Share | 

 

 Tuyết đen kì 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Thu May 13, 2010 6:35 pm

♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
>>>lonely<<<

Thalès
Thalès

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Hổ Cáp
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1710
Tài khoản Tài khoản : 3440
Được cảm ơn : 49
Sinh nhật Sinh nhật : 04/01/1994
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : ♥♥♥ELF Club♥♥♥
Châm ngôn Châm ngôn : ♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
Level: 23 Kinh nghiệm: 1710%
Sinh mệnh: 1710/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: Tuyết đen kì 3

 

”Hãy thả họ ra, họ sẽ tự về”.

Đông Tử không hiểu Vạn Độc Vương thật sự muốn gì, nhưng cô kiên quyết quay về võ đường. Đông Tử kể lại đầu đuôi hoàn cảnh, dù sắp chết, cô vẫn muốn quay về để mọi người biết cô không chạy trốn, để không liên lụy người trong võ đường.

Vạn Độc Vương không trả lời. Đông Tử quay đầu lại phát hiện Vạn Độc Vương đã ngã ra đất bất tỉnh từ lúc nào.

Tình thế rất éo le. Vạn Độc Vương mà ngay cả bọn dị nhân còn dè chừng lại tự nhiên bất tỉnh. Đông Tử chỉ còn vài canh giờ để sống lại phải lựa chọn giữa đi tiếp hay quay lại xem Vạn Độc Vương thế nào.

Chưa hết, Vạn Độc Vương toàn thân có nhiều rắn, nhện độc, tiến lại gần hắn đã là một chuyện khó khăn.

Ấy thế mà Đông Tử quyết định ở lại, không đi tiếp. Sau khi dùng que cây vứt hết đám rắn nhện và xua đám tuyết đen xung quanh Vạn Độc Vương đi, Đông Tử mới phát hiện hắn bị thương rất nặng.
Một vết tên bắn ghim rất sâu và đầu tên vẫn còn trong lưng có vẻ đã lâu đang nhiễm trùng trầm trọng. Lão bà Chiêm Tinh Dị Thánh quả tương đoán y như thần.

Chưa hết, trên người Vạn

Một vết tên bắn ghim rất sâu và đầu tên vẫn còn trong lưng có vẻ đã lâu đang nhiễm trùng trầm trọng. Lão bà Chiêm Tinh Dị Thánh quả tương đoán y như thần.

Chưa hết, trên người Vạn Độc Vương chi chít thẹo, lại còn có vết dao đâm trước ngực và vết móng tay cào bong cả thịt ở trên vai. Hai vết này có vẻ mới hơn và không xuyên thủng áo.

”À, bị tập kích khi đang ở trần.” Đông Tử thầm nghĩ.


Đến đây cô mới hiểu ra, Vạn Độc Vương toàn thân là chất độc, cả da thịt là chất độc, không ai chạm được nên nếu bị thương cũng không có ai trị thương. Chỉ có mình Đông Tử lúc này chạm được vào hắn... bởi lẽ cô đã bị trúng độc nên có trúng thêm vài liều cũng chẳng thay đổi gì.
Nhưng lạ nhất ở chỗ, con người võ công cao siêu và chất độc đầy mình kia, lại bị thương te tua và nhất là có vết móng tay cào ở cự li gần đến vậy.

Bị cào trong khi đang ở trần”. Đông Tử tưởng tượng. “Không biết do làm cái trò gì với ai đây...”

Sau khi tìm hiểu, Đông Tử lột trần Vạn Độc Vương ra, mở hết đống chai lọ hắn mang trong người, đủ màu sắc, đủ mùi vị, đủ loại độc, đủ loại giải nhưng vẫn không tìm thấy thuốc giải mà cô cần. Máu Vạn Độc Vương lại chảy lai láng, Đông Tử không có lựa chọn nào khác ngoại trừ việc xé váy áo băng vết thương cho Vạn Độc Vương.

Khi lau sạch máu mới phát hiện trên lưng Vạn Độc Vương có vết xăm lớn hình nhện đen. Vạn Độc Vương bình thường có hạt tuyết bay xung quanh thế nhưng chạm vào cơ thể lại ấm áp lạ thường, và có mùi thảo dược thơm nồng.
”Một người cả cơ thể đều là độc dược, xem ra lợi hại nhưng nếu bị thương thì chẳng biết làm sao. Thật tội nghiệp”. Đông Tử thầm nghĩ, lau máu dính đầy tay.


Cách đó không xa, Chiêm Tinh Dị Thánh gìm cương. Bà ta nhìn lên trời cao quan sát sự chuyển dịch của ngôi sao mà thở dài rằng:

”Con bé đã quyết định giúp tên Vạn Độc Vương... Giang hồ từ đây mà dậy sóng”.

Trời sáng dần, khi Vạn Độc Vương tỉnh dậy đã thấy người băng bó vải hoa (xé từ váy của Đông Tử). Vạn Độc Vương thở phào, rất may, Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân không có tại đó, chứ nếu để bọn nó thấy Vạn Độc Vương quấn vải hoa chằng chịt thì còn gì danh tiếng nam tử giang hồ!

Cạnh bên, tác giả của sự “nữ tính hóa” này, cũng là người có lòng tốt băng bó trị thương giúp - Đông Tử đang cuộn tròn ngủ gật như con mèo nhỏ, mặt mũi đã có vẻ hồng hào hơn.

Vạn Độc Vương tò mò nhìn kĩ Đông Tử. Thật ra, Đông Tử không “xấu xí”. So với những gương mặt đẹp xuất sắc mà Hoán Diện Nhân thường chọn quả không đặc biệt, nhưng so với những cô gái bình thường, Đông Tử quả rất xinh xắn. Đông Tử ngủ say nhìn lại càng dễ thương.

Nhìn Đông Tử ngủ, đôi má bầu bầu, cái miệng xinh xinh, Vạn Độc Vương lại nhớ tới đêm trước khi hai người tự nhiên va vào nhau. Môi Đông Tử chạm vào má hắn.
”Nụ hôn đầu tiên!”

”Không phải hôn!”

Đôi môi mềm mại.

Môi người bình thường.

Môi con gái.

Lần đầu tiên trong đời,

Lần đầu tiên trong đời,Vạn Độc Vương chạm tay trần vào da thịt một thiếu nữ bình thường.

Lần đầu tiên, chạm tay trần vào người khác mà không có ý định giết người đó.

Lần đầu tiên, chạm vào đôi môi mềm mại lại có mùi con gái thoang thoảng hương thơm.

”Nụ hôn đầu tiên!”

”Không phải hôn!”

”Có thật là hôn không nhỉ...nếu là hôn, phải môi chạm môi chứ”.

Vạn Độc Vương tò mò cúi sát môi Đông Tử. ”Sao tôi chưa chết vậy?” - Đông Tử hỏi, đột nhiên mở mắt tỉnh dậy, trân trối nhìn, tại sao Vạn Độc Vương lại chạm tay vào môi mình và lại kề gần như vậy.

”À...” Vạn Độc Vương đằng hắng. Tuy biết rõ tại sao Đông Tử vẫn chưa chết nhưng đó cũng là bí mật duy nhất xung quanh chất độc trên da Vạn Độc Vương, nếu nói ra, chính sinh mạng hắn cũng bị đe dọa. “Chỉ là tạm thời thôi... cô có thể sống thêm vài ngày nữa...”

”Thật không có thuốc giải à?” Đông Tử nài nỉ, hi vọng Vạn Độc Vương sẽ mủi lòng.

”Thật!” Vạn Độc Vương cương quyết, kéo áo che vải hoa băng vết thương lại. Đến khi mặc áo xong, mới giật mình: “Thanh Thanh đâu rồi????”

Hóa ra, lúc băng bó và lục lọi thuốc giải trong người Vạn Độc Vương, Đông Tử đã làm mất hết toàn bộ “thú cưng” của hắn. Thú cưng. Tức là rắn độc, nhện độc, bò cạp... Thanh Thanh, Thư Thư, Thiên Thiên... chi đó.

Vạn Độc Vương tỉnh dậy vội vã đi tìm. May mắn thay, giữa rừng nhưng hắn có vẻ biết chính xác nơi nào có thú độc và dùng tay trần để bắt bọ cạp hoặc nhện độc. Lại có thêm tài chỉ chạm tay vào môi, huýt sáo khe khẽ thì rắn độc từ đâu bò lại rần rần. Chỉ trong thoáng chốc đã tìm lại được vô số “thú cưng”. Vạn Độc Vương vui mừng như đứa trẻ được quà khi tìm được con rắn Thanh Thanh yêu quý. Lúc hiếm hoi này, mới thấy hắn nở nụ cười với lúm đồng tiền ở má bên phải.

”Con người này có lẽ chỉ có rắn rít là bầu bạn.” Đông Tử thầm nghĩ. “Nếu một người bình thường có bộ dạng và nụ cười như thế chắc chắn sẽ có vô số bạn bè. Không hiểu thân thế Vạn Độc Vương thế nào mà lúc nào cũng thấy u uẩn cô độc, lạnh lùng đăm đăm, cứ như người mà thể xác và tâm hồn ở hai nơi khác nhau”.

Tuy ác cảm với Vạn Độc Vương đã giảm hẳn, nhưng từ khi phát hiện Vạn Độc Vương tàng trữ cả đống “thú cưng” trong mình, Đông Tử giữ khoảng cách nhất định khi bước cùng Vạn Độc Vương. Bất kể hắn quả quyết rằng “thú cưng” không bao giờ tấn công nếu không được cho phép.

Vạn Độc Vương mang ơn Đông Tử băng bó giùm nên cho cô 4 viên thuốc, bảo sẽ cầm cự được qua đám cưới và đề nghị hộ tống Đông Tử quay về. Tuy không thể giải độc được nhưng Đông Tử nhất định sẽ sống đến đám cưới để huyện lệnh lão gia và Vĩnh Phúc không kiếm chuyện với võ đường.

”Kết hôn với Vĩnh Phúc rồi, sống hay chết có khác biệt gì đâu?” Đông Tử thở dài. “Bị trúng độc, không biết là xui xẻo hay may mắn đây?”

Đông Tử quả rất xinh xắn. Đông Tử ngủ say nhìn lại càng dễ thương. Nhìn Đông Tử ngủ, đôi má bầu bầu, cái miệng xinh xinh, Vạn Độc Vương lại nhớ tới đêm trước khi hai người tự nhiên va vào nhau. Môi Đông Tử chạm vào má hắn.

Trong suốt chặng đường, 2 người không nói gì với nhau,nhưng đôi khi ánh mắt tình cờ giao nhau, phát hiện người kia đang nhìn mình thì cả hai cùng đỏ mặt quay đi. Rừng núi này, Đông Tử đã đi bảo tiêu qua lại nhiều lần, thế mà lần này, khung cảnh lại thơ mộng khác thường. Đường mát, nắng vàng len rèm lá xanh, gió dịu hiu hiu, cánh bướm rập rờn, côn trùng kéo đàn rả rích. Cỏ tươi, hoa thắm, thiên nhiên thơm nồng. Cánh hoa rơi, tơ gòn, và bụi bồ công anh trắng cứ lơ lửng trong không gian.Không rõ vì trúng độc hay vì say cảnh mà trên đường về, Đông Tử cứ thấy người bồng bềnh, lơ mơ.

Đến tối hôm đó, khi Đông Tử đang đốt lửa thì phát hiện có bóng người áo trắng tiến lại gần. Định thần nhìn kĩ, ra là một người đàn ông cao lớn đeo cung tên và bảy người phụ nữ mang dải lụa lòng thòng. Tất cả đều mặc màu trắng, che mặt nạ và đeo găng kín sát người.

Bọn người này thấy Vạn Độc Vương thì bày trận ngay lập tức. Vạn Độc Vương ngay lúc đó cũng quay lại vẻ lạnh lùng chết chóc thường ngày và rút gậy bạc ra đối phó.

 

Tuyết đen kì 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’- :: -‘๑’- Chuyên Mục Truyện -‘๑’- :: -‘๑’- Truyện chữ, tiểu thuyết -‘๑’--
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mới
Fixed and up by [A]dmin .
Copyright © 2007 - 2010, cHuYeNtOaN0912.fOrUm-vIeT.nEt .
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Create a forum on Forumotion | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog