Share | 

 

 Tuyết Đen kì 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Thu May 13, 2010 6:28 pm

♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
>>>lonely<<<

Thalès
Thalès

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Hổ Cáp
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1710
Tài khoản Tài khoản : 3440
Được cảm ơn : 49
Sinh nhật Sinh nhật : 04/01/1994
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : ♥♥♥ELF Club♥♥♥
Châm ngôn Châm ngôn : ♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
Level: 23 Kinh nghiệm: 1710%
Sinh mệnh: 1710/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: Tuyết Đen kì 2

 

Hoán Diện Nhân và hai gã dị nhân phá lên cười, xem ra họ chẳng quan tâm đến chuyện quan quân truy đuổi và càng không quan tâm đến “tâm sự” của Đông Tử.

Tuy nhiên khi Hoán Diện Nhân vận công định ra tay hoán đổi diện mạo thì Hiết Hổ cản lại:

”Khoan đã. Tiểu nha đầu này vui đấy. Đem nó về tối nay có thêm người uống rượu cùng!”

Gã gù khoái chí đồng tình.

Thế là Đông Tử tối đó gật gà gật gù với ba gã dị nhân trong túp lều rách nát gần đó, vừa uống rượu vừa bàn chuyện tào lao còn. Còn 10 bảo tiêu đầu đi cùng, thương tích đầy mình thì bị đá vào chuồng ngựa phía sau.

Gã gù Cự Giải lão lão thật không già như lão tự xưng. Gã có tấm lưng gù, khi cởi áo ra mới thấy nứt nẻ như mai rùa. Nhân diện lão cũng không dễ nhìn hơn được mấy chút nhưng được có đôi mắt khá hiền từ. Lão uống vào thì kể xấu cả bọn 18 người. Rằng tuy võ công cao cường nhưng chẳng qua chỉ là những con người dị tật bị xã hội bỏ rơi.

Như Hiết Hổ công tử, vốn là con rơi của một vị quan nào đó. Vì là đứa con ngoài mong đợi nên vừa sinh ra đã bị vợ chính của ông ta đuổi giết. Được gia nhân thương tình giấu vào ống tre nên mới thoát chết. Nhưng từ đó mang dị tật, tay chân biến dạng, mặt mũi cũng không ra hình người, suốt đời muốn lùng sục lại danh tính.

Hoặc Hoán Diện Nhân từng là đứa trẻ không có gương mặt, không có giới tính, thế gian ruồng bỏ. Hoán Diện Nhân không thích kể chuyện mình xấu, ả bực ra mặt và càng uống rượu nhiều hơn. Lúc say bí tỉ Hoán Diện Nhân lại nói giọng ái nam ái nữ khiến Đông Tử càng thấy gã gù nói đúng.



Hiết Hổ vốn tò mò muốn truy tìm thân phận của mình nên nghe “quan gia” thì cứ gặng hỏi xem Vĩnh Phúc là ai. Đông Tử kể, Vĩnh Phúc là đứa con cưng được nuông chiều thái quá. Lần đầu gặp, Đông Tử không biết gã là ai, cứ thấy gã ăn mặc đỏm dáng đi kèm là cả bọn nô tì. Gã nói câu nào, cả bọn hùa theo đồng tình như dàn nhạc đệm. Hai người giành nhau mua ngựa tại chợ rồi Vĩnh Phúc vô tình chạm vào nơi không nên chạm của Đông Tử thế là lãnh cái tát trời giáng. Cũng vì thế mà muốn thu phục Đông Tử về.

Chuyện chán ngòm kể xong nhìn lại, ba gã dị nhân đã ngoác miệng ngủ từ khi nào. Đông Tử lợi dụng tình thế định bụng chuồn nhưng rồi lại phân vân. Tuy bề ngoài xấu xí dị hợm, ba kẻ dị nhân này có vẻ đáng thương hơn đáng sợ và bản thân Đông Tử cũng là kẻ đáng thương. Nghĩ vậy, Đông Tử kéo chăn đắp cho gã gù rồi đứng dậy rót nước uống.

Đúng lúc đó, cửa mở ra và người áo đen bước vào. Người này cao lớn mặc toàn màu đen che kín da và đeo mặt nạ bạc ố đen, khi bước vào bụi tuyết màu đen bay tung tóe, cả phòng như có hàn khí tràn theo.

Nhìn thấy Đông Tử, người đó hơi ngạc nhiên, cất giọng trầm trầm không chút hứng thú: “Ai đây? Đem vứt đi!”

”Gương mặt mới của ta đó. Đừng đụng vào” Hoán Diện Nhân đã nhỏm dậy từ khi nào. Bọn dị nhân có vẻ không thích lại gần người này. Hắn đi đến đâu, Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân tránh ra chỗ đó. Cả hai nhị quái này còn dè chừng, xem ra người này rõ ràng không phải bậc tầm thường.

Người áo đen cúi sát Đông Tử nhìn cho rõ dung mạo.

- “Xấu xí quá!” - Anh ta kết luận. ÒBà chị thích kiểu mặt này từ khi nào?”

Đông Tử đang say say, lại bị kẻ đeo mặt nạ chê mình xấu thì bực lắm, thuận tay kéo mặt nạ của người đó ra. “Vậy xem ngươi đẹp thế nào?” Đông Tử nói. Xong, hối hận ngay. Vì tháo mặt nạ ra, người này quả thật anh tuấn một cách đáng ngạc nhiên. Gương mặt rắn rỏi, đôi mắt sáng, hàng mày rậm. Diện mạo rất dễ nhìn và thậm chí, là loại nam tử khiến nữ nhi mê mệt hơn là hạng người phải che mặt sau miếng sắt kia. Đông Tử ngạc nhiên đến sững sờ, còn người này cau mày vội vã dùng tay che mặt lại.

”Gương mặt ngươi... lẽ ra không nên giấu đi mới phải”. Đông Tử nhỏ nhẹ, mặt đỏ cả lên. Có lẽ sau ba quái nhân kì dị cô gặp cả ngày, và những chuyện kể về thập bát dị nhân gớm ghiếc thì đối mặt với một quái nhân đẹp trai như vậy là một điều hoàn toàn không dự đoán trước.

Hiết Hổ nhếch mép: “Nhầm to!”, hắn cắn vuốt canh cách, tỏ vẻ ghen tị khi Đông Tử đỏ mặt như vậy.

Hoán Diện Nhân lắc đầu “Con nha đầu ngốc này!”

Gã gù lúc này mới lồm cồm dậy, thấy sự việc thì vội vã kêu lên “Đông Tử, tránh xa hắn ra!”

Nhưng gã gù đã muộn một bước...

Đông Tử và người áo đen đồng loạt cúi xuống nhặt mặt nạ lên. Cả hai vô tình chạm vào nhau và môi Đông Tử phớt nhẹ vào má người áo đen.

Giống như một nụ hôn thoáng qua.

Như gió thoảng...

... giữa hai người tuy mới gặp lần đầu...

... nhưng mà, vừa chạm vào má người áo đen, như có luồng điện mạnh đi qua thân thể, Đông Tử bắt đầu tê dại và ngã quỵ xuống.

Cả ba gã dị nhân đều bất ngờ trước diễn biến sự việc.

”Hai người vừa hun nhau!!!!”

”Tiêu gương mặt mới của ta rồi!!!!” Hoán Diện Nhân nói, bất ngờ pha lẫn nuối tiếc.

Hiết Hổ bò lại gần quan sát Đông Tử chòng chọc như không tin vào mắt mình “Ngươi vừa chạm vào... vào... hắn!”

Đông Tử không nói nên lời cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng có một luồng chất độc tê buốt từ môi cô lan tỏa cả người khiến Đông Tử không động đậy được. Mọi thứ như mờ đi và Đông Tử chỉ nghe loáng thoáng bọn dị nhân nói chuyện với nhau.

”Con bé không biết Vạn Độc Vương”.

”Hai người hôn nhau à?”

”Không phải hôn!”

”Nụ hôn đầu đời à?”

”Không phải hôn!”

Cuối cùng Hiết Hổ cúi xuống gần Đông Tử “Đã bảo nhầm rồi. Hắn đeo mặt nạ không phải giấu mặt, mà để không ai chạm vào! Tên này là Vạn Độc Vương đó có biết không? Toàn thân đều kịch độc, chạm vào là chết đó! Ngay cả bọn ta cũng không dám đụng tới da thịt hắn...”

”Nụ hôn đầu tiên à?”

”Không phải hôn!!!”

”Ôi ngọt ngào quá! Nụ hôn đầu tiên của Vạn Độc Vương!”

”Không phải hôn!!!”

Cả bọn vẫn lao nhao, coi đó là chuyện hi hữu rằng có người hôn Vạn Độc Vương thì trọng đại hơn mạng người. Đông Tử bắt đầu ngất đi, hơi thở cứ dồn dập đuổi nhau.

”Xin lỗi, ta không có thuốc giải” Vạn Độc Vương nói, hắn để Đông Tử uống một viên thuốc gì đó khiến cả người Đông Tử bớt tê dại nhưng vẫn yếu dần đi.

”Không cứu được thì cầm cự thêm một vài canh giờ làm gì!” Hoán Diện Nhân lúc này đau buồn hơn ai hết “Coi như không đổi mặt nó cho ta được rồi. Ngươi đền cho ta đi”.

Chương 2: Tiếp nối bằng một nụ hôn

Cự Giải Lão gù rất bực chuyện Hoán Diện Nhân chỉ ca thán về việc Đông Tử trúng độc không thể đổi diện mạo cho ả mà không quan tâm đến việc Đông Tử sắp chết. Cự Giải Lão thở dài:

”Con bé rất dễ thương... thật là đáng thương...”

Nhưng quả thật, có muốn cũng không làm được gì vì độc chất từ da thịt Vạn Độc Vương thật sự không có thuốc giải.

”Vậy làm gì với con bé và lũ người trong chuồng ngựa bây giờ?” Cuối cùng, Hiết Hổ hỏi.

”Người gì trong chuồng ngựa?”

Cả bọn dẫn Vạn Độc Vương vào chuồng ngựa, chỉ vào đám 10 lưu gia tiêu đầu đang nằm la liệt. Nhìn thấy bọn tiêu đầu thương tích đầy mình, Vạn Độc Vương nổi giận. Rõ ràng bọn Hoán Diện Nhân và Hiết Hổ chỉ coi nhà ở như sân chơi, kéo cả đám chiến lợi phẩm đem về bỏ lăn lóc đó. Vạn Độc Vương tối ấy đặc biệt khó chịu trong người, bị bọn Hoán Diện léo nhéo làm phiền thì bực quá tung cho một chưởng, hất văng Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân xa ba thước. Bọn tiêu đầu đã bị thương, lại rơi giữa vòng giao đấu nên đã bị thương càng trầm trọng hơn.

Khi cả đám quay lại nhà chính, Đông Tử đã biến mất.

Đông Tử chạm vào người Vạn Độc Vương bị trúng độc cực nặng, lẽ ra đã chết trong khoảnh khắc, nhờ viên cầm độc nên còn giữ mạng được vài canh giờ... thế mà lại tự mình bỏ đi đâu mất.

”Đi tìm con bé về đi”.

”Nụ hôn đầu đời đó!”

”Không phải hôn!”

Cả bọn lại tiếp tục cãi vã. Có lẽ lâu rồi bọn dị nhân này mới thấy chuyện li kì như vậy.

Trong lúc đó, Đông Tử đã cố gượng được đến khe suối. Đám cưới trong 4 ngày tới. Nếu cả Đông Tử lẫn 10 bảo tiêu đầu không về trong ngày ấy, Vĩnh Phúc huyện lệnh lão gia sẽ được dịp cày nát cả võ đường. Đông Tử vốn muốn chạy trốn đám cưới này, nhưng đến lúc trúng độc gần chết lại muốn quay về nhà.

Đông Tử gượng dậy băng rừng về. Ngược khe suối không lâu, Đông Tử thoáng thấy ánh lửa. Đến khi lại gần, mới hay không phải người dân vượt rừng mà là một nhóm sơn tặc.

Bọn sơn tặc đang hành hung một lão bà bà. Lão bà bà tỏ vẻ thất thế, trong bộ quần áo tả tơi, đen đúa, mắt nhìn quanh như muốn tìm sự trợ giúp. Đông Tử bình thường, so với bọn sơn tặc, chắc không biết ai hơn thua, nhưng khi trúng độc rồi đứng không vững, nói gì đến cầm kiếm. Nhưng khi thấy bọn sơn tặc giật túi đồ rồi đá bà lão một phát, Đông Tử không cầm được, lấy hết sức vung kiếm hét lớn:

”Bọn giặc kia, khôn hồn thì trả túi hàng lại cho bà bà!”

Lão bà bà thấy Đông Tử, hí hửng ra mặt: “Chính là nó!!!! Cuối cùng cũng xuất hiện rồi!” Bà ta kêu lên.

Bọn sơn tặc thấy giữa rừng tự nhiên xuất hiện cô gái xinh đẹp thì mừng quýnh, hú lên thích thú và lăm lăm tiến lại.

Đông Tử ghì chặt kiếm, định sẽ chiến đấu đến cùng.

Nhưng đánh đấm là dư thừa vì ngay lúc đó, Vạn Độc Vương lù lù xuất hiện ngay sau lưng.

Vạn Độc Vương lần này chẳng thèm đeo mặt nạ. Mặt mày cau có, mệt mỏi. Thấy bọn sơn tặc càng bực bội ra mặt. Ánh mắt bình thường chỉ lạnh lẽo giờ hực lên sát khí “Con bé với bà già đi với ta!”

Bọn sơn tặc rú lên cười. Có lẽ bình thường, danh tiếng Vạn Độc Vương thường gắn liền với người áo đen đeo mặt nạ, bộ dạng hắc ám, chứ chưa nghe Vạn Độc Vương là anh chàng trẻ tuổi, gương mặt điển trai cau có, nói chuyện cộc lốc bao giờ. Vả lại, thập bát dị nhân vốn không cư trú ở khu vực này, nên vô danh tiểu tốt như đám sơn tặc này quả không biết.

Bọn sơn tặc vung giáo định dần cho hắn một mẻ thì từ bóng Vạn Độc Vương nghiêng dài trên nền cỏ, rắn bắt đầu trườn ra rít phì phò. Lại thêm bụi tuyết đen từ đâu dâng ngập vùng khiến chúng trước sự lạ hốt hoảng bỏ gái chạy lấy người.

Cả bọn chạy hết rồi Vạn Độc Vương mới cau có nhìn bà già:

”Chiêm Tinh Dị Thánh mà không đoán được sẽ có sơn tặc à?”

Lão bà bà cười khà khà, cúi xuống nhặt túi xách lúc nãy bị giật mất. Lúc này Đông Tử mới để ý trong túi đầy ngọc các loại.

Bà già trông bình thản lạ, không giống người cô thế vừa bị hành hung. Bà mặc áo choàng dài màu sắc sặc sỡ và đeo đầy những tràng đá.

Bà liếc Vạn Độc Vương chỉ phán một câu:

”Ngươi lo mà cẩn thận tai nạn về cung tên đó!”

Quay sang Đông Tử, bà tỏ ra đặc biệt quan tâm:

”Tiểu nha đầu này... trông dung mạo cũng dễ thương, hơi tầm thường so với ta hi vọng nhưng không sao...”

Bà đặt tay lên vai Đông Tử mà nhẹ nhàng nói:

“Đêm nay, ngươi làm gì cũng phải suy nghĩ thật kĩ, chỉ một quyết định của ngươi thôi mà sau này cả võ lâm sẽ náo loạn đấy!”

Đông Tử không hiểu lão bà bà nói gì. Đông Tử chỉ là con bé võ đường tầm thường, không phải người giang hồ, lại đang trúng độc sắp chết, quyết định gì mà náo loạn nổi võ lâm đây?
Lão bà bà không giải thích, chỉ nở nụ cười bí hiểm rồi leo lên ngựa gần đó phóng đi mất, tung bụi mù mịt vào Vạn Độc Vương.

”Bà già cổ quái chỉ toàn nói nhảm!” Vạn Độc Vương phủi tay.

Nhưng Chiêm Tinh Dị Thánh, nếu đúng như Vạn Độc Vương gọi lão bà bà, 1 trong 18 dị nhân, tuy không có võ công nhưng là người có khả năng tiên đoán tương lai, quá khứ như thần.

Vậy càng ngạc nhiên vì bà ta cố công đến đây chỉ để nhìn mặt Đông Tử.

”Náo loạn võ lâm” cái gì chứ.

Bà già đi rồi, chỉ còn mình Đông Tử và Vạn Độc Vương đứng nhìn nhau trân trối.

“Thuốc cầm độc lúc nãy... chỉ giữ mạng cô đến bình minh thôi!”

”Xin làm ơn cho tôi thuốc giải”.


Thu May 13, 2010 7:14 pm

4/7/2012
Svat_94

Tiến Sĩ
Tiến Sĩ

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nam
Cung : Kim Ngưu
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 536
Tài khoản Tài khoản : 737
Được cảm ơn : 8
Sinh nhật Sinh nhật : 19/05/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : chuyên Bến Tre (^.^)
Châm ngôn Châm ngôn : 4/7/2012
Level: 22 Kinh nghiệm: 536%
Sinh mệnh: 536/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuyết Đen kì 2

 
Từ ngày hôm nay blacknsow sẽ lần lượt tung ra tại diễn đàn này, mong các bạn chú ý đoán xem


Fri May 14, 2010 12:29 pm

♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
>>>lonely<<<

Thalès
Thalès

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Hổ Cáp
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1710
Tài khoản Tài khoản : 3440
Được cảm ơn : 49
Sinh nhật Sinh nhật : 04/01/1994
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : ♥♥♥ELF Club♥♥♥
Châm ngôn Châm ngôn : ♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
Level: 23 Kinh nghiệm: 1710%
Sinh mệnh: 1710/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuyết Đen kì 2

 
Bn phải phụ mh đăng lên nha, đọc blacknsow trên diễn đàn đc rùi hén,khi nào kiếm đc cuốn truyện thì mua sau nha^^



Sponsored content



Level: Kinh nghiệm: %
Sinh mệnh: /100
Pháp lực: /100

Bài gửiTiêu đề: Re: Tuyết Đen kì 2

 

 

Tuyết Đen kì 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’- :: -‘๑’- Chuyên Mục Truyện -‘๑’- :: -‘๑’- Truyện chữ, tiểu thuyết -‘๑’--
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mới
Fixed and up by [A]dmin .
Copyright © 2007 - 2010, cHuYeNtOaN0912.fOrUm-vIeT.nEt .
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs