Share | 

 

 "Tôi là một hs chuyên Toán"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Sat May 22, 2010 8:22 pm

avatar
Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 23 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: "Tôi là một hs chuyên Toán"

 
Đây là bài viết của chị Đỗ Thị Thu Thảo HCB IMO 2008, thấy hay hay
<blockquote>Tôi là một học sinh chuyên Toán, một đứa
con gái chuyên Toán, và tôi vẫn luôn tự hào về điều đó. Nhưng tôi chỉ
thật sự cảm thấy mình là một học sinh chuyên Toán từ khi là học sinh của
thầy.


Tôi không học thầy từ hồi cấp III. Thầy chỉ là người dạy thay khi thầy
dạy cũ của lớp tôi chuyển lên làm quản lí. Thế nhưng sau khi tốt nghiệp
cấp III thì tôi biết thầy chính là người có ảnh hưởng lớn nhất tới cuộc
đời tôi, là người không chỉ cho tôi kiến thức, thành công mà còn cho tôi
những kinh nghiệm sống từ chính cuộc đời thầy.


Lớp 10, tôi là một học sinh bình thường về Toán trong lớp, lúc nào cũng
thấy mình còn kém các bạn nhiều lắm. Thậm chí tôi còn có năng khiếu về
tin và suýt nữa đã chuyển sang học tin rồi. Ở kí túc xá, tôi cũng biết
sơ sơ về thầy ( buôn bán mà ) nhưng hầu như không có ấn tượng gì cả.


Lớp 11. Kì 1 còn tồi tệ hơn thế. Trường tôi có tập tục thi Năng khiếu
hàng tháng. Lần ấy thầy ra đề cho lớp tôi. Tôi được 4,5đ, bài thứ hai
thì được 4. Trước đó tôi chưa từng được điểm dười trung bình nên thực sự
thấy sốc. Mà điều đau buồn nhất là cả hai lần tôi đều không làm được
Hình, trong khi tôi luôn tự coi đó là thế mạnh của mình. Vậy là lớp
chúng tôi được diện kiến thầy trong một hoàn cảnh không hề mong muốn:
thầy buộc phải lên mắng lớp tôi một trận vì học hành kém quá, vì thầy
chưa thấy khoá nào kém như thế. Mà thực sự thì kém thật, các thầy lớp 10
cũng nhận xét như thế. Sau khi bị thầy mắng một trận, tôi có một ấn
tượng xấu. Cũng tại mấy cái đề Năng khiếu của thầy, vì điểm kém mà tôi
không được thi vượt cấp lớp 11, điều mà tôi hằng mong muốn. Tất nhiên
lỗi là ở tôi, nhưng con người ai mà chẳng thích đổ tội cho người khác cơ
chứ. Sau này tôi mới nhận ra rằng, không đi thi quả là một điều may
mắn. Tôi đã có những kỉ niệm thật đẹp về lớp 11, có được những người bạn
tốt, và có thời gian để học Toán theo những gì mình thích.


Kì 2. Thầy bắt đầu dạy. Thời gian đầu tôi thực sự thấy chán nản, thầy
nói vừa nhiều vừa nhanh, chữ thì xấu, hay đi kể chuyện, từ chuyện về
thầy, về các thầy cô khác trong trường, đến cả chuyện của những học sinh
cũ của thầy. Và bao giờ cũng là thầy tốt, các anh khoá trên giỏi, lớp
tôi là kém. Tôi phản đối bằng cách nằm dài trong mỗi tiết của thầy, rồi
thì đi đâu cũng thao thao kể về thầy cới hàm ý hơi mỉa mai một chút (
liệu như thế có gọi là nói xấu thầy không nhỉ? Bây giờ nghĩ lại thấy xấu
hổ quá, em xin lỗi thầy nhé ).
Thế nhưng, càng học thầy tôi mới hiểu ra rằng thầy nói nhiều như vậy,
mắng, chê chúng tôi nhiều như vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho chúng tôi mà
thôi. Thậy dạy cũng không có phương pháp gì, không có bí quyết hay kiến
thức gì đặc biệt. Nhưng thầy có lòng nhiệt huyến, và thầy biết cách
truyền được nhiệt huyết ấy cho học trò của mình. Thầy nói thầy mạng hoả,
lại là thiên, tức là lửa ở trên trời nên có khả năng giúp người khác
toả sáng ( chẳng thế mà 3 năm liền thầy đều có học sinh đi thi Quốc tế
)[ ôi thầy ơi mê tín quá thầy ạ T_T ]. Thầy "bắt" chúng tôi viết chuyên
đề, dù những tập chuyên đề ấy chẳng để làm gì, có khi còn bị đem ra làm
nháp, nhưng thực sự thì việc đó có tác dụng rất lớn. Tôi tìm lại niềm
yêu thích Toán học của mình, tìm lại được niềm đam mê hình học phẳng.
Tôi hăng say viết chuyên đề, thâm chỉ còn tổ chức cả một cuộc thi Toán (
nhỏ thôi ) ở lớp. Nghĩ lại hồi đó mà thấy ngưỡng mộ mình quá, mỗi lần
giải được một bài Toán hay, tìm ra một tính chất Hình học mới hay chỉ
đơn giản là đọc hiểu lời giải của một bài tổ hợp nào đó là như đã cảm
nhận được hạnh phúc của cuộc đời, đầu óc chứa chất đầy tư tưởng rằng sau
này sẽ trở thành một Nhà Toán học.

Sau này lớp 12 do học hành đội tuyển nhiều nên ngày càng không thích
Toán nữa, đôi khi thấy mình học như một con gà cố nhồi nhét kiến thức
vào đầu. Có những lúc thấy thật mệt mỏi, nản chí, tự nhủ rằng mình là
con giá, có cố gắng cũng không thể bằng tụi con trai được, rồi thì con
giá không nên học nhiều... Thế nhưng chính thầy đã giúp tôi giữ vững
được ý chí và tinh thần học tập. Tôi chưa từng nghĩ mình là một học trò
xuất sắc nhất trong đội tuyển, cũng chưa từng có suy nghĩ là mình sẽ
được đi thi Quốc tế, nhưng thầy luôn dành cho tôi một sự quan tâm đặc
biệt khiến tôi rất cảm động ( có lẽ vì tôi là đứa con giá duy nhất trong
đội tuyển ). Thầy làm chúng tôi (đội tuyển của tôi ) tin tưởng rằng
chúng tôi sẽ làm được, bằng chính sự cố gắng nỗ lực của mình. Và nếu có
không làm được thì cũng không sao, vì điều quan trọng nhất là chúng tôi
đã cố gắng, đã nỗ lực, điều đó sẽ khiến chúng tôi mỉm cười mỗi khi nghĩ
về cấp III, nghĩ về đội tuyển, nghĩ về một thời hăng say học và làm
Toán...

Tôi rất nhớ những buổi học đội tuyển được thầy luộc ngao cho ăn, rồi thì
mía, xoài, bánh kẹo, phở cuốn...[ ], hiếm có người thầy nào tâm lí và
chiều học sinh đến thế. Tôi cũng nhớ căn nhà trọ bé xíu và bừa bộn của
thầy, căn phòng học tối tăm ngập đầy rác ( có lẽ 2 tháng mới quét một
lần[ bó tay thầy ]) nhưng luôn đầy ắp tiếng giảng bài của thầy và tiếng
cười nói của học sinh. Đôi khi chúng tôi còn được học ghép cùng lớp học
thêm hay lớp thầy kèm riêng. Thầy vẫn thích làm nhiều việc cùng một lúc
như thế, có lẽ do bận quá. Bây giờ thầy đã có nhà mới, một ngôi nhà to,
đẹp và có riêng một phòng để thầy dạy đội tuyển, nhưng tôi vẫn thích
căn phòng nhỏ bé tối tăm kia, nơi đã nuôi dạy bao thế hệ học sinh, bao
thế hệ đội tuyển của thầy.

Thầy là một người cởi mở, dễ gần, luôn gần gũi quan tâm học sinh. Đôi
khi tôi có cảm giác thầy không chỉ là một người thầy mà còn là một người
bạn, một người đồng hành trên con đường học tập cũng như trong cuộc
sống của mình. Thầy hát hay, thích hát và cũng hay nghêu ngao hét mấy
bài nhạc trẻ khi dạy đội tuyển. Thầy yêu đời, thích cười và đặc biệt
thích kể chuyện. Ban đầu tôi thấy thầy nói quá nhiều ( so với một người
thầy giáo bình thường ) nhưng càng ngày tôi càng thích nghe thầy nói
chuyện (đây là một nguồn dữ liệu vô tận cho tôi khi muốn đi buôn- tôi
cũng nói nhiều mà ). Từ chuyện hồi còn bé xíu thầy đã là một hotboy,
chuyện thầy chép văn của một chị ( chị này thích thầy nên cứ đưa bài cho
thầy chép ), nhưng ai ngờ 2 người khác đề nên suýt trượt tốt nghiệp, từ
đó thày không bao giờ chép văn nữa, rồi thì chuyện học đại học thầy đã
cố gắng như thế nào, dù sức khoẻ có hạn nhưng vẫn thường xuyên thức thâu
đêm học bài. Thầy cũng từng ham mê Toán như thế nào ( bây giờ vẫn thế
)- nhưng thầy rất trẻ trung chứ không hề lập dị đãng trí như mấy Nhà
Toán học đâu. Thầy kể nhiều đến nỗi có khi thầy chưa kể bọn tôi đã biết
đó là chuyện gì rồi (!!).

Trong khi các tỉnh khác cũng như các đội tuyển khác trong trường thi
nhau lên Hà Nội mời các chuyên gia giảng dạy thì đội tuyển tôi chẳng đi
học ở đâu cả. Thầy Hiệu trưởng ý kiến nhưng thầy vẫn giứ ý kiến của
mình, muốn tự khẳng định bản thân, nỗ lực bằng chính khả năng của mình.
Thầy còn trẻ, cũng chỉ mới dạy đội tuyển 3 năm ( liên tiếp ) thì năm nào
cũng có học sinh đi thi Quốc tế. Đó là điều mà không phải người thầy
nào cũng làm được. Hồi biết tin mình được đi thi Quốc tế, tôi biết thầy
còn mừng hơn cả tôi ấy chứ. Thầy từng nói niềm hạnh phúc lớn nhất của
thầy là khi học trò của mình thành đạt. Thầy luôn tin tưởng tôi sẽ đem
về một cái HCV nữa vào bộ sưu tập của mình nhưng cuối cùng tôi đã không
làm được. Điều này làm tôi rất day dứt, tôi hối hận vì hồi học đội tuyển
trên Hà Nội tôi đã không nghe lời thầy, không chăm chỉ học hành hẳn hoi
tử tế ( một nguyên nhân chính là vì không được thầy dạy nữa tôi thấy
mất cân bằng. Các thầy trên HN đều giỏi nhưng không thể nhiệt huyết,
không thể quan tâm đến học sinh như thầy được ). " Dù sao thì em cũng
rất muốn nói một lời xin lỗi với thầy". Cho đến tận bây giờ thầy vẫn
luôn dõi theo bước chân của từng học trò, lúc tôi xao nhãng học hành,
thầy gửi cho tôi 1 tin nhắn dài đến 7 tin khiến tôi cảm động vô cùng.
Thầy nhắc nhở: " Nểu như hạnh phúc của thầy là thấy học trò của mình
thành công thì điều làm thầy đau lòng nhất là nhìn thấy học trò của mình
toả sáng rồi tàn lụi". Thầy cũng luôn nhắc nhở tôi rằng cuộc đời còn
rất dài, và thi Quốc tế chỉ là một kỉ niệm, một cái mốc nho nhỏ trên
chặng đường đó. Ngày xưa thầy không được đi thi Quốc tế, thậm chí còn
không được cả giải Quốc gia nhưng cho tới bây giờ tôi nghĩ thầy là một
người thành đạt, tôi ngưỡng mộ thầy vì thầy đã tìm thấy niềm đam mê thực
sự trong cuộc đời và làm mọi việc để thực hiện nó, điều mà có những
người đến hết cuộc đời vẫn chưa tìm thấy.

Bây giờ tôi đã lên ĐH, không còn được là học sinh của thầy nữa, không
còn được nghe thấy giảng bài, nhắc nhở hay kể chuyện nữa, cũng không còn
những buổi chiều học đội tuyển thầy trò cùng xì xụp ăn ngao nữa... Tôi
cũng không học Toán nữa mà chuyển sang học Anh, cũng không còn ham mê
Toán như ngày xưa nữa, nhưng tôi luôn tự nhỉ mình luôn phải cố gắng làm
được điều gì đó xứng đáng với sự mong đợi của thầy.

Tôi đã là một sinh viên. Các thế hệ học sinh của thầy cứ thế lớn lên,
nhiều người đã đi du học, đi tới những chân trời mới. Còn thầy, thầy vẫn
là thầy, vẫn nhiệt huyết với công việc, vẫn ngọn lửa ấy, ngày ngày vẫn
âm thầm gieo mầm cho những niềm đam mê mới, những thành công mới. Tự đáy
lòng tôi muốn nói với thầy rằng " thầy là một người thầy vĩ đại, em rất
tự hào vì được làm học sinh của thầy. Chúc thầy luôn cháy sáng như ngọn
hoả thiên, luôn vĩ đại trong lòng mỗi thế hệ học sinh". Hi vọng thầy sẽ
đọc được những dòng này và hiểu được những điều mà em muốn nói...</blockquote>



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Sun May 23, 2010 5:28 am

avatar
Dù cho điều gì xảy ra chăng nữa, cả những khi sầu muồn nhất , ta vẫn cảm nhận rằng thà yêu và thất tình còn hơn chẳng bao giờ biết nghĩa yêu đương.
truc_quynh_1994

Giáo Sư
Giáo Sư

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Bạch Dương
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 885
Tài khoản Tài khoản : 1306
Được cảm ơn : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 06/04/1994
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Châu Thành - Bến Tre
Châm ngôn Châm ngôn : Dù cho điều gì xảy ra chăng nữa, cả những khi sầu muồn nhất , ta vẫn cảm nhận rằng thà yêu và thất tình còn hơn chẳng bao giờ biết nghĩa yêu đương.
Level: 23 Kinh nghiệm: 885%
Sinh mệnh: 885/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: Re: "Tôi là một hs chuyên Toán"

 
Haizzzzzzzzzz. về con đường mình đã chọn đó. Nhưng đã là một học sinh chuyên toán thì phải làm sao cho xứng đáng với điều đó. Haizzzzzzz. Nhưng đôi khi bỗng dưng thấy ... nản


Sun May 23, 2010 5:57 am

avatar
Hãy hài lòng với những gì bạn có
enelTiTi

Student cấp III
Student cấp III

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Xử Nữ
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 142
Tài khoản Tài khoản : 194
Được cảm ơn : 9
Sinh nhật Sinh nhật : 08/09/1994
Tuổi Tuổi : 23
Châm ngôn Châm ngôn : Hãy hài lòng với những gì bạn có
Level: 23 Kinh nghiệm: 142%
Sinh mệnh: 142/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: Re: "Tôi là một hs chuyên Toán"

 
Làm sao để tôi đi hết con đường mình đã chọn


Sun May 23, 2010 6:02 am

avatar
Dù cho điều gì xảy ra chăng nữa, cả những khi sầu muồn nhất , ta vẫn cảm nhận rằng thà yêu và thất tình còn hơn chẳng bao giờ biết nghĩa yêu đương.
truc_quynh_1994

Giáo Sư
Giáo Sư

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Bạch Dương
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 885
Tài khoản Tài khoản : 1306
Được cảm ơn : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 06/04/1994
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Châu Thành - Bến Tre
Châm ngôn Châm ngôn : Dù cho điều gì xảy ra chăng nữa, cả những khi sầu muồn nhất , ta vẫn cảm nhận rằng thà yêu và thất tình còn hơn chẳng bao giờ biết nghĩa yêu đương.
Level: 23 Kinh nghiệm: 885%
Sinh mệnh: 885/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: Re: "Tôi là một hs chuyên Toán"

 
Đi thì đi được rồi đó nhưng sau khi đi hết rồi mình có thu đc chuyện j không lại là chuyện khác



Sponsored content



Level: Kinh nghiệm: %
Sinh mệnh: /100
Pháp lực: /100

Bài gửiTiêu đề: Re: "Tôi là một hs chuyên Toán"

 

 

"Tôi là một hs chuyên Toán"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’- :: -‘๑’-Cổng Trường-‘๑’- :: -‘๑’-Thông tin trường, lớp-‘๑’--
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mới
Fixed and up by [A]dmin .
Copyright © 2007 - 2010, cHuYeNtOaN0912.fOrUm-vIeT.nEt .
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog