đến dó. Và mình có thể đến thăm mộ ba má mình, mình muốn làm thế.”
“Vậy sau rồi sao?” Ron hỏi.
“Sau đó mình sẽ phải tìm kiếm những Mảnh linh hồn còn lại, đúng không?” Harry nói, ánh mắt dừng lại trên ngôi mộ trắng của cụ Dumbledore, đang phản chiếu trên mặt nước ở bờ hồ bên kia. “Đó là những gì cụ muốn mình làm, đó là lý do vì sao cụ nói với mình về chúng. Nếu cụ Dumbledore mà đúng – và mình chắc chắn điều này – thì bên ngoài kia vẫn còn bốn cái. Mình phải đi tìm và huỷ chúng rồi theo dấu mảnh linh hồn thứ bảy của Voldemort, nó vẫn còn trong thân thể của hắn, và mình sẽ là người tiêu diệt hắn. Và nếu như mình gặp Severus Snape trên đường,” nó nói thêm, “thì mình càng cố gắng bao nhiêu, hắn sẽ phải chịu điều tồi tệ bấy nhiêu.”
Im lặng một lúc lâu. Đám đông giờ hầu như đã giải tán, những người tụt lại phía sau lảng xa khỏi Grawp khi nó âu yếm lão Hagrid, đang hú những tiếng thê lương sầu thảm vang vọng qua mặt nước.
“Bọn mình cũng sẽ ở đó, Harry ạ,” Ron nói.
“Gì cơ?”
“Đến nhà dì dượng cậu,” Ron nói. “Và sau đó bọn mình sẽ đi cùng cậu, tới bất cứ nơi nào cậu sẽ tới.”
“Không –” Harry nói nhanh, nó chưa tính đến điều này, nó chỉ có ý định để bọn nó hiểu rằng nó đang phải thực hiện hành trình nguy hiểm này một mình.
“Trước đây đã có lần cậu nói với bọn mình,” Hermione nói lặng lẽ, “rằng vẫn có thời gian để quay lại nếu chúng ta muốn. Chúng ta còn có thời gian, phải không?”
“Bọn mình ở bên cạnh cậu dẫu cho chuyện gì có xảy ra,” Ron nói. “Nhưng, bạn này, cậu sẽ phải qua nhà ba má mình trước khi bọn mình tính làm gì, kể cả đến thung lũng của Godric.”
“Vì sao chứ?”
“Đám cưới của anh Bill và Fleur, nhớ không?”
Harry nhìn nó, giật mình; cái ý tưởng rằng vẫn có cái gì đó bình thường như một đám cưới vẫn có thể diễn ra dường như không thể tin được và thực sự tuyệt vời.
“Ừ, bọn mình không nên để lỡ dịp đó,” cuối cùng nói nói.
Bàn tay nó tự động nắm chặt lấy cái Horcrux giả, nhưng bất chấp mọi chuyện, bất chấp con đường tăm tối và quanh co nó nhìn thấy trải dài trước mặt nó, bất chất cuộc đối đầu cuối cùng với Voldemort mà nói biết chắc chắn sẽ đến, dù trong một tháng, một năm hay mười năm, nó thấy trái tim nó bay lên trong ý nghĩ rằng luôn có một ngày vàng bình yên cuối cùng của bình yên nó được hưởng với Ron và Hermione.



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s


Sponsored content



Level: Kinh nghiệm: %
Sinh mệnh: /100
Pháp lực: /100

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter 6-HP and the half-blood prince

 

 

Harry Potter 6-HP and the half-blood prince

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’- :: -‘๑’- Chuyên Mục Truyện -‘๑’- :: -‘๑’- Truyện chữ, tiểu thuyết -‘๑’--
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mới
Fixed and up by [A]dmin .
Copyright © 2007 - 2010, cHuYeNtOaN0912.fOrUm-vIeT.nEt .
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog