Share | 


 

 Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6  Next
Mon Nov 01, 2010 9:45 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
[Sáng tác]Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

Tác giả: Phan Thiếu Gia
Nội dung: Nói về câu chuyện 19 năm sau khi Voldemort bị tiêu diệt. Đó là khoảng thời gian hòa bình ở thế giới pháp thuật. Vết sẹo của Harry đã không còn đau nữa. Nhưng sự yên ổn này có duy trì mãi không? Lời tiên tri về một Chúa Tể Hắc Ám mới liệu có đúng không? Rắc rối xảy ra khi hai trong ba đứa con Nhà Potter được phân loại vào hai nhà khác nhau…..

Cảnh báo: Mặc dù là hậu Harry Potter nhưng truyện này sẽ không dựa theo đoạn 19 năm sau của Harry Potter tập 7. Nói chung truyện sẽ được viết theo kiểu sáng tạo của tớ, không hoàn toàn dựa theo nguyên tác. Tớ sẽ phá cách sẽ chế thêm để có thể kéo được truyện, để không bị gò bó bởi cốt truyện của bà Rowling ^^



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 9:46 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Giới thiệu nhân vật


1. Albus Severus Potter


Giới tính: Nam
Thích: Truyện tranh, tiểu thuyết, Quidditch, Poker, môn Muggle Học
Ghét: Những kẻ ỷ mạnh hiếp yếu, xấu xa độc ác, sự phản bội
Yêu: Bella Monroe
Hệ: Băng Giá
Tính cách: Hiền lành, đa cảm, biết cách cử xử với các cô gái


2. Bella Monroe:

Giới tính: Nữ
Thích: Thổi sáo
Ghét: Không ghét cái gì rõ ràng cả
Yêu: Albus Severus Potter
Hệ: Support
Tính cách: Có vẻ ngoài hiền lành nhưng bên trong lại khá mạnh mẽ.
Bật mí: Tên của nhân vật này tôi lấy theo tên của nhân vật nữ trong game kinh dị Siren.


3. Sylvia Silverstone:

Giới tính: Nữ
Thích: Tiền
Ghét: Người xấu
Tính cách: Đây là nhân vật có tính cách cực đoan. Nhưng đôi khi lại rất lạc quan và giàu lòng trắc ẩn. Có thể nói đây là nhân vật có tính cách rất phức tạp.


4. Lucy McCalister

Giới tính: Nữ
Thích: Ăn vặt, giúp đỡ người khác
Ghét: Lucifer
Yêu: Joshua Cain
Tính cách: Bí ẩn
Bật mí: Bắt nguồn từ nhân vật Lucy trong truyện MXO ^^


5. Stacy Ferguson:

Giới tính: Nữ
Thích: Đọc sách, bông đùa
Ghét: Sự quá nghiêm túc trong công việc
Tính cách: Già dặn nhưng đôi khi khá trẻ con
Điểm đặc biệt: Trông trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thật của mình
Bật mí: Tên của nhân vật này được tôi lấy theo tên của nữ ca sĩ mà tôi yêu thích.


6. Banka:

Giới tính: Nam
Thích: Hòa bình
Ghét: Chiến tranh
Yêu: Yfu Kunaji
Hệ: Hỏa
Tính cách: Tốt bụng, dễ mến
Bật mí: Đây là nhân vật hoàn toàn do tôi tưởng tượng ra chứ không bắt nguồn từ một cơ sở nào cả.


7. Yfu Kunaji:

Giới tính: Nữ
Thích: Làm việc
Ghét: Đi chơi, sự thiếu nghiêm túc trong công việc
Yêu: Banka
Hệ: Kim Loại
Tính cách: Lạnh lùng


8. Alessa McCormack:

Giới tính: Nữ
Thích: Sự yên tĩnh
Ghét: Nơi ồn ào đông đúc
Khả năng đặc biệt: Rút đũa phép thần tốc
Tính cách: Là một cô gái khá trầm lặng


9. Francoise Sazanami:

Giới tính: Nữ
Thích: Đi biển bằng thuyền
Ghét: Ngồi một chỗ
Hệ: Thủy
Tính cách: Khá nóng nảy


10. Joshua Cain:

Giới tính: Nam
Thích: Giúp đỡ người khác
Ghét: Lucifer
Yêu: Lucy McCalister
Tính cách: Hiền lành, tốt bụng


11. Lucario Gaidar:

Giới tính: Nam
Thích: Những người khiêm tốn
Ghét: Những kẻ coi thường học viên Nhà Hufflepuff
Yêu: Lulu Scamander
Hệ: Lôi
Tính cách: Mặc dù luôn luôn phàn nàn về tính cách kỳ quặc của Lulu nhưng cậu ta vẫn chấp nhận và thông cảm cho cô ấy.


12. Lulu Scamander:

Giới tính: Nữ
Thích: Mơ màng
Ghét: Những kẻ dám chế giễu cô ấy
Yêu: Lucario Gaidar
Tính cách: Là nhân vật nữ lập dị nhất trong truyện. Và có nhược điểm lớn nhất là hay bị mất tập trung. Lulu có thể suy nghĩ đến chuyện khác cho dù đang ở trong tình huống có thể nguy hiểm đến tính mạng


13. Nirvana Neville Longbottom:

Giới tính: Nam
Thích: Gà Rán KFC
Ghét: Những kẻ coi thường cậu ta
Yêu: Rose Hermonie Weasley
Hệ: Mộc
Tính cách: Thiếu tự tin vào bản thân mình


14. Rose Hermonie Weasley:

Giới tính: Nữ
Thích: Đọc sách, học hành, môn Muggle Học, Quidditch
Ghét: Không ghét cái gì rõ ràng cả.
Yêu: Nirvana Neville Longbottom
Hệ: Mộc
Tính cách: Thông minh, thân thiện, xinh đẹp, tốt tính là tất cả những gì có thể nói về nhân vật này. Hoàn hảo đến mức có cả một câu lạc bộ hâm mộ cho riêng mình.


15. Lubu:

Giới tính: Nam
Thích: Làm việc, đi chu du
Ghét: Sự đùa cợt
Tình trạng: Đã có gia đình
Tính cách: Mạnh mẽ, có thể hy sinh tính mạng mình vì người khác.


16. Lord Ekeziel:

Giới tính: Không xác định
Thích: God Lucifer
Ghét: Những kẻ dám chống lại lý tưởng của God
Yêu: Không có
Hệ: Bóng Đêm
Tính cách: Một kẻ sùng bài God đến mức điên rồ.


17. God Lucifer:

Giới tính: Nam
Thích: Chiến tranh
Ghét: Người xấu
Yêu: Lucy McCalister
Tính cách: Là nhân vật có tính cách phức tạp nhất trong truyện. Coi chiến tranh như một trò chơi, thích đùa cợt người khác bằng điệu cười giả tạo của mình và cực kỳ bình tĩnh trong mọi tình huống.



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 9:47 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 1
Tôi là Albus Severus Potter. Tôi đang ngồi trên chuyến tàu hỏa tới Hogwart. Là năm đầu tiên nên tôi rất căng thẳng. Cha mẹ tôi ngày xưa chắc cũng có tâm trạng giống tôi lúc này.

Bên cạnh tôi là Rose. Cô ấy là con của chú Ron – Bạn thân nhất của bố tôi. Chờ trên tàu hỏa thật sốt ruột. Tôi thoáng có ý nghĩ giá như mình chưa đủ tuổi để đi học như Lily. Nhưng em ấy thì khác tôi. Lily rất muốn đi học nhưng em ấy chưa đủ tuổi.

Trời ơi! Dường như tôi là thành viên nhút nhát nhất trong Nhà. Nhưng bố tôi nói rằng cái tên của tôi bao gồm hai người mà ông ấy kính trọng nhất. Albus Dumbledore là Hiệu Trưởng vĩ đại nhất mọi thời đại và theo bố tôi kể thì chỉ có Voldemort là kẻ duy nhất có thể được coi là ngang ngửa với ông. Nhưng bố tôi kể rằng ông đã từng chứng kiến trận đấu tay đổi giữa cụ Dum và Voldemort(ở tập 5 ^^) và ông cho rằng trong trận đấu đó cụ Dum đã chiến thắng. Xem ra bố tôi rất hy vọng mình có thể được vĩ đại như cụ ấy.

Hình như tôi được kỳ vọng hơi nhiều. Dù sao tôi cũng sẽ cố gắng hết sức. Tôi tin là chỉ cần vào được Nhà Griffindor là ổn. Tôi rất lo không biết mình có bị phân vô Nhà Slytherin không đây?

Nhưng có lẽ tôi quá lo xa. Anh James đã được vô Nhà Slytherin và có vẻ anh ý chẳng xấu xa giống như mọi người thường nói về những học sinh học ở Slytherin. Khi biết tin anh ấy được vào Nhà Sly thì mẹ Ginny của tôi tỏ ra không vui lắm. Nhưng bố tôi đã thuyết phục bà ấy. Nội dung là gì chắc các bạn có thể đoán ra được. Trong tên của tôi có chứ “Severus”. Bố tôi nói rằng ông ấy là một thành viên Slytherin và là người can đảm nhất mà cha tôi từng biết. Tôi nghĩ là trong buổi lễ phân loại, cái tên của tôi sẽ gây chú ý đây. Mặc dù tôi không có vết sẹo hình tia chớp như cha tôi.

Mọi người vẫn nói rằng trong 3 người con thì tôi giống cha tôi nhất. Ngoại trừ là tôi không đeo kính và không có vết sẹo. Ngoài ra tôi có mái tóc bù xù rất giống cha tôi. Tôi đã thử vuốt Keo Thẳng Đơ nhưng chả ăn thua.
Thôi kệ vậy. Nhưng tôi thấy mái tóc này không đẹp chút nào. Giá như nó được xoăn đẹp và lãng tử như ông Sirius.

Rose dường như thấy tôi có tâm sự nên hỏi:
- Sao vậy, Albus?
- Không có gì, mình hơi hồi hộp ấy mà, không biết mình sẽ vô Nhà gì đây?

Rose dường như chẳng căng thẳng chút nào. Cô ấy bảo:
- Tớ tự tin là sẽ mình sẽ có khả năng vô Nhà Griffindor hoặc Ravenclaw nhưng tớ muốn vô nhà Huíflepuff cơ.
Hửm? Mình nghe nói nhà Hufflepuff không phải là 1 nhà lý tưởng mà. Một cô gái thông minh như Rose sao lại muốn vô nhà đó.

Tôi liền hỏi:
- Sao bạn lại muốn vô nhà đó
Rose tỉnh bơ:
- Vì mình thấy hơi bất công cho Nhà đó, mình sẽ cố gắng làm Nhà đó được đánh giá công bằng như những Nhà khác.
- Công bằng?
- Đúng vậy, tớ hoàn toàn tự tin mình có thể khiến Nhà Huff trở nên nở mày nở mặt
Thực sự tôi thấy ngưỡng mộ sự bình tĩnh và tự tin của Rose. Bố tôi vẫn thường vào cô bé này kế thừa sự thông thái của Hermonie – mẹ của cô ấy. Nhưng tôi có cảm giác rằng cô ấy có phần hơn.

Tôi tự hứa với mình rằng sẽ cố gắng để làm cha mẹ nở mày nở mặt. Rose lúc này đang đọc cuốn sách Những bí quyết để vươn tới sự thành đạt. Tôi đã đọc qua và thật sự không hiểu lắm. Cuốn sách đó dày đặc chữ đến chóng mặt. Tôi thường nghĩ Rose mặc dù là con gái nhưng ước mơ của cô ấy rất lớn.

Sau đó đoàn xe lửa giảm tốc độ rồi dừng lại hẳn. Mọi người bắt đầu ùn ùn ra cửa. Tôi rùng mình vì trời đêm lạnh buốt. Một giọng nói vang lên:
- Các em năm thứ nhất lại đây!
Đó là một người đàn ông to lớn với râu tóc bạc trắng làm tôi liên tưởng đến ông già Noel. Ông ấy nhìn tôi một lúc rồi hỏi:
- Cháu là….con của Harry Potter hả?
Sao ông ấy lại nhận ra mình nhỉ? Chắc là vì mình rất giống bố. Tôi gãi đầu:
- Dạ vâng…
Ông ấy cười và nói:
- Ta là Hagrid, chắc bố cháu cũng từng kể về ta chứ?
À thì ra đây là bác Hagrid khổng lồ mà cha tôi đã từng kể. Theo lời kể của cha tôi thì ông ấy rất thích nuôi những sinh vật nguy hiểm. Đáng nhớ nhất là con nhện khổng lồ trong Khu Rừng Cấm.

Sau đó ông ấy nói với Rose:
- Cháu rất giống mẹ đấy, thậm chí còn đẹp hơn nữa
Đúng vậy, Rose khá xinh đẹp. Tôi rất thích cô ấy nhưng có lẽ bạn ấy chỉ coi tôi là bạn.
Sau đó tôi lên con thuyền chở đến lâu đài. Ô! Hogwart quả thật là một lâu đài hùng vĩ, học ở đây thật là thích làm sao. Tại sao tôi lại phải lo lắng nhỉ? Đúng vậy, đây là nơi tốt nhất để rèn luyện mình.
Đến cửa lâu đài, ông Hagrid đấm mạnh vào đó 3 lần. Cánh cửa lâu đài lập tức mở ra. Một ông phù thủy nhỏ xíu đứng đợi sẵn ở cửa.
Ông Hagrid giới thiệu
- Đây là các em năm thứ nhất, thưa giáo sư Flitwick
- Cám ơn bác Hagrid
Sau đó giáo sư Flitwick giảng giải cho chúng tôi về 4 Nhà. Thực ra tôi cũng biết kha khá rồi. Tôi và các học sinh khác giật mình khi thấy các hồn ma bay qua bay lại và nói chuyện với nhau. Rồi giáo sư Flitwick dẫn chúng tôi vào trong.
Tôi chưa bao giờ thấy một nơi nào lộng lẫy như vậy. Phải chăng bố mẹ tôi cũng từng có cảm giác như tôi? Và trần nhà thì như ăn thông với bầu trời. Ở đó có rất nhiều người đang nhìn chúng tôi. Ở đầu Đại Sảnh Đường là một bàn dài với các giáo sư đang ngồi.

Một bà phù thủy cao lêu nghêu với gương mặt nghiêm khắc xuất hiện đặt một cái ghế cao bốn chân xuống sàn và trên đó là một các nón dường như có tuổi thọ rất cao rồi. Chắc chắn đây là chiếc Nón Phân Loại mà cha tôi đã kể. Nó sẽ hát bài khai giảng trước khi bắt đầu. Nhưng tôi đã nhầm.

Năm nay cái Nón lại bắt đầu bằng một buổi thuyết trình, đại loại như:
- Ai cũng muốn mình được vào nhà Griffindor đúng không? Đó là một sự lựa chọn tốt vì đó là nơi rèn luyện lòng dũng cảm. Nhưng Slytherin không phải là một lựa chọn tồi. Nơi đó đã sản sinh ra những phù thủy có tham vọng lớn, muốn vượt lên trên tất cả. Còn những người muốn vô nhà Ravenclaw thì sẽ được rèn luyện về trí não. Nơi mà sự thông thái được chú trọng. Còn nữa, các ngươi chớ coi thường nhà Hufflepuff. Đó là nơi rất tốt để rèn luyện sự kiên định và sự chăm chỉ…………

Dù sao tôi vẫn muốn vô nhà Griffindor nhất. Khi cái Nón nói về nhà Huff thì tôi có linh cảm năm nay Nhà này sẽ có sự thay đổi lớn. Nếu một thiên tài như Rose vô Nhà đó. Buồn thật. Tôi rất muốn học chung với cô ấy. Hiện giờ ngoài Rose thì tôi chưa làm quen được với ai.

Khi kết thúc buổi thuyết trình, giáo sư Flitwick nói:
- Khi ta gọi tên người nào đó thì chỉ việc ngồi lên ghế và đội cái nón. Đầu tiên là Albus Severus Potter!
Tôi giật bắn mình. Không hiểu sao tên của tôi lại được ưu ái lên đầu danh sách thế. Mọi người bắt đầu xì xầm. Tôi không nghe rõ họ nói gì.
Giáo sư Flitwick lên tiếng:
- Em nào là Albus, mau lên đây!
Rose đẩy tôi lên và nói:
- Nhanh lên nào, còn chờ gì nữa

Tôi ngồi lên ghế và đội nón vào. Tôi nghe thấy một giọng nói bên tai:
- Thế ngươi muốn vô nhà Griffindor hay Slytherin nào?
Cha tôi bảo mình được phép chọn lựa nên tôi không ngần ngại chọn Griffindor.
Giọng nói lại vang lên bên tai:
- Ta chỉ hỏi thế thôi chứ người không thể nào vô nhà Slytherin được đâu. Biết sao không? Vì người quá hiền lành, thậm chí thiếu tự tin. Nhưng dũng cảm lại có thừa. Được rồi…vậy thì GRIFFINDOR!

Tôi thở phào nhẹ nhõm bước về phía nhà Griffindor. Mọi người ở đó chào đón tôi nồng nhiệt. Ở phía bàn nhà Slytherin, anh James nháy mắt với tôi. Nhưng lời nói của chiếc Nón làm tôi phải suy nghĩ. Đúng thật! Tôi là người thiếu tự tin. Dù sao tôi đã tự hứa là sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.

Sau đó đến lượt Rose. Tôi lẩm bẩm cầu nguyện là Rose sẽ được vô học chung với tôi. Nhưng thật thất vọng khi cái Nón xướng lên:”HUFFLEPUFF!”
Sau khi tất cả các học sinh được phân loại hết thì bà phù thủy với gương mặt nghiêm khắc ấy tằng hắng:
- Xin tự giới thiệu tôi là Mirneva Mc Gonagall – Hiệu trưởng trường Hogwart. Xin các em hãy lưu ý điều này. Học sinh năm thứ nhất không được phép đến khu rừng cạnh trường. Đó là khu rừng Cấm. Cả học sinh lớp trên cũng nên nhớ kỹ điều đấy. Tôi mà phát hiện ra ai lảng vảng ở đấy thì sẽ đuổi học! Mà đuổi học là còn nhẹ so với việc các em gặp phải bất trắc gì khi mạo hiểm vào trong đấy....

Quả thật bà ấy rất đáng sợ. Khuôn mặt đanh thép cùng với lời nói đe dọa khiến các học sinh im phăng phắc. Mặc dù trên bàn đã đầy thức ăn. Và không chỉ tôi mà các học sinh khác đang rất đói. Nhưng chả ai dám ho he. Tôi thấy hình như bà trừng mắt về phía anh Fred Weasley và James Potter.

-….tôi xin giới thiệu giáo viên môn Độc Dược mới của năm nay, Draco Malfoy!
Hả? Chú ấy là người tôi đã thấy ở bến ga. Con của chú ấy Scorpius đã vô nhà Slytherin. Hình như chú Ron không ưa chú ấy lắm. Cũng phải thôi, trước đây họ đối địch với nhau mà.

Cuối cùng buổi thuyết trình dài dòng của bà hiệu trưởng cũng xong. Ai cũng nhào vô ăn như sắp chết đói vậy. Trong lúc đang ăn, tôi giật mình khi có một con ma mặc áo cổ xếp nếp đứng cạnh từ lúc nào. Đây chính là Nick Suýt Mất Đầu – con ma nhà Griffindor. Cha tôi đã dặn chỉ gọi ông ấy là Nick thôi. Tôi chào:
- Chào ông Nick! Cháu đã nghe cha kể về ông!
Ông Nick mỉm cười:
- Vậy hả? Trông cháu rất giống Harry.
Cậu bé mũm mĩm ngồi cạnh tôi hỏi:
- Chào bạn, mình là Nirvana Longbottom
- Có phải cha bạn là giáo sư dạy môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám không?
- Đúng vậy! Mình sau này muốn trở thành một giáo sư như ông ấy
- Ừ, cố gắng lên nha
Tôi chưa biết sau này sẽ làm nghề gì. Trở thành Thần Sáng như cha tôi? Hay làm phóng viên như mẹ tôi? Tôi nghĩ trở thành Thần Sáng thì rất oai nhưng không biết liệu mình có đủ khả năng không.

Giáo sư Neville ngồi trên dãy bàn nhìn về phía tôi mỉm cười. Và ngồi bên cạnh Nirvana là Huynh Trưởng Peter Weasley – con trai của Percy Weasley. Không hiểu sao giáo sư Draco nhìn tôi bằng ánh mắt không được thiện cảm cho lắm. Chả lẽ ông ấy ghét lây cả tôi luôn sao?

Tối hôm đó, do hồi hộp nên tôi cảm thấy khó ngủ. Tôi đi ra phía cửa sổ và thấy Nirvana cũng ở đó đang nhìn ra ngoài trời. Nirvana quả thực rất dễ mến. Có lẽ đây là người bạn thứ hai của tôi ngoài Rose. Chúng tôi đã nói chuyện phiếm cho đến khi buồn ngủ mới thôi



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 9:48 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 2



Sáng hôm sau có lẽ là một khởi đầu không may mắn cho lắm. Đầu tiên là không thấy Nirvana đâu cả sau đó đụng đầu ông Filch. Không hiểu sao ông ta nhìn tôi cứ như một thằng tội phạm đang bị truy nã vậy. Không muốn bị chiếu tướng nên tôi lảng đi chỗ khác. Bỗng một gã yêu tinh xuất hiện chặn đường tôi. Hắn ta gầy quắt, có đôi mắt ranh ma, miệng rộng ngoác và ăn mặc như một bá tước.

Tôi liền nói:
- Xin lỗi, tôi phải đến lớp Bùa Chú bây giờ
Gã yêu tinh đó vắt chân xoắn quẩy và bay lòng vòng xung quanh tôi. Hắn nói:
- Ái chà, lính mới có khác, không nhận thấy là nhầm đường rồi à?
Thật ra tôi đang mong tìm được ai đó để hỏi đường đây. Chắc là tôi nhầm đường thật rồi.
Hắn ta nói tiếp:
- Để ta dẫn đường cho
Mừng thầm. Tôi chạy theo gã yêu tinh tốt bụng. Và hắn dẫn tôi tới một cánh cửa. Hắn bảo:
- Đi vào trong đó, rồi đi hết hành lang là tới lớp học Bùa Chú
Bỗng nhiên tôi có linh cảm chẳng lành. Nhưng có thể do tôi tưởng tượng. Sau đó tôi đi vào. Đó là một căn phòng để chổi. Thế là linh cảm của tôi đã đúng sự thật. Cánh cửa sau lưng tôi bỗng nhiên đóng sầm lại và không thể mở ra được nữa. Nó đã bị khóa. Tôi nghe giọng cười khoái trá của hắn:
- Bị lừa rồi nhé, há há há há
Tôi hét to:
- Đừng làm thế! Thả tôi ra!
Sau đó giọng cười của gã yêu tinh nhỏ dần. Dường như hắn đã bỏ đi. Tôi không biết làm thế nào để thoát ra đây. Đúng là một ngày xui xẻo. Có lẽ do tôi cả tin quá chăng?

Bỗng cánh cửa mở ra. May quá! Cứu tinh xuất hiện rồi! Tôi vừa hân hoan được ba giây thì vội chùng xuống ngay khi nhận ra người mở cửa. Đó là ông Filch. Nhưng tôi nghĩ vẫn còn hơn là bị nhốt trong này mãi. Suýt nữa là ông ta toan nhốt tôi vô hầm mà không có lý do gì hết thì may mà giáo sư Neville xuất hiện giải vây.

Được ông ấy chỉ đường, tôi chạy như bay đến lớp Bùa Chú. Mặc dù đến muộn nhưng thật nhạc nhiên là chỉ lần đầu mà tôi thực hiện được bùa chú Wingardium Leviosa. Hôm đó tôi đã kiếm được điểm cho Nhà Griffindor. Ái chà! Có lẽ hôm nay cũng không tệ lắm!

Tiếp theo là đến lớp học Biến Hình. Tôi đã không lầm khi cho rằng hiệu trưởng McGonagall là một người đáng sợ. Trong buổi học đầu tiên, bà thuyết:
- Đây là môn học nguy hiểm và phức tạp nhất trong các môn học. Nếu ai không nghiêm túc trong giờ học thì hãy coi chừng đấy!

Dù sao Biến Hình cũng là một môn học rất thú vị. Phải vất vả lắm tôi mới biến được cái que diêm thành một thứ gần giống với cây kim. Tôi thở phào khi bà ấy tỏ ra khá hài lòng.

Sau đó là lớp Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám của giáo sư Neville. Tôi đã trải qua một phen hãi hùng khi phải học phép đối phó với Ông Kẹ. Tôi rất sợ gián. Cho nên Ông Kẹ của tôi đã hóa thành một con gián to không thể tưởng. Lúc đó tôi chỉ muốn chạy nhanh ra khỏi phòng. Mặc dù đã lấy hết dũng khí để “tỏ ra” dũng cảm nhưng tôi đã không thực hiện được thần chú đúng cách. Trong khi đó Nirvana lại làm rất tốt. Thật xấu hổ!

Và trong giờ học Độc Dược cũng tệ không kém. Giáo sư Draco rất nhiệt tình chỉ bảo cho các học sinh của ông, kể cả học sinh nhà Griffindor. Nhưng ông ta lại không nhiệt tình với tôi lắm, hoặc có thể nói là phớt lờ. Thành ra đến cuối buổi, tôi vẫn không pha chế thành công thứ thuốc chữa mụn nhọt. Thế là tôi bị trừ điểm một cách đau đớn. Trong khi đó Scorpius nhìn tôi cười nhạo một cách khó chịu. Cha tôi bảo nên kết thân với Nhà Slytherin để tăng thêm sự đoàn kết. Nhưng thật sự tôi không ưa thằng nhóc đó, cả cha của nó nữa!


*
* *

khi tôi đang đến Đại Sảnh Đường thì gặp Rose. Tim tôi bỗng nhiên nhảy rộn ràng. Rose mỉm cười:
- Khỏe không, Albus?
- Ừ, khỏe, thế còn bạn?
- Mình cũng vậy, hôm qua bạn học vui chứ?

Ừ thì cũng vui, đáng lẽ nếu không phải học môn Độc Dược và đối đầu với Ông Kẹ thì có lẽ sẽ rất tuyệt đấy.Thật ngạc nhiên là chỉ trong ngày đầu, cô ấy đã kiếm được nhiều điểm cho Nhà Hufflepuff. Khỏi cần nói cũng biết là Nhà Hufflepuff đang dẫn đầu. Đứng thứ 2 là Nhà Slytherin. May mà nhờ tôi và Nirvana kiếm được một ít điểm nên không đứng chót. Chỉ cần tôi cố chút nữa thôi thì Nhà Griffindor có thể vượt lên Nhà Slytherin. Hiện giờ Nhà tôi đang bám sát Nhà Slytherin.

Bỗng nhiên một tiếng cười quen thuộc xuất hiện. Đó là gã yêu tinh hôm nọ. Mọi người bảo hắn tên là Peeves. Tôi cáu:
- Bây giờ ông lại muốn gì đây?
Gã Peeves cười nhạo:
- Úi, Potter thúi nổi cáu rồi kìa!
- Tránh đường!
Thật lạ là Peeves lập tức tránh đường ngay nhưng hắn túm tóc Rose khiến cô ấy la lên vì đau. Tôi quát:
- BỎ CÔ ẤY RA NGAY!

Tên Peeves đó không chịu buông tha Rose. Tôi liền xông tới gỡ tay hắn ra. Gã Peeves cười khoái trá rồi chọi phấn về phía chúng tôi. May là tôi có đôi tay rất nhanh nên đã chụp được hết. Hắn ta tức tối rồi bỏ đi. Rose bị giựt tóc đau ứa cả nước mắt nhưng vẫn cười:
- Cám ơn….mà bạn phản xạ nhanh thật đấy
- À…không có gì đâu

Cha đã từng bảo tôi có năng khiếu bắt bóng. Nên tôi hoàn toàn có khả năng làm cho các cột gôn trở nên bất khả xâm phạm. Ông ấy bảo tôi có thể trở thành một Thủ Quân giỏi. Cha tôi đã từng trở thành cầu thủ chơi Quidditch mà chỉ mới học năm đầu. Biết đâu tôi cũng có thể làm vậy? Mặc dù cha mong tôi trở thành một Tầm Thủ nhưng tôi rất thích bắt bóng. Dù sao điều tôi vui nhất là mình đã gây ấn tượng tốt với cô ấy. Tôi đang hy vọng cô ấy không chỉ coi tôi là bạn.

Khi ngồi ở bàn nhà Griffindor, Nirvana nhìn tôi cười một cách lạ lùng. Cậu ấy bảo:
- Hình như cậu có cảm tình với Rose hả?
Cái gì? Làm sao cậu ta biết được chứ. Không lẽ tôi dễ bị nhận ra thế sao?
Nirvana cười:
- Gì mà phải hoảng hốt thế? Tớ chỉ đoán mò thôi mà
Hừm! Cậu đoán đúng rồi đấy! Không biết cậu ta đang nghĩ gì đây?
Nirvana tiếp tục nói:
- Rose hiện giờ đang là siêu thần tượng ở trường đấy. Cô ấy đang có rất nhiều chàng trai theo đuổi còn các cô gái thì tỏ ra ganh tị. Hình như Rose còn có hẳn một câu lạc bộ hâm mộ cơ.

Đúng vậy! Tôi nghĩ mình làm sao mà lọt vào mắt xanh của cô ấy được. Lúc đó tôi đã nghĩ mình có nên gia nhập cái gọi là Rose Fan Club không. Nhưng tôi nghĩ như thế hơi điên nên đã bỏ ngay ý định đấy. Hôm nay có môn Cưỡi Chổi. Tôi nghĩ nếu mình trở thành một Thủ Quân giỏi thì có lẽ Rose cũng để ý tới tôi. Và tôi cho rằng bản thân mình sẽ xứng đáng với cô ấy hơn.

Môn Cưỡi Chổi lúc này rất dễ vì tôi đã bay được khi luyện tập với cha mẹ và anh tôi ở nhà. Có điều giờ học này bọn tôi phải học chung với bọn Slytherin. Nói chung là tôi và các học sinh Nhà Slytherin chưa có xích mích gì nên tôi không ghét bọn nó lắm. Và tôi muốn sống hòa bình với Nhà Slytherin. Có điều Scorpius là một thằng nhóc ngạo mạn, khó ưa hết chỗ nói. Có lẽ bố nó hồi trẻ cũng vậy.

Bỗng nhiên bà hiệu trưởng cùng anh Fred Weasley xuất hiện đề nghị với giáo sư Hooch là muốn gặp riêng tôi. Mọi người xầm xì bàn tán. Tôi chưa kịp hỏi thì anh Fred đưa tôi một nhóm đồng vàng Galleon. Anh ấy bảo:
- Cầm lấy nè, nhanh lên!
Tôi đưa tay ra lấy thì anh ý bỗng nhiên thả hết những đồng vàng ấy xuống đất. Theo phản xạ, tôi lập tức kịp chụp hết trước khi những đồng vàng ấy kịp chạm đất.
Anh Fred reo mừng nói với bà hiệu trưởng:
- Cô thấy em nói đúng chưa? Đây là một Thủ Quân tương lai đấy ạ!
Bà hiệu trưởng cười giòn giã. Thật ngạc nhiên là một người nghiêm khắc như bà lại có thể cười được như vậy
- Ừm, phản xạ rất nhanh, phải cỡ Thủ Quân cấp quốc gia chứ chả chơi. Con đã chơi Quidditch bao giờ chưa, Albus?

Khi chơi ở nhà, tôi đã được giải thích kha khá về luật chơi Quidditch nên có lẽ tham gia chơi sẽ không khó khăn lắm.

*
* *

Giờ ăn tối, tôi kể lại cho Nirvana mọi chuyện. Cậu ấy đang uống nước thì bị sặc:
- Cậu…nói thật hả?
Lúc ăn xong, tôi đứng dậy đi ra thì bị ai đó xô khiến tôi ngã nhào. Đó là Scorpius!
Nó cười đểu:
- Chắc đau lắm nhỉ? Nếu bạn không phiền thì miễn cho mình việc phải xin lỗi nhé!
Tôi thật sự rất muốn đấm cho nó một cú. Nirvana quát:
- Để cậu ấy yên, Malfoy!
Scorpius nhìn Nirvana đe dọa:
- Sao nào? Mày định gây căng thẳng đấy hả?
Tôi đứng dậy và nói:
- Tao và mày không có thù oán gì cả, cho nên mày đừng làm phiền tao!
- Đúng là không có thù oán gì, nhưng tao cứ muốn làm phiền mày đấy! Định đánh tao hả?

Tôi đang băn khoăn nên đấm cho nó một cú giữa mặt hay mặc kệ nó đây. Đánh nhau ở đây khéo lại bị trừ điểm.
Scorpius bỏ đi và cười nhạo báng:
- Hèn quá! Albus ạ! Rất giống cha mày!
Mặc dù hắn đã bỏ đi nhưng tôi nói theo:
- Nhầm rồi! Cha tôi không có hèn!
Bực quá! Nếu là ở chỗ vắng các giáo sư thì mình sẽ cho nó ăn đòn ngay.
Do bực bội nên tôi đã không để ý là các học sinh khác đang chú ý đến chúng tôi. Nirvana vỗ lên vai tôi:
- Mặc kệ nó đi!

Sau đó, hàng ngày tôi phải dành giờ nghỉ để đi tập chơi Quidditch với anh Fred Weasley. Fred Weasley là một anh chàng vui tính. Anh ấy là Tầm Thủ của đội Griffindor. Trong các buổi tập, anh Fred bay lòng vòng đủ kiểu, giở mọi chiến thuật để tìm cách đưa bóng Quaffle vào lưới nhưng tôi hầu như đều chụp được hết. Nhưng phải nói anh ấy là một tay cưỡi chổi xuất sắc. Anh Fred hoàn toàn có thể trở thành một Truy Thủ lợi hại vì thỉnh thoảng anh ấy đã ném được quả Quaffle qua vòng trước khi tôi có thể kịp chụp.

Thời gian thấm thoát trôi quá, ngày lễ Hội Ma đã đến. Buổi sáng hôm nay ở Đại Sảnh Đường ngào ngạt mùi thơm của bánh bí nướng. Tôi bắt gặp Aumus Finnigan đã dùng phép tấn công một cô gái. Tôi đến gần thì thấy cô bé đó thuộc Nhà Slytherin và bị Aumus dùng Bùa Giải Giới tước đũa phép.

Không hiểu sao nhìn bộ dạng sợ sệt của cô gái, tôi bèn lên tiếng:
- Có chuyện gì vậy, Aumus?
Aumus cười gằn:
- Bộ cậu không thấy hả, Albus? Trừng trị một đứa Slytherin chứ sao nữa?
Tôi hỏi một câu mà cảm thấy có vẻ hơi ngu:
- Nhưng rốt cục có chuyện gì xảy ra mà phải làm thế chứ?
Aumus trả lời:
- Chẳng có chuyện gì cả, vì nó là học sinh Nhà Slytherin. Hôm trước Scorpius bắt nạt Bean Thomas nên tớ tìm một đứa bên Nhà Slytherin để trả đũa. Mà hồi trước thằng đó cũng gây sự với cậu đúng không? Lũ Slytherin đúng là rác rưởi.
- Sao không tìm Scorpius mà trả đũa chứ?
- Chưa tìm thấy nó, không hiểu thằng đó trốn đâu kỹ thế không biết!
- Nhưng tớ nghĩ…trả đũa phải tìm đúng người chứ, cô ấy đâu có làm gì cậu?

Aumus trợn mắt ra nhìn tôi. Cứ như thể tôi là một thằng điên vậy.
- Cậu có ngớ ngẩn không vậy? Cho dù có là con gái nhưng nó là một đứa Nhà Slytherin. Đừng nhân từ thế chứ? Hay cậu là đồ dại gái vậy?
Tôi đỏ lừ mặt vì sự xúc phạm của Aumus. Thật sự tôi đã động lòng trắc ấn khi thấy cô bé đó bị bắt nạt. Nhưng không chỉ có thế. Cha tôi luôn muốn hai Nhà đoàn kết với nhau. Làm thế có lẽ sẽ giữ được hòa bình mãi mãi. Tôi thực sự tin rằng ông ấy đã nghĩ rất sáng suốt.

Tôi đứng ra ngăn Aumus lại:
- Tớ nghĩ bây giờ đã là thời đại khác. Hai Nhà nên chung sống hòa bình với nhau.
Aumus lúc này hình như đã mất hết bình tĩnh:
- Cậu điên hả? Không bao giờ có chuyện đấy đâu! Xấu thì vẫn là muôn đời xấu. Nhà Slytherin thì vẫn chỉ là Nhà của những con Rắn Độc thôi! Nếu cậu không tránh ra thì đừng trách!
- Cứ việc!
Tôi đã nghĩ không việc gì phải làm thế cả nhưng tôi không thích cách hành xử của Aumus. Và quả thực cậu ta không nói đùa. Aumus hô to:
- Stupefy!
Tôi bị đánh văng ra và choáng váng. Bỗng nhiên Bean Thomas chạy tới hét to:
- Aumus! Dừng lại! Cậu làm cái gì thế hả?
Aumus bực tức:
- Nó bênh đứa con gái Nhà Slytherin. Thằng đó không phải thành viên Nhà Griffindor của chúng ta!

Bean Thomas sửng sốt. Tôi thật sự không nghĩ là thích Nhà Slytherin. Đặc biệt khi Nhà Slytherin có những kẻ như Scorpius nhưng tôi hoàn toàn tin khi anh James của tôi nói: Nhà Slytherin bây giờ đã khác, không chỉ toàn những kẻ côn đồ mà có cả người tốt nữa. Như anh nè! Nhớ lại đoạn đó tôi phì cười. Đúng vậy, tôi hoàn toàn tin rằng anh tôi là người tốt, cho dù anh ấy có vào Nhà Slytherin đi chăng nữa. Dù có lần tôi đã thực sự nghi ngờ rằng chỉ có mình anh tôi là người tốt trong Nhà Slytherin thì tôi lại nhớ tới lời cha tôi nói. Ông ấy cũng đồng ý với anh tôi.

Tôi dùng hết sức để đứng dậy:
-Aumus…thời đại bây giờ đã khác….Nhà nào cũng có người tốt và xấu…không chỉ có Nhà Slytherin…anh tớ ở Nhà Slytherin…mặc dù anh ấy hay trêu chọc tớ….nhưng anh ấy vẫn là một người anh tốt…..đó không phải bằng chứng xác thực nhất hay sao!

Bean Thomas chỉ biết đứng đực ra đấy chứ không biết nói gì. Aumus cười khảy:
- Quên đi! Anh của cậu hả? Không biết chừng sau này sẽ là một Tử Thần Thực Tử đấy!
Tôi quát:
- Im đi! Cậu thì biết gì chứ?



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 9:49 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 3


Nirvana từ đâu chạy tới đỡ tôi đứng dậy và nói:
- Thôi nào Aumus, dù sao cũng không cần phải làm căng thế đâu, tớ nghĩ Albus nói chưa hẳn đã là sai đâu
Aumus quát:
- Cậu cũng bênh nó hả, Nirvana? Lượng mỡ trên người cậu đã lấp hết não của cậu rồi hả?

Tự ái đỏ mặt, Nirvana nói:
- Albus là bạn tớ, nếu cậu định làm gì thì tớ sẽ không nương tay đâu!
Lúc này có kha khá người đến xem cuộc khẩu chiến. Cô bé Nhà Slytherin lúc nãy cứ sợ hãi nấp sau Albus và Nirvana bây giờ đã lên tiếng:
- Xin lỗi Albus….tất cả chỉ tại mình, mình nghĩ là mình không cần bạn phải giúp mình đâu!

Cô bé này dường như đã lấy được dũng khí đối mặt với Aumus. Bean Thomas nói:
- Thôi chuyện này đi, Aumus. Chúng ta đi tìm Malfoy đi!
Aumus dường như không đếm xỉa tới lời nói của Bean. Cậu ta cười hô hố:
- Diễn tuồng hay thật đấy! Định ỷ đông đánh một mình tao hả?
Bỗng nhiên tiếng nói của Rose vang lên:
- Ở đây có chuyện gì thế?
Aumus bỗng nhiên đỏ mặt. Nó nói:
- À không có gì đâu, đi thôi Bean!
Bean ngơ ngác chạy theo Aumus đang vội vã rời khỏi bãi chiến trường. Không chỉ Bean, mà cả chúng tôi cũng ngạc nhiên khi một gã hung hăng như Aumus lại thay đổi thái độ nhanh vậy.

Rose hỏi:
- Lúc này các bạn vừa đánh nhau hả? Các bạn không phải là thành viên cùng một nhà hả?
Tôi phân trần:
- Chỉ là hiểu lầm nho nhỏ ấy mà, không có gì đâu
Đám đông xung quanh chúng tôi cũng bắt đầu giải tán. Rose nhìn thấy cô bé Nhà Slytherin liền bảo:
- Cô ta làm gì ở đây?
Tôi kéo Nirvana đi và nói:
- Mình sẽ giải thích sau!

Sau đó Nirvana trách tôi:
- Cậu không nên vì một đứa Nhà Slytherin mà gây bất hòa nội bộ thế chứ? Dù sao tớ cũng phải nói Aumus là một tên khó ưa. Ngay từ đầu tớ đã thấy thế rồi
Tôi bực tức nói:
- Cho dù thế nào Aumus hành động như thế là cũng không đúng lắm. Cậu ta hành động như một gã du côn. Không khác gì tên Scorpius. Lại còn bắt nạt một cô gái yếu ớt. Tớ coi các Nhà bình đẳng như nhau. Bất kỳ Nhà nào cũng có những tên côn đồ, chứ không chỉ Nhà Slytherin.

Nirvana bảo tôi:
- Cha của tớ trong suốt nhiều năm dạy ở Hogwart. Dường như ông ấy cũng nhận thấy giống cậu.
Tôi ngạc nhiên:
- Sao cơ?
- Ông ấy bảo rằng dường giữa các Nhà đã có sự cân bằng.
- Cân bằng?
- Ừ, mỗi Nhà đều có học sinh tốt và xấu. Mặc dù Nhà Slytherin là nổi trội nhất về tiếng xấu.
Bỗng nhiên có giọng con gái gọi tôi:
- Bạn Albus!

Chúng tôi liền quay lại: Đó là cô bé Nhà Slytherin được chúng tôi giúp. Ôi! Chỉ vì cô ta mà tôi gặp rắc rối. Nhưng tôi không hối hận khi ngăn cản Aumus.
Cô gái ấy nói với vẻ mặt hối lỗi:
- Mình thành thật…xin lỗi…tại mình mà các bạn đã bị….
Tôi xua tay:
- Không sao đâu! Không sao thật mà! Mình sẽ tự xử lý được!

Bây giờ tôi mới nhìn kỹ. Trông cô gái ấy hơi xanh xao.Nhưng điểm nổi bật nhất là cô ấy có đôi mắt to và đen láy rất đẹp. Cô ấy giơ tay ra và cười tươi:
- Mình là Bella Monroe, chúng ta làm bạn nhé?
Tôi và Nirvana sững người ra trước lời đề nghị như vậy.
Bỗng nhiên Bella rụt tay lại và ấp úng:
- Ơ…mình nghĩ gì thế không biết? Chắc bạn không muốn kết bạn với….một đứa Slytherin như mình đúng không?
Không cần phải suy nghĩ nhiều. Tôi đưa tay ra và nói:
- Không vấn đề! Chúng ta sẽ là bạn của nhau!
Nirvana hình như có vẻ không tán đồng lắm. Bella cười hạnh phúc:
- Cám ơn! Mình vui lắm! Bạn là người bạn đầu tiên của mình đấy!

Đây là một câu chuyện kỳ lạ đúng không? Người bạn thứ 3 của tôi là lại một nữ sinh Nhà Slytherin. Mẹ tôi sẽ nghĩ sao khi biết chuyện này? Tôi thấy rùng mình. Và tôi hơi lo là nếu các thành viên Griffindor mà biết được chuyện này thì có lẽ tôi sẽ bị tẩy chay mất. Đúng vậy! Sẽ chẳng khác nào hồi cha tôi bị mọi người xa lánh vậy. Và tôi thật sự không hiểu sao một cô gái hiền lành như Bella lại được phân vô Nhà Slytherin cơ chứ. Cái Nón đã nói rằng vì tôi quá nhân hậu nên đã không vô được Nhà Slytherin cơ mà!

Thế là tôi đã có 3 người bạn trong đời. Đầu tiên là Rose ở Nhà Hufflepuff. Sau đó là Nirvana ở chính Nhà của mình. Bây giờ lại là Bella ở Nhà Slytherin. Sao ông trời khéo sắp đặt. Có lẽ người bạn tiếp theo mà tôi có sẽ thuộc Nhà Ravenclaw chăng? Tôi phì cười.

Nirvana lên tiếng làm cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi:
- Cậu biết tạo sao thằng Aumus lại dừng gây chiến khi thấy Rose xuất hiện. Nói cho cậu biết hắn là một trong những thành viên ở Rose Fan Club đấy!

Cái gì? Hy vọng nó đừng có làm phiền Rose. Không thì tôi thề sẽ quyết sống mái với nó.

Hôm sau, thằng Aumus xấu tính đã đi lan truyền tin tôi bênh một đứa Nhà Slytherin và cứ bô bô rằng tôi không phải là thành viên Griffindor thực thụ. Các học sinh khác mỗi lần nhìn thấy tôi là xầm xi và nhìn tôi một cách khó chịu. Nirvana thì vẫn cứ điệp khúc:
- Kệ bọn nó! Kệ bọn nó! Kệ bọn nó…..

Hôm sau, Rose vội chạy tới và nói với tôi:
- Chuyện này có thật không vậy? Hôm nay mọi người cứ bàn tàn suốt.
Tôi chẳng biết nói gì ngoài việc gật đầu. Cô ấy thì thầm:
- Cậu điên mất rồi! Có đáng không, Albus?
Tôi dứt khoát:
- Đáng mà! Cứ tin tớ!

Scorpius đột nhiên xuất hiện với nụ cười giả tạo hết chỗ nói:
- Ôi bạn của tôi! Đáng lẽ cậu nên gia nhập Nhà Slytherin! Chúng ta sẽ là bạn của nhau…
Tôi bực mình:
- Thôi đi! Tôi không phải bạn của cậu! Tôi giúp cô ấy chỉ là vì tôi thấy cô ấy không phải người xấu như cậu.
Scorpius nhìn tôi lắc đầu một cách khó chịu:
- Cậu ngây thơ quá, Albus. Trên đời này không hề có tốt xấu, chỉ có người mạnh kẻ yếu mà thôi. Cậu không thấy sao? Thằng Aumus đó mặc dù là học cùng Nhà với cậu nhưng nó là một kẻ chẳng ra gì phải không nào?

Tôi lạnh lùng:
- Có lẽ…cậu không tư cách nói câu đó đâu!
Scorpius không những không tự ái mà còn cười một cách chân thật nhất mà tôi từng thấy từ trước tới giờ:
- Hahaha! Biết nói sao nhỉ? Cậu thật sự đã gây ấn tượng với tôi đấy! Tôi rất thích cậu! Thôi được rồi! Nếu đổi ý thì hãy gặp tôi nhé! Cho dù cậu có là học sinh Nhà Griffindor thì không vấn đề gì? Cậu không giống họ, đúng không nào? Nhà Slytherin luôn mở rộng cửa chào đón cậu.
Sau đó Scorpius bỏ đi một cách ngạo nghễ. Nirvana lẩm bẩm:
- Nó nghĩ mình là ai chứ?
Tôi thật sự không phải thành viên Nhà Griffindor sao? Tôi thật sự không giống họ sao? Tôi chỉ nghĩ là sẽ tốt hơn nếu các Nhà thân thiện với nhau.

*
* *

Mùa Quidditch đã bắt đầu. Ngày mai tôi sẽ đấu trận đầu tiên với Slytherin. Trong đội Slytherin có anh James là Tầm Thủ. Anh ấy là một tay cưỡi chổi rất giỏi nhưng thực sự anh Fred cũng không kém gì. Trận này chắc sẽ là Long Hổ Tranh Đấu. Nếu thắng thì đội tôi sẽ lên hạng hai trong vòng tranh cúp vô địch này.

Không ai được coi tôi luyện tập. Vì tôi là Vũ Khí Bí Mật của đội. Cha tôi cũng từng như thế. Thật tự hào!

Bây giờ đã là tháng mười một. Sáng nay tôi dậy rất sớm và đi đến cái hồ ở ngoài sân trường. Lúc này các học sinh khác vẫn đang ngủ say. Trời rất lạnh. Những ngọn núi quanh trường trở nên xám xịt. Sương giá phủ khắp sân trường. Mặt hồ se lại như đóng băng. Tôi dạo này mệt nhoài vì vừa phải làm cả núi bài tập vừa phải luyện tập Quidditch.

Tôi đang đứng thơ thẩn nhìn xuống mặt hồ thì phát hiện ra ở đây không chỉ có mình tôi. Bella Monroe cũng đang ở đây. Bella vẫn vậy. Khuôn mặt khá xanh xao nhưng có đôi mắt rất hút hồn. Cô ấy chào:
- Dậy sớm thế, Albus?
- Ừ, mình hơi lo cho trận đấu ngày mai. Nhưng tớ sẽ cố hết sức để chơi một trận thật ấn tượng!
Ấy chết! Tôi buột miệng nói ra mất rồi. Ngoài đội bóng ra thì chỉ có Nirvana là biết điều này.

Và quả thật, Bella há hốc mồm:
- Mình có nghe nhầm không? Bạn…có phải bạn nói đến trận bóng Quidditch? Không phải học sinh năm thứ nhứt chưa được phép tham gia hay sao?
Trời ơi! Cô ấy càng làm tôi cuống hơn.

Tôi nói:
- Đúng vậy, đúng vậy. Nhưng nghe nè…bạn phải giữ bí mật đấy. Vì mình không được phép nói cho ai biết.
Bella gật gù tỏ ra am tường:
- À hiểu rồi…có phải vì bạn là một cái gì đó, mà người ta hay gọi là Con Át Chủ Bài nên mới phải giữ bí mật đúng không?
Sao cô ấy hiểu nhanh dữ vậy? Nhưng được gọi là Quân Át Chủ Bài thấy sướng làm sao.

Cô ấy cười:
- Giỏi lắm, Albus! Được rồi, mình xin thề là sẽ không nói với bất cứ ai! Chúng ta là bạn mà!
Không hiểu sao nói chuyện với Bella khiến tôi thấy nhẹ nhõm ra. Nói thật là đôi mắt đẹp của cô ấy khiến tôi rất thu hút.


Đêm đó, căn phòng chung Nhà Griffindor vô cùng náo nhiệt. Thời gian trôi qua nên dường như mọi người cũng không xì xầm về tôi như trước. Nhưng Aumus thì khác. Nó vẫn ghét tôi như vậy. Hình như nó coi tôi là một đứa Slytherin thì phải? Tôi và nó chẳng thèm nói chuyện với nhau suốt từ hồi ấy đến giờ. Bean Thomas mặc dù không muốn chuyện này nhưng cậu ta không muốn làm phật ý Aumus.

Tôi và Nirvana lúc này đang làm bài tập về nhà. Nhưng còn câu cuối thì khó đến nỗi cả hai chúng tôi đều không giải nổi. Thế là tôi đi ngủ sớm để lấy sức cho trận đấu ngày mai.

Sáng hôm sau, mặc dù bàn ăn ngòa ngạt mùi xúc xích chiên và bánh mì nướng cực kỳ hấp dẫn nhưng tôi ăn không nổi. Nirvana nói:
- Thủ Quân bao giờ cũng bị các Truy Thủ đối phương dập cho mệt nghỉ đấy, cho nên cậu phải ăn đi.
Nghe thấy thế tôi cũng cố ăn một ít.

Đúng mười một giờ, toàn trường đổ ra khán đài Quidditch. Nirvana còn mang theo Ống Dòm Quay Phim. Nó có thể tua lại như máy quay phim vậy.

Nirvana cùng các học sinh Nhà Griffindor ngồi cổ động ngay hàng ghế đầu, trừ Aumus. Và giờ phút này mọi người đã biết tôi là Thủ Quân Nhà Griffindor. Ai ai cũng ngạc nhiên sửng sốt. Tôi đã hết sức cảm động khi Nirvana cùng các bạn giương lên tấm biểu ngữ: ALBUS POTTER! CỐ LÊN!
Đã vậy dòng chữ cứ nhấp nháy và di chuyển như một tấm bảng hiệu vậy.



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 9:52 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 4



Trong phòng thay đồ. Anh Fred lúc này nghiêm túc hơn bao giờ hết. Thật không giống anh Fred thường ngày. Chính xác hơn là anh ấy đang rất căng thẳng. Đến nỗi anh cứ dành thì giờ ra để “trấn an” mọi người bằng điệp khúc:
- Bình tĩnh nào, lần này chúng ta sẽ chiến thắng thôi, lần này sẽ chiến thắng thôi….
Hình như anh ấy tự nói với chính mình thì đúng hơn. Nhưng anh ấy làm tôi đã căng thẳng còn căng thẳng hơn ấy chứ!

Đội tôi gồm có hai truy thủ nữ là Alice Spinnet, Katherlyn Bell và một truy thủ nam là Ronald Vane. Hai tấn thủ nam là Albert Johnson và Michael Jordan.
Vâng! Anh ấy trùng tên với siêu sao bóng rổ huyền thoại Michael Jordan ở Thế Giới Muggle. Thật buồn cười là anh ta giống ông ấy một cách kỳ lạ. Ngoại trừ là anh ấy không cao cho lắm.

Anh Michael cười với Fred:
- Đừng lo, đội trưởng! Năm nay chúng ta có Albus mà!
Trước khi ra sân đấu, tất cả chúng tôi đồng thành hét vang để củng cố tinh thần: QUYẾT THẮNG! QUYẾT THẮNG!

Bà Hooch thổi còi. Trận đấu đã bắt đầu. Mười lăm cây chổi vút lên không trung. Lúc này khán giả đang hò hét cổ vũ rất náo nhiệt. Tôi vui mừng khi Rose đang cổ vũ cho tôi. Điều đó khiến tôi quyết tâm phải thắng trận này. Bất chấp là có thể tôi còn thiếu kinh nghiệm. Nhà Slytherin cũng đang cổ vũ đội họ náo nhiệt không kém, trừ Bella. Cô ấy có vẻ cổ vũ không nhiệt tình lắm.

Người bình luận trận đấu này là Lulu Scamander. Một cô gái xinh đẹp học cùng năm với tôi bên Nhà Ravenclaw. Mẹ của cô ấy là Luna Lovegood. Chú Ron đã từng bảo Luna là cô gái hài ước và kỳ quặc nhất mà chú ấy đã từng gặp. Và có lẽ Lulu cũng kỳ lạ không kém.

Ngoài tiếng cổ vũ và tiếng bóng bay vun vút là tiếng bình luận của cô:
- Lúc này Alice đang giữ bóng! Ôi không! Max Flynt của đội Slytherin đã giành được Quaffle. Anh ta đang bay về phía cột gôn của đội Griffindor! Tôi thật không hiểu sao khối thịt di động đó lại có thể nhanh như vậy….
- Lulu!
Đó là lời nhắc nhở của cô Mc Gonagall. Lúc này đang đứng cạnh giám sát cô.

- Dạ, em xin lỗi….TUYỆT VỜI! Thủ Quân Nhà Griffindor đã chặn được dễ dàng. Đó không ai khác là Albus. Người mà đã được anh Fred giữ bí mật cho đến gần trận đấu mới chịu công bố. Có lẽ năm nay Nhà Griffindor sẽ có sự thay đổi…Katherlin Bell lúc này đang dẫn bóng tới cột gôn Nhà Slytherin. Max Flynt lao tới chặn cô. Nhưng một trái Bludger từ đâu bay vụt tới đánh văng anh ta ra chỗ khác. Người phát trái đó không ai khác là Michael Jordan! Lúc này trước mặt Katherlin rất trống trải, có lẽ cô chỉ việc nhẹ nhàng đưa bóng vào gôn. Quả thật…..GRIFFINDOR GHI BÀN!

Học trò Griffindor bùng lên hoan hô, còn Nhà Slytherin thì la ó ầm ĩ. Anh James thỉnh thoảng nháy mắt với tôi khi anh lượn qua chỗ tôi. Anh ấy có lẽ đang tìm trái Snitch. Và anh Fred cũng vậy. Và tôi thấy trên khán đài, ông Hagrid cũng đang theo dõi trận đấu.

Max Flynt lại xông tới. Hắn có lẽ sẽ phải mất công vô ích nữa thôi! Nhưng tôi đã quá chủ quan.
Một Tấn Thủ bên Slytherin đã nện một trái Bludger lao về phía tôi. Tất nhiên tôi không điên khi dùng tay chụp trái Bludger. Nhưng do tôi né trái Bludger nên Max đã đưa được Quaffle vào gôn. Thế là bị gỡ hòa mất rồi!

Anh Fred lượn qua dặn tôi:
- Cẩn thận với Max Flynt đấy, Albus!
Max Flynt là học sinh năm thứ 6 và rất to cao. Nghe đồn anh ta là người có cú ném rất mạnh.

Lúc này, Lulu Scamander vẫn hăng hái bình luận:
- Đội Slytherin đang giữ banh. Truy Thủ Akariam Pucey đã né được trái Bludger do Michael đánh ra. Và anh ta vượt qua Tấn Thủ Albert Johnson. Ba Truy Thủ Nhà Griffindor dù đã nỗ lực nhưng vẫn không thể chặn được anh. Đúng lúc này, Max Flynt cùng lao lên phối hợp với Akariam…

Lần này tôi sẽ chặn cho kỳ được. Bỗng nhiên Akariam ném trái Quaffle thẳng về phía tôi mặc dù anh ta chưa đến gần. Và tôi liếc nhìn về phía Max Flynt. Anh ta tăng tốc độ vượt qua Akariam và lao về phía trái Quaffle. Max Flynt vo nắm đấm to tưởng của hắn lại và dùng hết sức bình sinh đấm một cú thiệt mạnh.

Trái Quaffle lao tới nhanh như điện xét. Lực bóng lao tới nhanh và căng đến nỗi mặc dù tôi đã chụp được nhưng vẫn bị rớt qua vòng gôn. Thế là đội tôi đã bị dẫn trước.

Chưa kịp hoàn hồn thì bỗng nhiên trái Snitch bay xẹt qua mặt tôi. Và anh Fred đang đuổi theo nó. Theo sau là anh James. Lulu vẫn đang bình luận trận đấu:
-…..Alice Spinnet đã chuyền bóng cho Katherlin Bell. Ôi không! Flynt đã cướp được bóng. Nhưng một trái Bludger lao tới tống ngay vào mặt anh. Lần này do là Albert Johnson. Vâng! Và anh đã phải lên cáng cứu thương! Hy vọng cha mẹ vẫn còn nhận ra anh sau chấn thương này! Dạ, em giỡn chút thôi mà cô…GRIFFINDOR GHI BÀN!

Tay tôi lúc này vẫn còn tê sau khi đỡ đòn của Max Flynt. May là anh ta đã tạm nghĩ dưỡng thương chứ tôi nghĩ mình không thể đỡ được cú thứ hai. Max Flynt thật đúng là quái vật!

Tôi nhìn thấy giáo sư Malfoy trên khán đài. Khuôn mặt ông ta vẫn lạnh lùng như trước nhưng hình có đã có sự lo lắng. Anh Fred và anh James vẫn thi nhau rượt bắt trái Snitch ngoan cố. Có thể nó họ đang bất phân thắng bại. Và Akariam lao tới. Tôi cố hết sức để chụp được quả này. May là đã thành công.

Nhưng khán giả Griffindor bỗng nhiên bùng nổ trong tiếng hò reo. Giọng Lulu vang lên rất to:
- TẦM THỦ NHÀ GRIFFINDOR LÀ FRED WEASLEY ĐÃ BẮT ĐƯỢC BANH SNITCH! NHÀ GRIFFINDOR ĐÃ CHIẾN THẮNG VỚI TỶ SỐ 170-20!!
Thì ra là thế. Tôi cũng phấn khởi hoan hô. Cô Mc Gonagall dường như cũng rất vui.

Sau đó tôi đi uống trà với ông Hagrid. Bây giờ tôi đã hiểu tại sao anh Fred đang cần một Thủ Quân tới vậy. Mấy năm trước luật lệ Quidditch đã thay đổi. Trận đấu Quidditch đã có giới hạn thời gian. Cho nên khi hết giờ mà chưa ai bắt được Snitch thì sẽ dựa vào tỷ số đề quyết định đội nào thắng. Sau trận đấu tôi rút ra một điều: Mình chưa quen bắt những đường bóng mạnh. Tôi quyết tâm sẽ chuẩn bị tốt hơn ở trận sau.

*
* *

Vậy là ngày lẽ Giáng Sinh đã tới. Lúc này khắp sân trường đã bị tuyết phủ rất dày. Mặt hồ đã đóng băng. Từ trên cửa sổ có thể thấy ông Hagrid đang vất vả quét tuyết để dọn đường. Và ở gần đó, anh Peter Weasley đang đuổi bắt anh Fred. Anh Fred vừa chạy vừa cười rất sảng khoái. Chắc ảnh bị anh Fred chọi tuyết vô mặt.

Lúc này đi bộ ở hành lang thì rất lạnh. Gió lạnh đến nỗi có cảm tưởng là nước mũi chảy ra thì cũng bị đóng băng. Khi thở thì phì ra khói như hút thuốc vậy. Ấm nhất là ở trong phòng sinh hoạt chung Nhà Griffindor và Đại Sảnh Đường.

Tôi thích thú khi Scorpius tỏ ra ganh tị khi tôi được chơi Quidditch và bực bội vì Nhà nó đã bị Nhà tôi đánh bại. Còn Rose thì vẫn vào thư viên đọc sách mặc dù đã nghỉ lễ. Và tôi thấy anh James đang nghiên cứu những cuốn sách về Nghệ Thuật Hắc Ám. Khu vực sách ấy chỉ dành cho lớp lớn.

Nirvana rủ tôi chơi bài Poker. Poker là trò chơi bài ở Thế Giới Muggle. Chỉ khác là các bộ bài Poker ở thế giới này đã được phù phép để nó tự tráo và chia bài. Cứ như đó là một người chia bài vô hình vậy. Tôi rất hay chơi với cha mẹ tôi và anh James.Tôi thường là người thắng. Dường như tôi có khiếu môn này. Và quả thực tôi đã thắng Nirvana ngon ơ.

Ngày mai là tôi sẽ về nhà thăm cha mẹ. Nirvana cũng vậy. Tôi rất nhớ họ. Thời gian trôi qua thật nhanh. Chỉ trong thoáng chốc là đã hết nửa năm học. Nirvana lúc này đang ở văn phòng của giáo sư Neville. Cho nên tôi đang định tới thám hiểu khu rừng Cấm. Tôi thực sự rất tò mò là trong rừng này nó nguy hiểm thế nào. Nirvana bảo trong đó có nhiều thú dữ nguy hiểm. Nghe đồn còn có cả ma cà rồng với người sói nữa. Tôi chợt thấy hơi ớn.

Thế nên tôi đã từ bỏ ý định đấy và quay lại. Bỗng nhiên tiếng sáo gỗ ở đâu đó thu hút tôi. Tiếng sáo nghe rất du dương và lãng mạn. Tiếng sao đó ở gần khu rừng Cấm. Thế là tôi đã bị tiếng sáo thu hút đến đó. Và tôi thấy rõ người đang thổi sáo là ai. Đó là Bella Monroe.

Tôi thật không ngờ cô ấy thổi sao hay đến vậy. Mặc dù khung cảnh xung quanh không có gì lãng mạn hay thơ mộng cả. Nhưng tôi có cảm giác không gian xung quanh chúng tôi như đang biến đổi. Dường như cô ấy khiến mọi thứ xung quanh trở nên đẹp hơn, ấm áp hơn. Tôi cảm thấy mình như đang dung hòa trong giai điệu trữ tình và ngọt ngào này. Giai điệu ấy như đang hòa cùng cơn gió. Giai điệu đó không mãnh liệt, nồng cháy như vầng thái dương sáng rực mà nhẹ nhàng tinh tế như vầng trăng dịu dàng tỏa sáng khắp thế gian trong đêm tối. Tất nhiên lúc này không phải trời tối. Nhưng đó là cảm nhận của tôi. Không hiểu sao tim tôi như đập rộn ràng.

Cô ấy bỗng ngừng thổi. Tôi như tỉnh lại. Bella nhìn thấy tôi và tỏ ra ngượng nghịu trông rất đáng yêu:
- Ơ…bạn nghe thấy hết rồi hả? Chắc dở lắm…phải không?
Tôi khẳng định:
- Không! Bạn thổi sáo rất hay! Trước giờ mình chưa từng nghe giai điệu nào hay như thế này!
Cô ấy dường như rẩt vui:
- Thật hả? Hay bạn đang an ủi mình vậy?
- Mình nói thật mà! Thật sự hay đến nỗi mình không thể nào diễn tả được bằng lời.

Hình như có sự khác lạ trong tôi. Phải chăng tôi đã thích cô ấy? Không thể chứ! Tôi thích Rose cơ mà? Nhưng dù sao điều này cũng không được phép. Cha của cô ấy là anh của mẹ tôi. Cho nên dù thích cỡ nào tôi cũng phải chôn giấu trong lòng thôi. Đúng vậy! Tôi và Rose chỉ là bạn mà thôi….

Tối hôm đó, bữa tiệc đêm Giáng Sinh thật ngon lành: Đùi gà, thịt nướng, khoai tây chiên, xúc xích .v.v.
Toàn những món mà tôi thích. Thật tuyệt!

Anh Fred kéo một cây pháo phù thủy. Và nó nổ thành những tiếng giòn giã nghe rất vui tai. Các giáo sư cũng đang trò chuyện một cách vui vẻ. Ông Hagrid lúc này uống rượu đã say túy lúy. Cô Mc Gonagall cười nhiều chưa từng thấy. Bình thường thì đố mà thấy cô cười nổi một cái đấy! Giáo sư Neville có lẽ đã cố gắng một cách vô ích khi chọc cười giáo sư Draco. Ông ta cũng tỏ ra cười cợt nhưng có lẽ chỉ là xã giao thôi.

Tôi và Nirvana đã tham gia vào cuộc chiến cầu tuyết của anh Peter và Fred. Anh Peter dường như đã phát mệt khi phải đuổi theo anh Fred nên ảnh cũng tấn công anh Fred bằng những quả cầu tuyết. Thực ra là do Anh Fred đã lôi bọn tôi vào cuộc chiến. Nhưng anh Peter đã rất vui vẻ. Tôi cũng ít khi thấy anh ấy cười. Anh Peter lúc nào cũng chỉ chăm chú học bài.
Sau trận chiến, tôi và Nirva đã lạnh cóng và mệt bở hơi tai. Nhưng dù sao tôi thấy rất vui.

Khi về nhà, tôi đã cố tình giấu chuyện xích mích với Aumus. Nhưng anh James lại kể ra. Mẹ tôi tỏ ra không vui cho lắm. Cha tôi thì bảo:
- Thật sự cha nghĩ con không nên làm thế với Aumus. Dù sao cậu ta cũng là con của một người bạn của cha. Nhưng cha không nghĩ con đã làm sai. Cha vẫn luôn tin tưởng vào con. Con hãy dùng trái tim để cảm nhận. Nếu thấy đúng thì cứ làm. Cho nên không cần phải áy náy gì cả.

Điều này khiến tôi được an ủi. Cha tôi rất vui khi tôi gia nhập đội Quidditch. Tôi không kể về xung đột giữa tôi với Scorpius và giáo sư Draco. Tôi không muốn ông ấy phải lo quá nhiều. Tôi muốn chứng minh với cha tôi rằng tôi đã trưởng thành và có thể tự giải quyết được chuyện của mình. Và tôi đang phân vân có nên kể với cha tôi rằng tôi đã kết bạn với một nữ sinh Nhà Slytherin không. Sau đó tôi đã quyết định rằng để việc đó trở thành một bí mật thì sẽ hay hơn.

Em Lily thì cứ hỏi tôi đi học thế nào. Tôi cũng trổ vài chiêu bùa chú ra để lấy le với em gái tôi. Em ấy vỗ tay nồng nhiệt trước màn biểu diễn của tôi. Và tôi nghĩ mình đã ba hoa hơi nhiều với em ấy. Lily mặc dù khá tinh nghịch nhưng rất dễ thương. Tôi nghĩ sẽ rất vui nếu năm sau Lily vào cùng Nhà với tôi.
Thỉnh thoảng khi ở một mình, giai điệu của bài thổi sao của Bella ngân nga lên trong tôi. Khiến tôi thấy rất phấn chấn.



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 9:58 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 5

Trước ngày bắt đầu học kỳ hai, tôi đã trở lại trường. Tối hôm qua tôi đã có một cơn ác mộng. Tôi đứng trước một khung cảnh đổ nát. Đống đổ nát ấy không thể nhầm được là trường Hogwart. Tôi không tin được trường học thân yêu của tôi lại có thể bị như vậy. Cái gì có thể làm được điều đó chứ? Xác người nằm ngổn ngang và những người bị thương thì đang được điều trị. Nhưng thật ngạc nhiên là một trong số những người bị thương đó chính là bố tôi. Nhưng nhìn trông trẻ hơn, chừng hai mươi mấy tuổi thôi.

Và có một cô gái đang nói chuyện với ông ấy. Người này không thể nhầm được là Bella. Đó chính xác là Bella lúc trưởng thành vì cô ấy lúc này trông cũng khoảng hai mươi mấy tuổi. Tôi đã có một ý nghĩ điên rồ: không lẽ người đó chính là tôi lúc trưởng thành. Đúng vậy! Vì người đó mặc dù rất giống cha tôi nhưng lại không mang kính và không có vết sẹo hình tia chớp. Tôi đã rất bối rối. Mặc dù tôi đang đứng gần đó. Nhưng họ chẳng vẻ gì là nhìn thấy hay biết tôi có mặt ở đấy cả. Dường như không ai nhận ra sự tồn tại của tôi.

Bella lúc lớn vẫn vậy, khuôn mặt khá xanh xao và đôi mắt đẹp lung linh. Thật lạ là cô ấy ăn mặc như một ninja. Tôi thì đã nhuộm tóc nâu và trông khá đẹp trai. Và một cô gái nữa xuất hiện: Đó là Rose. Cô ấy mặc bộ áo choàng màu xanh lá rất đẹp. Chuyện gì thế này? Đây là tương lai ư? Không thể thế được! Tương lai không thể đen tối và u ám thế chứ!

Xung quanh tôi chỉ là một đống đổ nát và xác người, bầu trời thì âm u chết chóc, những con quạ đen bay rào rào khắp nơi. Và một đám người nữa từ xa đi tới, bao gồm những người tôi quen biết và những người lạ mặt: Đó là ông Hagrid nhưng đã bị chột mắt phải. Nirvana mặc một bộ giáp sắt trông như một kiếm sĩ. Và thật ngạc nhiên trong nhóm này có Scorpius. Nó mặc một bộ giáp màu trắng kỳ lạ ở trước ngực có hình một cái đầu lâu ghê rợn.

Đúng lúc đó, tôi bị tỉnh giấc đột ngột. Phù! Thì ra chỉ là nằm mơ! Nhưng sao nó thực và sống động như thế chứ?

Sau đó tôi thôi nghĩ về giấc mơ ấy. Bởi vì đội Hufflepuff đã thắng đội Ravenclaw. Đội tôi sẽ đấu với đội Huflepuff ở vòng chung kết. Nếu thắng thì đội tôi sẽ giành cúp vô địch. Vì vậy tôi rất chăm tập luyện mặc dù dạo này trời mưa liên miên.

Sau buổi tập, tôi trở về lâu đài trong tình trạng ướt nhẹp vì mưa. Trong hành lang tới căn phòng sinh hoạt chung Nhà Griffindor thì tôi thấy Nirvana đang đấu tay đôi với Scorpius. Nhưng Scorpius có vẻ đang chiếm ưu thế. Tôi xông tới và hô:
- Expelliarmus!
Cây đũa phép của Scorpius bị đánh văng xuống đất. Nó cười đểu:
- Đừng can thiệp thế chứ, Potter!
- Nirvana là bạn tôi! Tôi có thể can thiệp bất cứ lúc nào!
Scorpius nhặt cây đũa phép lên và nói:
- Hai đánh một thì thôi vậy, hẹn gặp lại khi khác nhé
Nirvana trông bực bội hết sức. Cậu ta nói:
- Bộ bồ nghĩ mình không thắng nổi nó sao?
Tôi trả lời:
- Tớ không thể chỉ đứng nhìn được

Khi về phòng sinh hoạt chung, tôi ăn một thỏi socola ếch. Và bên trong là một tấm thẻ phù thủy. Ở mặt sau chính là ba tôi. Cái thẻ ghi:

Harry Potter
Trường thần sáng của Bộ Pháp Thuật

Harry Potter nổi tiếng nhờ đã chiến thắng Chúa Tể Hắc Ám Voldemort vào năm 2006; nhờ khám phá ra cách vận dụng Giả Kim Bí Thuật vào thực chiến. Ông thích xem Quidditch và chơi bài Poker.

Bố tôi thật là nổi tiếng. Tôi mong có ngày mình cũng sẽ được ghi lên tấm thẻ phù thủy như vậy. Bố tôi trong tấm thẻ nháy mắt với tôi và đi mất.

Giả Kim Bí Thuật là một loại phép thuật rất phức tạp. Ban đầu mọi người chỉ sử dụng nó cho những việc nhỏ nhặt chứ không áp dụng vào chiến đấu. Đại loại là nội lực pháp thuật của mỗi người có thuộc tính nhau. Muốn vận dụng được thuộc tính của mình vào chiến đấu thì phải biết câu thần chú. Nhưng cho dù biết được thì cũng rất khó để học thuộc vì câu thần chú rất dài. Dài như công thức để pha chế Độc Dược vậy.

Tóm lại muốn vận dụng được Giả Kim Bí thuật thì phải làm được hai bước: Đầu tiên là xác định xem bản thân mình là thuộc tính gì. Thứ hai là tự nghĩ ra công thức phù hợp để áp dụng.

Cha tôi mang thuộc tính lửa. Ông có thể tạo ra lửa và dùng nó để chiến đấu. Nó mạnh hơn so với các pháp thuật thông thường. Ông ấy là người đầu tiên nhận ra thuộc tính của mình và biết cách vận dụng nó. Ông ấy đã viết sách Tất cả các cách khám phá ra thuộc tính của bản thân và công thức áp dụng. Cho nên số lượng những người biết sử dụng Giả Kim Bí Thuật đã tăng lên nhanh chóng.

*
* *

Trận đấu Quidditch với đội Hufflepuff đã tới. Tôi thật không ngờ Truy Thủ của đội đó chính là…Rose. Cô ấy phì cười khi thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi. Hóa ra tôi không phải là Vũ Khí Bí Mật duy nhất.

Lần đầu do còn chưa hết ngạc nhiên nên tôi đã bị Rose ném bóng lọt gôn. Không hiểu sao khi đối đầu với cô ấy lại khiến tôi mất tập trung tới vậy. Và quả thật….tôi bị lọt lưới lần 2. Tỷ số lúc này là 20-10 nghiêng về đội Hufflepuff.

Anh Fred quát:
- Không cần phải tỏ ra ga lăng lịch sự đâu! Cứ chơi hết mình đi!

Rose lúc này lại ôm bóng xông tới lần 3. Cô nhoẻn miệng cười. Nhưng lần này tôi đã chụp được bóng. Tôi đã bình tĩnh trở lại. Trận này tôi quyết không thể thua được!

Lulu lúc này đang hăng say bình luận
-…..hiện giờ tỷ số đang nghiêng về đội Hufflepuff. Tôi thật sự mong đội Griffindor có thể phục thù cho đội của tôi! Dạ, em nói sự thật mà cô…và Rose đã vượt qua tất cả cầu thủ đội Griffindor để lao tới cột gôn….

Rose quả thực là một người cưỡi chổi giỏi hơn tôi. Và đường bóng cô ấy ném rất nhanh. Hầu như mọi người nghĩ tôi đã không thể chụp kịp. Nhưng đôi tay nhanh nhẹn của tôi đã phát huy rất tốt. Tôi đã chụp được bóng. Điều đó khiến mọi người rất ngạc nhiên. Học sinh Nhà Griffindor reo hò tên tôi ầm ĩ.

Dường như đã sắp hết giờ mà anh Fred vẫn chưa tìm thấy Snitch. Thật may là Alice Spinnet đã ghi thêm một quả gỡ hòa. Tỷ số lúc này là 20-20. Theo luật mới của môn Quidditch là nếu hết giờ mà không đội nào bắt được Snitch thì sẽ phải đấu tiếp cho tới khi một trong hai đội bắt được trái Snitch mới thôi. Nói tóm lại là hủy chế độ tính giờ.

Rose lúc này đang lao tới phía tôi lần nữa. Nếu lần này tôi chụp hụt thì đội Griffindor thua chắc. Đường bóng nhanh một cách bất ngờ. Tôi nghĩ nếu chụp thì chắc chắn sẽ hụt. Thế là tôi liền đấm quả bóng cho nó chệch quỹ đạo. Và quả thật, trái Quaffle đã đập vào cạnh vòng và nẩy ra. Khán giả Griffindor lại được phen thở phào.

Khi chỉ còn một phút cuối cùng. Tôi đã tin là trận đấu chuẩn bị chuyển sang chế độ không tính giờ thì Ronald Vane đã làm khán giả một phen bất ngờ khi ghi thêm một bàn thắng nữa cho đội Griffindor. Tôi hò reo vui sướng. Thế là đội tôi đã giành được cúp Quidditch năm nay. Thế là tôi đã giành được chiến thắng. Cha mẹ tôi chắc chắn sẽ rất vui.

Với chiến thắng của đội tôi, bảng điểm Nhà Griffindor đã đứng đầu. Rose đã không thành công khi ôm mộng muốn Nhà Hufflepuff được Cúp Nhà. Nhưng tôi nghĩ Nhà Hufflepuff hiện giờ đang đứng thứ 2 phải gọi là lần đầu tiên trong lịch sử chứ chả chơi. Thật may là Rose không tỏ ra buồn. Cô ấy còn chúc mừng tôi nữa chứ. Và anh James bảo: Anh thật tự hào vì em đấy.

Không hiểu có phải do tôi đã thức quá khuy để ăn mừng hay không mà tối hôm đó tôi có một giấc mơ kỳ lạ: Ở trong một khu rừng nào đó lúc đêm tối, một người đàn ông lạ mặt mặc áo choàng đen đang nói chuyện với một chàng trai trẻ mà tôi không rõ mặt. Người đàn ông có khuôn mặt trắng bệch một cách đáng sợ.

Ông ta hình như đang rất ngạc nhiên:
- Cậu nói….thật chứ? Nhưng làm sao tôi có thể tin cậu?
Anh chàng đó đang khoanh tay và đứng dựa lưng vào một thân cây. Giọng anh ta nghe rất quen:
- Hãy tin tôi, chúng tôi sẽ thu nhận các ông. Một Thời Đại Mới sắp nổ ra. Tôi sẽ cho ông thấy. Các ông sẽ không phải sống cuộc sống ẩn dật nữa. Ông chỉ việc làm như tôi nói. Các ông sẽ được tự do đi lại và sống một cuộc sống bình thường. Thế Giới Pháp Thuật này rồi sẽ nằm trong sự kiểm soát của chúng ta.

Anh ta rất tự tin vào lời nói của mình Người đàn ông dường như đã bình tĩnh lại:
- Nhưng Hòn Đá Hồi Sinh hiện giờ đang được bảo vệ rất nghiêm ngặt ở Hogwart. Làm sao có thể lấy lại chứ?
Anh ta cười:
- Ông biết tại sao tôi lại tìm ông không? Tôi đã đọc cuốn sách Những sinh vật nguy hiểm nhất mọi thời đại. Ông là Chúa Tể của các Vampire hùng mạnh nhất mọi thời đại. Là sinh vật mà các loại bùa chú pháp thuật đều vô tác dụng với ông. Ông hoàn toàn có thể vượt qua mọi cạm bẫy pháp thuật để lấy nó.
- Nhưng tôi không biết Hòn Đá đấy ở đâu?
- Tôi nghĩ là mình sắp tìm ra nơi cất giấu viên đá rồi, cứ chờ đấy, mấy hôm nữa tôi sẽ đến nói cho ông biết.

Tôi giật mình tỉnh giấc. Giấc mơ vừa rồi là sao? Hòn Đá Hồi Sinh là một trong ba Bảo Bối Của Tử Thần. Nó đã bị mất tích trong khu rừng Cấm rồi mà? Sao bây giờ lại ở trong Hogwart? Phải chăng ai đó ở Hogwart đã tìm thấy và cất giấu nó ở đâu đó? Có lẽ cô Mc Gonagall biết chuyện này. Nhưng rốt cục giấc mơ của tôi có phải là thật không? Gã thanh niên đó là ai? Người đàn ông đó dường như là một Vampire. Chẳng lẽ khu rừng đó chính là rừng Cấm.

Tôi không biết phải tính sao nữa. Chẳng lẽ lại đi kể với cô Mc Gonagall. Tôi nghĩ cô sẽ không bao giờ tin vào chuyện này. Nhưng tôi cảm thấy giấc mơ của tôi là một điềm báo trước.

Thế là sáng hôm sau, tôi kể lại giấc mơ của mình cho Nirvana. Cậu ấy tỏ ra bán tín bán nghi. Tôi nghĩ có khi giáo sư Neville cũng biết rằng trong trường này cất giấu Hòn Đá Hồi Sinh.

Nhưng kỳ thi cuối năm sắp tới, tôi lúc này đang lu bù với hàng núi bài tập. Đến nỗi mà Nirvana ngủ gật ở trên bàn học. Mệt quá, tôi đi ra ngoài cho thoải mái. Trời đẹp thế này mà phải ở trong trường suốt!

Và tôi gặp Bella. Cô ấy chúc mừng tôi vì đoạt cúp Quidditch. Tôi bảo:
- Bạn có thể thổi lại bài sáo hôm trước mình đã nghe không? Mình thích nó lắm.
Bella cười hạnh phúc:
- Bạn thích nó thật hả? Được thôi!
Bỗng nhiên giọng nói của người mà tôi không mong chờ nhất đã vang lên. Đó là Scorpius.
- Ô! Hai người bây giờ có vẻ thân thiết quá nhỉ?
Tôi quay lại trừng mắt nhìn Malfoy. Nó nói bằng giọng đe dọa:
- Albus Nhà Griffindor kết bạn với một nữ sinh Nhà Slytheirn! Đây là một câu chuyện hay đúng không? Nó sẽ là một tin giật gân đấy? Rồi bạn bè cậu sẽ nghĩ sao? Rằng cậu đã trở thành một Slytherin?

Chỉ có Nirvana là người duy nhất biết tôi kết bạn với Bella. Đó là một sự bí mật. Một thành viên Nhà Griffindor kết bạn với thành viên Nhà Slytherin là điều chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử. Hầu hết mọi người đều có thành kiến với Nhà Slythein. Dường như Malfoy đã nắm được thóp của tôi.
Bella lên tiếng bằng giọng tha thiết:
- Đừng làm thế mà, Malfoy
Malfoy cười to:
- Cậu sợ hả, Bella? Đừng lo! Cậu sẽ không gặp ảnh hưởng gì đâu! Chỉ có cậu Albus đây sẽ phải mang tiếng xấu thôi!
Bella kêu lên:
- Nhưng dù sao Albus cũng là bạn của mình, xin cậu đấy, Malfoy!
- Trời ơi! Không lẽ cậu đã thực sự coi Albus là bạn sao, Bella? Cậu làm tớ khó xử đấy!
- Đi mà!

Sau một hồi ngẫm nghĩ, Malfoy nói:
- Thôi được rồi! Tôi sẽ tạm giữ bí mật cho hai cậu. Đừng có mừng vội đấy, Potter!
Nói rồi Malfoy bỏ đi. Thật không thể ngờ được Bella có thể thuyết phục được Malfoy.



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 10:03 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 6

Bella trầm ngâm:
- Khi mới vào Nhà Slytherin. Tớ quả thực không ưa Malfoy cùng các bạn của cậu ta. Nhưng cậu ấy đối xử khá tốt với thành viên cùng Nhà.
Tôi nghĩ có lẽ đó là điểm tốt duy nhất của Malfoy.


Kỳ thi cuối năm đã đến. Giáo sư Flitwick bắt từng đứa phải làm cho các trái táo trên mặt bàn đặt vào đúng những cái đĩa mà không được làm rớt ra ngoài. Giáo sư Mc Gonagall quan sát chúng tôi biến một con chuột thành một con mèo. Mặc dù những con mèo này chẳng khác con chuột là mấy. Nhưng con mèo nào vẫn còn kêu “chít chít” mới bị loại. Căng thẳng nhất có lẽ môn Độc Dược. Tôi cố gắng lắm mới ra được công thức pha chế thuốc trị tàn nhang.

Môn thì cuối cùng là Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám. Tôi không ngờ là đề thi lại chẳng có gì mới. Chúng tôi chỉ việc đối đầu với Ông Kẹ. Chỉ khác là từng đứa một vào phòng để làm bài thay vì đứng đông đủ như lần trước. Chắc giáo sư Neville làm thế để tăng sự độc lập trong chiến đấu. Ông Kẹ của tôi vẫn hóa thành một con gián to một cách đáng sợ. Nhìn râu của nó ngoe nguẩy và những cái chân bò lổm ngổm khiến tôi hơi chùn chân. Cuối cùng tôi đã thành công mặc dù chưa mỹ mãn lắm. Giáo sư Neville cười an ủi tôi.

Sau kỳ thi, Rose dường như chẳng có vẻ gì lo lắng lắm. Nirvana thì lúc nào cũng lo là sẽ bị thi rớt. Tôi nghĩ chắc cậu ấy lo xa quá rồi. Khi tự suy nghĩ lại các bài thi mình đã làm thì tôi nghĩ chắc mình sẽ qua thôi. Sau đó tôi nằm dài trên mặt cỏ để thư giãn. Thật dễ chịu!

Tối hôm đó, giấc mơ đó lại đến. Vẫn ở trong khu rừng Cấm ấy. Vẫn người đàn ông và gã thanh niên mà tôi không bao giờ rõ mặt ấy. Anh ta đang cầm một cái túi khá to. Người đàn ông hỏi:
- Cái gì vậy?
Anh ta không trả lời. Và mở ra cái túi đấy ra. Đó là một chiếc gương. Sau đó gã thanh niên đặt nó dựa vào gốc cây rồi nói.

Giọng nói của anh ta nghe rất quen nhưng tôi vẫn không thể luận ra được đó là ai:
- Tôi đã biết Hòn Đá ở đâu! Nó nằm ở một nơi gọi là Ngôi Nhà Trong Gương.
- Không thể chứ? Câu thần chú để vào Ngôi Nhà Trong Gương nghe nói đã bị thất truyền rồi cơ mà?
- Đúng vậy. Nhưng có người đã nói cho tôi biết.
- Vậy là chỉ việc đi vào trong đó và lấy Hòn Đá về thôi đúng không?
- Đúng vậy. Xem đây!
Anh ta chĩa đũa phép vào mặt gương và hô:
- Neporomi!
Chiếc gương thay vì phản chiếu hình ảnh của người đàn ông thì lại có hình ảnh một cái hàng lang dài và khá tối. Người đàn ông đó nói:
- Bây giờ chỉ việc bước vào đúng không?
- Đúng vậy, có lẽ ông sẽ không gặp trở ngại gì đâu. Nhưng nếu có thể tránh được một cuộc đấu vô nghĩ thì ông nên tránh! Quan trọng là lấy được Hòn Đá! Chú ý nghe tôi nói này! Cho dù ông có không lấy được Hòn Đá thì vẫn phải trở về ngay! Đừng chần chừ lâu ở đấy! Đên dài lắm mộng! Tôi không phải là người duy nhất biết được câu thần chú để xâm nhập! Chuyện này là bí mật! Không được để ai biết! Ông phải cẩn thận! Không được chủ quan! Nhớ kỹ điều tôi nói!
- Được rồi, cậu cứ ở đây mà chờ tin tốt của tôi.

Tôi tỉnh giấc. Tôi đã nhớ câu thần chú đó là gì. Nếu không ai tin tôi thì tôi sẽ làm một mình vậy. Tôi đi ra đứng trước cái gương ở bên cạnh giường. Nếu đây chỉ là giấc mơ thì tôi sẽ không thể vào được. Tôi hít một hơi dài rồi hô nhỏ:
- Neporomi.
Quả thực, hình ảnh của tôi trên gương đã biến thành một cái hành lang y hệt như trong giấc mơ. Tôi định gọi Nirvana dậy để xem cảnh kỳ lạ này. Nhưng tôi nghĩ mình nên làm một mình. Nếu thất bại thì cậu ấy sẽ bị nguy hiểm. Nếu có chết thì tôi sẽ chết một mình thôi!

Sau đó tôi rón rén đưa tay vào trong gương. Quả thực tay tôi xuyên vào trong. Cứ như đây không phải là mặt gương mà là mặt nước vậy. Rồi tôi bước vào.

Tôi thấy mình đang đứng trên một hành lang khá tối. Phía sau tôi là cái gương. Hình ảnh trên cái gương là phòng ngủ Nhà Griffindor. Có lẽ đây cũng là lối thoát ra!

Hành lang này khá dài và rộng. Và tôi đi đến một căn phòng rộng lớn. Trong căn phòng này chẳng có đồ đạc gì ngoài một cái bệ ở giữa căn phòng. Và người đàn ông đó quả thực đang ở đây. Hắn ta đến gần một cái bệ ở giữa căn phòng. Trên cái bệ đó có lẽ Hòn Đá Hồi Sinh.

Ông ta cầm nó lên và cười đắc thắng. Tôi nghĩ mình không có khả năng cướp được Hòn Đá trên tay ông ta. Và tôi đã quyết định rằng nên phá hủy nó! Ông ta dường như đang say sưa cho chiến thắng này nên không để ý phía sau.

Nhân lúc ông ta không chú ý. Tôi xông tới hô:
- Expelliarmus!
Hòn Đá trên tay ông ta bị tôi đánh rơi xuống đất và vỡ tan. Thế là xong. Hòn Đá Hồi Sinh đã vỡ nát. Hòn đá huyền thoại đã gây nên bao chiến tranh đổ máu giờ chỉ còn là một đống mảnh vụn. Ông ta quay lại nhìn tôi với gương mặt rần rật vì tức giận. Sự thất vọng đã lộ rõ trên mặt ông ta. Chiến thắng đã ở trong tay rồi mà còn để vuột mất!

Khuôn mặt trắng bệch của ông ta trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Và ở hai bên môi mọc ra hai cái răng nanh dài và nhọn hoắt trông cực kỳ ghê rợn. Ông ta quả thực là một Vampire.
- Thằng nhóc kia! Mày là ai?
- Tôi là Albus Severus Potter! Kế hoạch của ông đã thất bại rồi!
- Potter! Mày biết mày đã làm gì không? Mày có biết mày đã phá hủy một trong Bảo Bối Tử Thần không? Mày điên rồi!
- Tôi không điên! Tôi phá hủy hòn đá chỉ vì sợ nó sẽ rơi vào tay những kẻ như ông!

Gã Vampire dường như đã mất hết bình tĩnh và có lẽ hắn đang muốn ăn tươi nuốt sống tôi cho hả giận:
- Nhưng…sao mày lại có thể đến được nơi này!
- Đó là một bí mật!
Có lẽ nhiệm vụ của tôi đến đây là hết. Bây giờ phải chuồn thôi. Hắn không thể nào vào được phòng ngủ Nhà Griffindor. Vì hắn vào từ chỗ rừng Cấm thì sẽ trở ra ở đó. Chỉ cần chạy được qua cái gương đó là tôi thoát!

Ngay lập tức tôi ù té về phía cái gương. Nhưng hắn đã nhảy vọt qua đầu tôi và chặn lại. Gã đó nghiến răng ken két. Vậy là không còn lối thoát nữa. Chỉ còn cách chiến đấu thôi!

Tôi hô to:
- Stupefy!
Pháp thuật quả thật vô hiệu với hắn. Gã Vampire dùng tay gạt thần chú của tôi sang một bên.
Hắn ta gầm gừ:
- Trò trẻ con này thì làm gì được ta chứ! Mày phải chết vì đã phá hỏng kế hoạch của ta. Mày đã làm một việc quá kinh khủng!
Tôi chợt nghĩ ra cách để câu giờ. Mặc dù chẳng biết câu giờ để làm gì nhưng tôi sắp nguy to rồi. Phải làm một cái gì đó.

Tôi cố bình tĩnh lại và nói:
- Đây không phải kế hoạch của ông! Đó là của người khác!
- Mày….sao mày biết?
- Ông không có khả năng thực hiện được thần chú để vào đây vì ông là một Vampire và ông cũng không hề có đũa phép. Cho nên tôi đã nghĩ….có một phù thủy khác đã bảo ông làm việc này.
Tôi nói dối. Và có vẻ hắn tin.

Hắn ta gầm gừ:
- Mày cũng thông minh đấy! Đúng là có người đã chỉ cho ta và giúp ta vào được chỗ này.
- Ông có thể kể cho tôi được không? Đằng nào tôi sắp chết rồi

Gã Vampire dường như đã mắc một sai lầm lớn. Hắn đã quên lời dặn của gã thanh niên: Cho dù có lấy được viên đá hay không thì cũng phải trở về ngay lập tức.
- Thôi được rồi, muốn nghe thì ta sẽ cho người toại nguyện. Đằng nào thì ngươi đã nằm trong tay ta rồi. Ngươi biết ta là ai không? Ta vốn là Bá Tước Dracula – Chúa Tể của các Vampire mạnh nhất mọi thời đại. Ta là Vampire duy nhất có thể vô hiệu hóa mọi loại pháp thuật. Nhưng…trừ cái pháp thuật của bọn phù thủy các người, cái phép gọi Thần Hộ Mạng gì gì đấy!



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 10:06 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 7
Hắn ta say sưa kể. Tôi lúc này chỉ biết nghe chứ không thể chạy hay làm gì khác được. Thì ra hắn cũng giống bọn Giám Ngục. Chỉ có Thần Hộ Mệnh mới xua đuổi được.
- Ta đã chán vì phải sống ẩn dật trong rừng Cấm. Ta bị truy nã gắt gao lắm mà! Đúng lúc đó cậu ta xuất hiện.

Tôi buột miệng hỏi:
- Cậu ta? Người đó là ai vậy?
- Ta không thể nói được. Danh tính của người đó là tuyệt mật. Cậu ta đã dặn thế. Không hiểu vì sao cậu ta lại có thể tìm thấy ta. Không ai có thể tìm ra nơi ta ẩn nấp. Hình như có ai đó đã chỉ cho cậu ta biết. Sau đó cậu ta đã đưa ra một thỏa thuận: Nếu đồng ý đi lấy Hòn Đá Hồi Sinh thì ta sẽ được gia nhập lực lượng của cậu ta Và sẽ không phải lo về việc bị truy nã nữa.
- Lực lượng gì vậy? Tử Thần Thực Tử?
- Ta không rõ nữa! Nhưng đó là một thỏa thuận hay. Cho dù có lấy được hay không thì người đó vẫn muốn ta gia nhập lực lượng của cậu ta. Tất nhiên rồi! Ta vốn có ích mà!
Không hiểu gã thanh niên đó là ai? Hắn định làm gì? Chẳng lẽ hắn định thu thập đủ ba món Bảo Bối Tử Thần? Hắn muốn thống trị thế giới?

Gã Dracula chợt như nhớ ra điều gì đó:
- À đúng rồi! Cậu ta bảo ta không nên chần chừ ở trong này quá lâu. Cho nên ta phải giết mi thôi!
Tôi sẽ chết ở đây sao? Dù sao tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần khi vào đây rồi. Và tôi cũng đã thành công trong ngăn chặn hắn có được Hòn Đá.

Bỗng nhiên tôi nhìn thấy Nirvana ở trên hành lang. Không lẽ Nirvana đã tỉnh giấc và nhìn thấy điều lạ ở cái gương cho nên cậu ấy đã đi vào đây! Nirvana trông rất hoảng hốt:
- Có chuyện gì vậy, Albus? Nơi đây là đâu? Ông ta là một Vampire ư?

Tôi hét to:
- CHẠY ĐI! NGUY HIỂM LẮM!

Tên Dracula liền lao tới Nirvana trước khi cậu kịp bỏ chạy:
- Lại thêm một con mồi nữa hả? Hay lắm! Ta không thể để cho ai biết bí mật này, vì thế ta sẽ cho cả hai đứa bay chết!

Biết là không thể chạy kịp nên Nirvana dùng mấy câu thần chú được học trong năm vừa rồi và tất nhiên là vô tác dụng. Hắn sắp giết cậu ấy! Ta phải làm gì đó!

Tôi định liều mạng xông tới thì một chuyện lạ xảy ra: Một con rồng xuất hiện trong cái gương và lao tới tấn công Dracula. Hắn ta sợ hãi lùi lại. Nếu có một loại phép thuật có thể đẩy lui được hắn thì đó là Thần Hộ Mệnh. Nhưng đó là Thần Hộ Mệnh của ai?

Và có một người bước từ trong gương vào. Đó là cô Mc Gonagall. Thật không thể tin được! Sao cô lại ở đây?

Vị cứ tinh đã xuất hiện. Có lẽ mình sống rồi!

Tên Dracula lúc này hoảng hốt thấy rõ:
- Bà…bà là ai?
Cô Mc Gonagall dõng dạc:
- Mc Gonagall - Đương kim hiệu trưởng của trường Hogwart!

Sau đó cô nhìn tôi và giận dữ:
- Ai cho phép con vào đây? Con có biết là nguy hiểm lắm không?
Tôi phân trần:
- Nếu con không đến đây thì hắn đã lấy được Hòn Đá Hồi Sinh và chuồn mất rồi!
- Tí nữa con phải giải thích với ta mọi chuyện đấy!

Tên Dracula lúc này đã bị Thần Hộ Mệnh của cô Mc Gonall dồn tới chân tường. Cô Mcgonagall hô:
- Accio!
Một thanh gương bay từ trong gương về phía cô Mc Gongall. Cô giơ tay lên. Thanh kiếm bay tớ rơi tõm vào tay cô. Đó là một thanh gươm trắng bạc sáng loáng, chuôi gươm có đính hồng ngọc rất đẹp. Đó là thanh gươm gì vậy ta?

Cô Mc Gonagall chĩa mũi kiếm về phía Dracula. Hắn ta lúc này vô cùng hốt hoảng vì đã không còn đường thoát. Nhưng chỉ hai giây sau đó, thái độ của hắn thay đổi đột ngột. Dracula bỗng nhiên cười lớn.

Trông hắn rất điên cuồng:
- Các người tưởng là đã thắng rồi ư? Không! Không! Đây chỉ là một phần trong kế hoạch của cậu ta thôi. Đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi! Hòa bình sắp chấm dứt rồi! Thế giới này sắp bị diệt vong! Hãy tin đi! Trong tương lai cậu ta sẽ thống trị thế giới này! Một Đế Chế mới sắp xuất hiện! Một Chúa Tể Hắc Ám mới sắp ra đời! Hãy chờ xem! Ta không nói chơi đâu! Thật tiếc là ta không thể sống cho đến lúc đó mà chứng kiến! Nhưng cũng tại ta đã không chịu nghe lời dặn của cậu ta nên đã tự chuốc lấy cái chết thôi. Nhưng không sao cả! Rồi các người sẽ bị giết thôi! Những kẻ chống đối cậu ta sẽ bị loại bỏ! Hahahahahaha!

Cô Mc Gonagall nói dứt khoát:
- Ta sẽ quyết không để chuyện đó xảy ra đâu! Bây giờ…hãy chết đi!

Cô vung kiếm chém một nhát vào tên Dracula. Sau đó hắn bốc cháy rồi dần dần tan biến. Vậy là Dracula đã hoàn toàn bị tiêu diệt.

*
* *

Cô Mc Gonagall đã dặn tôi chuyện đêm đó là hoàn toàn bí mật. Chỉ có bốn người biết chuyện này: Cô hiệu trưởng, tôi, ông Hagrid và Nirvana. Và tôi cũng không được kể cho cha mẹ.

Mọi người bây giờ chắc chắn không hề biết tôi vừa trải qua một đêm phiêu lưu kinh hoàng. Lần đầu tiên tôi phải đối mặt với cái chết. Cha tôi ngày xưa có lẽ cũng vậy.

Thì ra ông Hagrid đã vô tình nhặt được Hòn Đá khi đi vào trong rừng Cấm. Ông đã đến gặp cô Mc Gonagall. Sau đó cô đã quyết định đem giấu vào Ngôi Nhà Trong Gương. Trong đó đã cái nhiều bùa chú bảo vệ và cả bùa Báo Động. Đó lý do cô đã đến biết và đến cứu.

Và tôi đã biết thanh gươm mà cô Mc Gonagall sử dụng chính là thanh gươm Godric Griffindor. Đó cũng là thanh gươm mà cha tôi đã từng sử dụng. Cô đã hối lỗi khi giữ Hòn Đá lại mà không tiêu hủy nó ngay từ đầu để suýt nữa có hai học sinh phải thiệt mạng. Chưa bao giờ tôi thấy cô xúc động tới vậy. Ông Hagrid cũng vậy. Ông ấy cũng đã tự trách mình sao ông không hủy quách nó ngay từ đầu cho rồi.

Cũng chả trách được. Tôi nghĩ sau khi Voldemort bị tiêu diệt thì thế giới này đã hòa bình tận 19 năm. Làm sao có thể tưởng tượng được là vẫn có kẻ muốn thu thập Bảo Bối Tử Thần cớ chứ.

Và tôi cũng được biết cây đũa phép Tử Thần đặt ở dưới mộ cụ Dumbledore cũng bị hủy nốt. Thực ra đó là ý kiến của chính cụ Dumbledore. Bây giờ Bảo Bối Tử Thần chỉ còn mỗi Áo Tàng Hình.

Bữa tiệc bế giảng hôm đó thật vui. Nhà Griffindor đã nhận được Cúp Nhà. Rose thì vui mừng chúc mừng tôi. Còn Scorpius thì bực bội hết sức.

Và còn vui hơn nữa khi biết kết quả kỳ thi lên lớp. Tôi và Nirvana đều đậu điểm cao. Rose thì khỏi nói. Cô ấy đứng đầu khối học sinh năm thứ nhứt. Thật tiếc là Scorpius cũng đậu tuốt. Tôi mong nó bị đuổi học cho rồi. Chưa kể nó còn biết bí mật mối quan hệ giữa tôi và Bella nữa chứ.

Ngẫm đi ngẫm lại thì tôi có nhiều bí mật thật. Nào là kết bạn với nữ sinh Nhà Slytherin, sau đó là ngăn chặn âm mưu của Dracula và gã thanh niên. Rồi những giấc mơ kỳ lạ nữa. Cô Mc Gonagall đã không thể lý giải được năng lực đặc biệt của tôi. Dường như những gì tôi mơ thấy đang xảy ra trong hiện tại.

Mỗi học sinh đều nhận được thông báo là không được dùng phép thuật trong kỳ nghỉ hè. Tôi chợt hơi lo một điều: Giấc mơ về tương lai đen tối mù mịt kia có phải là một điềm báo không? Lời nói của Dracula vẫn còn ám ảnh tôi. Và cả cô Mc Gonagall nữa. Cô đã tỏ ra lo lắng thấy rõ. Hiện giờ tung tích kẻ chủ mưu vẫn chỉ là con số 0. Nhưng đó rõ ràng là người tôi quen biết. Là học sinh trường Hogwart sao? Liệu đó có phải là Scorpius?

Tôi đã tự an ủi mình rằng đó chỉ là một giấc mơ bình thường thôi. Không phải điềm báo điềm biếc gì hết. Hôm nay là ngày tôi về nhà. Trải qua bao nhiêu chuyện, được về nhà nghỉ ngơi thật vui. Nhưng cũng hơi buồn vì không gặp bạn bè một thời gian.

Sáng nay tôi dậy rất sớm. Không phải là vì tôi hồi hộp nên không ngủ được. Mà vì trước khi ra tàu hỏa tôi còn muốn gặp một người. Thật mệt khi tôi và cô ấy không thể nào gặp nhau công khai trước mặt mọi người.

Và tôi đi ra mặt hồ. Tôi đã hy vọng cô ấy lang thang ở bên hồ như mọi khi. Quả thật Bella đã ở đó từ lúc nào. Tôi nói:
- Mình đang muốn tìm bạn đây!
- Ừ! Mình cũng thế!
- Tụi mình sẽ không được gặp nhau cho đến năm học tới. Nhớ gửi cú cho mình nhé
- Được rồi!

Trước khi về phòng sinh hoạt chung Nhà Griffindor, tôi lại được thưởng thức tiếng sáo hay tuyệt của cô ấy.
Khi tiếng sao kết thúc, trước khi quay đi tôi nói:
- Tạm biệt nhé!
Cô ấy mỉm cười thật tươi:
- Ừ, hẹn gặp lại nhé…..



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 10:14 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 8

Tôi đang ở đâu đây? Chẳng lẽ lại là tương lai. Hiện giờ tôi đang đứng trên một cánh đồng hoang vu. Xung quanh là một trận chiến lớn đang diễn ra. Tất nhiên là vẫn như lần trước. Không ai nhận ra sự tồn tại của tôi.

Xung quanh tôi đang diễn ra một trận chiến giữa người và quái vật. Tôi nhìn quanh xem có thấy người quen nào không. Và tôi thấy Bella lớn. Gì nữa thế này? Tôi đang mơ sao? Hay đây sẽ là những gì xảy ra tương lai. Tôi không muốn tin tương lai lại khủng khiếp và đẫm máu thế này. Không hiểu là mơ kiểu gì mà tôi tự bấu mình một cái rồi mà vẫn chả tỉnh giấc.

Hỡi ôi! Tôi rất muốn biết tương lai sẽ như thế nào. Nhưng tôi thật sự không muốn xem những gì đang diễn ra trước mắt.

Bella trông rất giống một ninja thực thụ. Cô ấy phóng vèo vèo những cái phi tiêu về lũ quái vật có hình dáng như những con chó sói rất to. Bọn ma sói bị trúng phi tiêu lập tức đổ gục xuống đất. Rồi tôi thấy ông Hagrid đang cầm một cái rìu rất to chặt lia lịa vào lũ ma sói khát máu. Không hiểu cái gì đã làm ông bị mù con mắt bên phải?

Tôi đi loanh quanh quan sát trận chiến. Tôi giật mình khi một con sói chạy vụt qua trước mắt tôi. Tất nhiên nó không thấy tôi rồi! Và nó đang lao tới tấn công một chàng trai mặc áo giáp sắt. Hai tay người đó cầm kiếm và khiên sắt. Đó là Nirvana! Trông cậu ấy giống hệt một chiến binh. Và tôi nghĩ con sói đã gẫy răng khi cắn nhầm cái khiên của cậu ấy.

Tôi thật không hiểu tại sao mọi người lại dùng vũ khí để đánh nhau chứ lại không dùng đũa phép. Cứ như ở thời đại này, đũa phép không tồn tại vậy.

Một tia sáng màu xanh nước biển bay vụt qua mặt tôi và trúng một con ma sói. Nó lập tức bị đóng thành băng. Người ra đòn chính là Rose. Trông cô giống phù thủy nhất trong số những người ở đây với bộ áo choàng màu xanh lá cây rất đẹp. Rose cầm một cây gậy dài cũng màu xanh lá cây. Ở đầu cây gậy đính một quả cầu bằng hồng ngọc. Đó là cây gậy phép của Rose. Đũa phép của cậu đâu rồi, Rose?

Cô ấy liên tục phóng ra những tia sáng màu xanh nước biển từ đầu cây gậy ấy để làm đóng băng lũ ma sói. Và tôi thấy chính tôi ở gần đó. Vâng! Một Albus lúc trưởng thành!

Albus lớn lúc này đang cầm một ngọn giáo và xỉa chết những con ma sói đang định vồ cậu. Sau đó Albus lớn lùi ra một chỗ trống. Cậu ta giơ tay phải lên trời và hô to:
- Thần Bảo Hộ số 1 của ta! Hãy mau đến đây và giúp ta tiêu diệt kẻ thù!

Và tôi nhìn lên bầu trời. Bầu trời lúc này vẫn âm u tăm tối như thế. Bỗng nhiên giữa bầu trời xuất hiện một lỗ thủng lớn. Và từ lỗ thủng đó có một cái gì đó rất dài và to rơi xuống mặt đất gần chỗ Albus lớn đứng.

Đó là một con quái vật! Trông nó giống một con sâu khổng lồ và gớm guốc với hàm răng sắc bén và dài như những lưỡi dao. Con sâu khổng lồ đó lập tức chui xuống đất và bất ngờ tấn công những con ma sói. Dường như sở trường của nó là chui từ dưới đất lên và ăn thịt những con ma sói. Thật ghê rợn!

Tôi chưa kịp định thần thì thấy Scorpius Malfoy. Anh ta cũng đang tiêu diệt ma sói. Gì thế nhỉ? Scorpius thuộc phe chính nghĩa ư? Hay mình nhìn lầm?

Tôi dụi mắt xong và nhìn lên. Quả thật đó đúng là Scorpius lúc lớn. Cậu ta mặc bộ áo giáp kỳ lạ có cái đầu lâu ở trước ngực. Đôi tay của cậu ta được bao bọc bởi sắt thép. Và cậu ta dùng tay đấm văng bọn ma sói ra xa. Scorpius lớn cũng lùi ra một chỗ trống. Cậu ta áp lòng bàn tay phải xuống mặt đất và hô:
- Hỡi Binh Đoàn Bất Tử! Hãy mau lên đây và cùng ta tiêu diệt kẻ thù!

Một hiện tượng kỳ lạ đập vào mắt tôi: Những bộ xương người lần lượt chui từ dưới đất lên và gầm gừ một cách ghê rợn. Những bộ xương này trông giống như những chiến binh. Bọn chúng được trang bị khiên sắt và gươm. Binh Đoàn Bất Tử lần lượt xông tới xẻo thịt từng con sói một.

Trận chiến lúc này đang nghiêng về phía ta. Nhưng tôi không thể nào xem hết được trận chiến thú vị này. Tôi đột ngột tỉnh giấc.

Đó là em Lily gọi tôi dậy ăn sáng. Trời ơi! Sao nó không gọi mình muộn hơn một chút nhỉ?

Tôi đành bò dậy và xuống dưới ăn sáng. Cha mẹ tôi đã đi làm từ sớm. Anh James cũng biến đâu mất. Không biết ảnh có đi nghịch phá ở đâu không? Về độ quậy thì ảnh chẳng kém gì anh Fred.

Bỗng cái gương trong phòng tôi lên tiếng:
- Chải đầu đi chứ? Đồ lôi thôi!
Tóc của tôi lúc nào chẳng thế. Chải xong thì nó lại rối lên thôi.

Giấc mơ kỳ lạ đó không phải chuyện lạ duy nhất trong ngày hôm nay. Vì chuyện tiếp theo mà tôi gặp còn kỳ lạ hơn nhiều.

Sau khi ăn sáng xong, tôi ra ngoài vườn tiêu diệt bọn Ma Lùm Ma Bụi. Tôi khá thích thú công việc này. Chỉ việc túm bọn nó lên và quẳng đi càng xa càng tốt. Nhưng hôm nay không phải là một ngày bình thường. Tôi có linh cảm là chuyện gì đó rất kỳ lạ sắp xảy ra.

Nhưng có lẽ tôi đã nhầm. Có lẽ đây chỉ là buổi càn quét Ma Lùm Ma Bụi bình thường như những ngày hè khác. Và khi xong việc thì tôi bắt đầu nhận ra là mình nhầm to. Tôi đã nhầm khi tôi tưởng nhầm đây là một ngày bình thường. Nói chung là nhầm trong nhầm!

Tôi nhìn thấy một cái gì đó trong lùm cỏ. Và tôi đến gần đấy để nhìn kỹ. Đó là một cô gái tí hon đang nằm trên bãi cỏ nhà tôi. Cô gái tí hon này có đôi cánh chuồn chuồn và mặc áo choàng màu trắng. Mái tóc và khuôn mặt cô gái này cũng rất trắng. Cô ấy nhìn thấy tôi. Tôi thì đang cau mày luận xem đây là sinh vật gì?

Cô gái tí hon đấy tròn mắt ra ngạc nhiên:
- Anh…anh nhìn thấy tôi hả?
- Tất nhiên rồi! Mắt tôi đâu có đui? Cô là ai vậy?
- Tôi là một Cô Tiên!
Hả? Một Tiên Nữ ư? Sao một Tiên Nữ lại ở đây?

Cô Tiên nói:
- Thật ngạc nhiên là anh có thể thấy và nói chuyện với tôi.Tôi vốn là một Cô Tiên đặc biệt. Không ai có thể nhìn hay nghe thấy tôi!
Gì cơ? Chuyện này tôi chưa nghe bao giờ? Hôm nay là ngày gì mà lạ vậy ta?

Cô Tiên buồn rầu:
- Tôi không hiểu tại sao mình lại được sinh ra. Mặc dù tôi tồn tại nhưng không ai biết sự tồn tại của tôi. Tôi còn không bằng một con ma. Tôi không khác gì đã chết.

Trông vẻ mặt tội nghiệp của Cô Tiên này, tôi định an ủi:
- Tôi tên là Albus Potter, chúng ta vào nhà nói chuyện tiếp được không?

Bỗng nhiên Cô Tiên òa khóc. Trời đất quỷ thần ơi! Tôi nói gì sai hay sao?
Tôi lúc đó lúng ta lúng túng:
- Xin lỗi! Tôi không có ý….xúc phạm cô đâu! Có gì…cho tôi xin lỗi nếu…tôi nói gì sai nhé….

Cô Tiên ngừng khóc và nhìn tôi một cách xúc động:
- Anh không có nói gì sai. Chỉ là tôi cảm động quá! Lần đầu tiên tôi được nói chuyện với một ai đó, lại còn được mời vào nhà nữa chứ.

Ra là thế! Tôi chợt cảm thấy thương xót Cô Tiên này! Thật tệ khi mình sống mà cứ như đã chết vậy. Thậm chí còn tệ hơn đã chết nữa. Ít nhất những con ma vẫn có thể nói chuyện.

Bỗng nhiên giọng nói của Lily vang lên:
- Anh hai! Anh đang nói chuyện với ai thế?
Tôi giật mình khi thấy Lily đang nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu. Tôi thấy Cô Tiên lúc này đã bay khỏi bãi cỏ và vo ve trước mặt Lily. Nhưng em ấy không thấy Cô Tiên. Quả thực chỉ có mình tôi thấy cô ấy.

Tôi gãi đầu:
- À đâu có! Anh chỉ tiện thể ôn lại mấy câu thần chú được học trong năm vừa rồi ấy mà!



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 10:24 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 9
Em gái tôi nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ:
- Anh chăm chỉ quá!

Vâng! Lily rất ngưỡng mộ anh hai của em ấy! Có lẽ vì tôi là một Thủ Quân xuất sắc! Được em gái ngưỡng mộ tôi thấy thật hạnh phúc làm sao!
Nói thật ra là em ý ngưỡng mộ cả tôi và anh James.

Cô Tiên bỗng lên tiếng làm cắt đứt dòng suy nghĩ:
- Anh thấy chưa? Hình như chỉ có mình anh là người duy nhất trên thế giới này có thể thấy tôi!
Tôi bắt đầu tin vào chuyện này. Nhưng phải có ai khác ngoài tôi cũng thấy cô ấy chứ?

Sau đó tôi lên phòng ngủ của tôi rồi bấm chốt cửa. Làm thế để Lily khỏi đột ngột xông vào quấy rầy. Tôi hỏi Cô Tiên:
- Trước tiên…cô tên gì vậy?
Cô Tiên bay qua bay lại trong phòng tôi rồi trả lời:
- Lucy!
Tôi bảo:
- Được rồi Lucy, nghe tôi dặn đây! Ở chỗ có người thì đừng nói chuyện với tôi được không? Nếu không mọi người sẽ nghĩ tôi điên mất!
Cô Tiên dừng lại rồi đậu lên giường của tôi và nói:
- Được thôi! Không vấn đề gì!
Sau đó Lucy đột ngột nhìn thẳng về phía tôi:
- Có thể cậu là người duy nhất trên thế giới này biết đến sự tồn tại của tôi. Cho nên…tôi có thể làm bạn với cậu được không?
Tôi ngạc nhiên trước lời đề nghị của Lucy.
- Chẳng lẽ…ý của cô là….
- Đúng vậy! Tôi đã quyết định là sẽ ở đây mãi mãi!

Thật đúng như mình nghĩ. Có lẽ Lucy không còn nơi nào để về và cũng chẳng có nơi nào để đi. Thôi được!
Sau một hồi suy nghĩ tôi liền gật đầu. Lucy mừng rỡ và đột ngột bay tới hôn lên má tôi. Tôi đỏ mặt và lùi lại:
- Cô làm gì vậy?
Lucy cười tinh nghịch:
- Thay cho lời cám ơn thôi mà.
Tôi đã có một người bạn kỳ lạ. Là một người mà không ai có thể thấy được. Nếu kể ra thì chắc chắn cha mẹ sẽ nghĩ tôi loạn trí khi dựng lên một người bạn tưởng tượng. Tất nhiên là tôi không tưởng tượng rồi!

Chiều này cha mẹ tôi về sớm. Thực ra là để đưa Lily đi mua sách học. Đúng vậy! Em ấy năm nay sẽ nhập học Hogwart. Tôi cầu mong em ý vô cùng Nhà với tôi. Và tôi cũng phải mua sách cho năm học mới này. Anh James thì đi chơi vẫn chưa về. Lucy thì cứ ngồi trên đầu tôi. Có lẽ vì bay mãi cũng mệt.

Chúng tôi đã đến Hẻm Xéo bằng bột Floo. Rồi đi vào cửa hàng Phú Quý Và Cơ Hàn. Ở đó đông tấp nập những học sinh như tôi đi mua sách. Tôi phát hiện ra Bella đi cùng với hai người lớn. Chắc đó là cha mẹ của Bella. Cha cô ấy trông rất trí thức với cặp kính có gọng màu trắng. Còn bà mẹ thì có mái tóc buộc màu vàng. Bella cũng nhìn thấy tôi. Cô ấy giơ tay chào và tôi cũng thế.

Em lily lđột ngột ên tiếng:
- Anh chào ai vậy, Albus?
Tôi ấp úng:
- À….đâu có!

Lucy từ nãy giờ cữ ngồi im thin thít trên đầu tôi bây giờ đã mở lời:
- Bạn của cậu hả?
Tôi nói thầm:
- Ừ.

Ở đây tôi cũng gặp Rose và Hugo đi cùng cha mẹ. Hugo năm nay cũng nhập học giống Lily. Rose cười tươi:
- A! Albus! Thật vui được gặp cậu! Mà mái tóc của cậu vẫn thế hả?
Tôi hơi xấu hổ trước mái tóc rối tít của tôi. Rose rút đũa phép ra và nói:
- Tớ mới học được câu thần chú này! Để thử xem có hiệu quả không?
Đó là Bùa Thẳng Đơ. Tất nhiên là tóc tôi đã được xếp một cách ngay ngắn. Nhưng có lẽ hiệu lực của bùa chú này sẽ không lâu dài đâu!

*
* *

Ngày tựu trường đã đến. Một năm học mới sắp bắt đầu. Tôi hy vọng rằng năm học mới này sẽ yên ổn. Liệu đây có phải là ước mơ quá xa vời không?

Gia đình tôi và gia đình Weasley đang tụ tập trước bức tường dẫn đến ga Chín Ba Phần Tư. Lucy vẫn ngồi trên đầu tôi như thường lệ. Cô ấy nói bằng giọng háo hức:
- Tôi rất muốn xem trường Hogwart thế nào! Chắc thú vị lắm!

Trên chuyến xe lửa tới Hogwart. Vẫn như năm ngoái. Tôi ngồi với Nirvana như thường lệ. Có khác là em gái tôi cũng ở đây. Thái độ của Lily khi ngồi chờ trên chuyến xe lửa khác với tôi năm ngoái. Tôi thì căng thẳng lo lắng còn em ấy thì vui vẻ ra trò. Em Lily làm quen với Nirvana rất nhanh. Và cậu ấy trêu tôi:
- Tớ thật không thể ngờ cậu lại có một cô em gái dễ thương như thế!
Châm chọc gì mình đây? Bộ tôi không hài ước chắc? Hay ý cậu là tôi không dễ thương?
Lucy lại còn cười hinh hích trên đầu tôi nữa chứ!

Trong buổi lễ phân loại, cũng vào lúc này năm ngoái. Mình đã lo lắng rằng sẽ bị phân vô Slytherin. Năm học vừa rồi chính mình đã giúp Nhà Griffindor giành đc Cúp Quidditch và Cúp Nhà. Năm nay mình sẽ cố gắng để đoạt được Cúp lần nữa!

Khi em Lily được gọi lên. Tôi đã chờ đợi trong sự hồi hộp. Thật nhẹ người khi chiếc nón hô: GRIFFINDOR!
Và Hugo cũng được xếp vô Nhà Griffindor. Có lẽ chú Ron sẽ mừng lắm đây!

Khi đi qua bức tranh Bà Béo để vô phòng sinh hoạt chung Nhà Griffindor. Tôi gặp anh Michael Jordan. Anh ý vỗ vai tôi một cách thân ái:
- Năm nay chúng ta cố gắng đoạt Cúp lần nữa nha, Albus!
Anh Fred thì nói:
- Dù sao cũng không nên chủ quan nhé, Albus!
Và tôi thấy Aumus. Nó giả vờ không nhìn thấy tôi rồi đi lên phòng ngủ. Bộ nó định ghét tôi cả đời luôn hả? Mà cần gì phải quan tâm chứ! Đằng nào nó chơi với tôi hay không cũng chả có ảnh hưởng gì cả.

Lucy nói:
- Ồ! Cậu có vẻ nổi tiếng nhỉ? Tôi bắt đầu thích cậu rồi đấy!
Mặt tôi hơi ửng hồng:
- Cô nói gì vậy, Lucy?
Tôi nghe tiếng Lucy phá ra cười trên đầu tôi:
- Sao phải căng thẳng thế? Tôi chỉ nói chơi thôi mà!

Sáng hôm sau, trong bữa ăn tại Đại Sảnh Đường. Như thường lệ, những con cú xuất hiện bay rầm rầm trên đầu chúng tôi và thả xuống những bức thư, những bưu kiện của người thân. Tôi và em Lily cũng nhận được thư của cha mẹ tôi. Nhưng ngoài ra tôi còn nhận được bức thư thứ ba và không ghi tên người viết. Ai vậy nhỉ?

Tôi mở ra xem: Chào Albus Severus Potter! Chắc cậu không biết tôi là ai đúng không? Nhưng tôi lại biết rất rõ về cậu. Khá khen cho cậu vì đã phá hỏng kế hoạch của tôi trong việc đánh cắp Thứ Đó vào năm ngoái. Thật khó hiểu là tại sao cậu có thể biết được âm mưu của tôi. Nhưng rồi tôi sẽ tìm ra. Và tôi cũng khuyên cậu một điều. Cậu không biết mình đang đối đầu với Ai đâu! Nếu vẫn còn muốn giữ mạng sống thì đừng nên làm anh hùng nữa. Nhớ đấy!

Tôi đổ mồ hôi hột. Hắn dám…..kẻ chủ mưu của vụ việc đó….dám gửi thư đe dọa tôi. Lily có vẻ nhận ra sự căng thẳng của tôi:
- Anh sao thế?
Tôi vội giấu bức thư đi và nói:
- À…không có gì!
Sau giờ ăn, tôi sẽ cho Nirvana xem.

Và cậu ấy hoảng hốt thẩy rõ:
- Chết rồi, Albus! Kẻ đó đang nhắm vào cậu đấy! Lên thưa cô Mc Gonagall đi!
Đó là một ý kiến hay. Biết đâu cô còn dò ra tung tích kẻ viết thư thì sao?

Nhưng tôi chưa có thời gian để tìm cô Mc Gonagall vì bây giờ chúng tôi phải đến lớp Bùa Chú. Hôm nay giáo sư Flitwick dạy về bùa Ngăn Trở: Impedimenta!
Bùa Chú vẫn là môn tôi học rất tốt. Chỉ vài lần là tôi đã thành công trong việc sử dụng Bùa Ngăn Trở để làm tê liệt một con bọ cánh cứng và một con yêu tinh Cornish.

Mặc dù để đoạt được Cúp năm nay thì tất nhiên chúng tôi vẫn phải tập luyện chăm chỉ. Cẩn thận không bao giờ là thừa. Nhưng anh Fred lại bắt chúng tôi dậy thật sớm để tập thì thật…hơi quá. Chưa kể là tôi vẫn còn hơi lo lắng về bức thư. Tôi vẫn nghĩ là không thể có kẻ nào đó rình rập tôi quanh đây. Cô Mc Gonagall thì không thể dò ra tung tích kẻ gửi thư nặc danh. Nhưng cô trấn an tôi rằng trường Hogwart là nơi an toàn nhất.

Tất nhiên là Lucy cũng đọc được bức thư đó. Tôi buộc phải kể cho cô ấy nghe chuyến phiêu lưu của tôi hồi năm ngoái. Lucy có vẻ trầm trồ thán phục tôi thật sự.

Em gái tôi rất thích xem Quidditch và đòi đi xem tôi luyện tập cho bằng được. Em ý đã đến sân tập trước cả tôi. Chắc giờ này Lily đang ngồi chờ trên khán đài. Lucy cũng mang vẻ háo hức. Trên đường đến sân tập Quidditch thì tôi thấy Bella đang ngồi bên hồ nước đọc sách. Cô ấy nhìn lên và hỏi:
- Ồ! Bạn đi tập Quidditch sớm quá nhỉ?
- Ừ! Anh Fred đang quyết tâm năm nay phải đạt được Cúp lần nữa!
- Cố lên nhe, Albus!
Hình như Bella có sở thích dậy sớm thì phải. Tôi có cảm giác ở Nhà Slytherin thì Bella có vẻ khá đơn độc.

Trong phòng thay đồ đội Griffindor. Anh Fred là người duy nhất hoàn toàn tỉnh táo và bừng bừng nhiệt huyết. Anh Michael và anh Albert Johnson đang gật gù buồn ngủ. Hai chị Truy Thủ Alice Spinnet và Katherlin Bell thì đang ngáp dài ngáp ngắn còn anh Ronald Vane thì tóc tai rối bù chẳng kém gì tôi.

Anh Fred nói to để làm mọi người tỉnh táo:
- Hăng hái lên nào, các anh chị em! Năm nay cúp Quidditch sẽ lại rơi vào tay chúng ta! Chúng ta tập luyện sớm thế này là để bảo đảm cho điều đó!
Tôi nghĩ là anh Fred hơi lo xa. Thật khác với tính cách thường ngày của anh ấy. Anh Fred có tính cách phức tạp hơn tôi tưởng.

Khi đang lượn trên không trung. Gió trời mát mẻ làm tôi tỉnh táo hơn. Lucy thì đang bay lượn xung quanh tôi một cách hào hứng. Và tôi nhìn xuống khán đài. Không chỉ có em Lily là đang xem chúng tôi tập luyện. Cách mấy hàng ghế phía xa xa là Bella. Cô ấy cũng đang xem tôi tập.

Thôi chết! Anh Fred mà nhìn thấy một nữ sinh Slytherin ở đây thì thể nào ảnh cũng nghĩ đó là kẻ do thám. Và quả thực, anh ấy đã nhìn thấy. Anh Fred lúc này đã làm vẻ mặt nghiêm trọng:
- Tại sao lại có một đứa Slytherin ở đây? Chắc chắn bọn nó cứ kẻ do thám đến để xem chiến thuật của chúng ta.
Tôi phải hành động ngay trước khi anh ý nảy ra ý định làm gì đó thô lỗ.
- Anh để em lo chuyện này!

Sau đó tôi liền đánh một vòng rồi bay xuống chỗ khán đài. Bella tỏ vẻ ngạc nhiên trước thái độ của tôi:
- Có chuyện gì vậy, Albus?
- Bạn…ơ….bạn nên rời khỏi đây đi. Mình rất tiếc…bởi vì anh Fred cho rằng bạn là….
- Là gián điệp hả? Mình xin lỗi...chắc mình đã làm bạn khó xử…ừ….thôi được rồi….xét cho cùng mình chỉ là một đứa Slytherin….

Bella buồn rầu bỏ đi. Tôi thật không biết phải làm sao. Đây có lẽ là cái giá của việc là một học sinh Nhà Slytherin. Có lẽ cô ấy thật sự không muốn như vậy.

Khi tôi trở lại đội hình. Anh Fred có vẻ an tâm hơn:
- Giỏi lắm, Potter! Được rồi! Buổi luyện tập tiếp tục nào!
Lucy bay vo ve trước mặt tôi và nói:
- Cô ấy là bạn của cậu mà? Sao lại nỡ làm vậy? Tôi thật không hiểu gì cả?
Xong buổi tập này có lẽ tôi lại phải kể cho Lucy về sự phức tạp trong mối quan hệ giữa các Nhà.

Sau buổi tập, trên đường về phòng sinh hoạt chung Nhà Griffindor. Tôi không thấy Bella đâu cả. Hy vọng cô ấy không buồn. Em gái tôi thì không biết chạy đi đâu rồi. Một viên phấn từ đâu bay vào mặt tôi. Theo phản xạ, tôi chụp được ngay. Đó là Peeves!

Hắn ta cười he hé và tay cầm một đống phấn:
- Nhanh nhỉ? Được rồi! Để xem Potter thúi có đỡ được tiếp không?
Một cuộc chiến chọi phấn giữa tôi và Peeves nổ ra.

Hàng loạt viên phấn bay vèo vèo về phía tôi. Tôi phải dùng hai tay để chụp hết. Còn một vài viên khác thì Lucy đỡ hộ cho tôi. Đem cô ta theo cũng có một chút lợi ích đây! Sau đó tôi còn phản đòn. Peeves bị trúng mấy phát "đạn" của tôi.

Peeves thua trận nên tức tối bỏ đi. Lucy bỗng nhiên hò reo:
- Trò này hay quá! Cậu rủ hắn ta chơi tiếp đi!
Cô ta làm sao vậy? Bộ hết trò để chơi rồi hả?

Bỗng nhiên tôi thấy trước mặt tôi có một người đang nằm sấp. Đó là ông Filch! Ông ta bị sao vậy? Tôi đến gần và gọi. Nhưng không thấy động tĩnh gì cả. Thế là tôi thử lay lay. Cũng chẳng thấy ổng phản ứng gì cả. Cứ như ổng đã…..tôi chợt thấy rờn rợn. Lucy bảo tôi lật ngửa ông ấy ra.

Một cảnh tượng dễ sợ đập vào mắt tôi: Ông Filch đã chết với đôi mắt trợn trừng rất đáng sợ. Và quả thật ông ta không còn thở nữa.
Chuyện gì đã xảy ra thế này? Và gần xác ông Filch là con mèo Norris. Nó cũng đang nằm bất động. Không lẽ nó cũng chết rồi?



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 10:30 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 10


Peeves đột nhiên xuất hiện. Gã yêu tinh nhìn thấy cảnh này rồi nở một nụ cười đáng sợ. Tôi chưa kịp nói gì thì hắn bỗng dưng la to:
- Khủng khiếp quá! Giết người rồi! Bớ người ta! Có học sinh giết người!
Peeves chết tiệt! Hắn chơi tôi vố này rồi!

Và học sinh ùa ra từ khắp nơi tới. Tất cả học sinh đều kinh hoàng sợ hãi khi nhìn thấy xác ông Filch và con mèo. Các giáo sư cũng đã đến. Giáo sư Neville liền dẫn tôi đến văn phòng của ông để giải vây cho tôi trước những cái nhìn soi mói. Cô Mc Gonagall thì giải tán tất cả đám học sinh đang đứng đó ngơ ngác trộn lẫn vẻ không tin được. Đúng là ông Filch rất đáng ghét. Nhưng nhìn cách ông chết thật sự không thể cười nổi.

Giáo sư Draco cũng đi theo chúng tôi. Và một cuộc tranh cãi đã nổ ra giữa giáo sư Neville và giáo sư Draco. Thật cảm động khi giáo sư Neville ra sức bênh vực cho tôi:
- Tôi tin trò Albus! Bộ ông quên nó là con của ai sao? Tại sao ông có thể nghĩ Albus lại làm như vậy, hả Draco?

Cô Mc Gonagall xuất hiện ngăn chặn cuộc cãi vã. Vẻ mặt cô lúc này rất nghiêm trọng. Cô nói:
- Ông Filch và con mèo Norris đã bị giết bằng lời nguyền Avada Kedarva. Không một học sinh năm thứ hai nào có thể thực hiện được lời nguyền này.
Cả hai giáo sư lúc này cực kỳ sửng sốt. Giáo sư Draco hỏi lại:
- Tôi không nghe nhầm chứ?
Giáo sư Neville thì làm vẻ mặt không-thể-tin-được.
Rồi cô Mc Gonagall nhìn tôi:
- Con về được rồi đó!

Sao trong trường Hogwart lại có kẻ biết lời nguyền chết người này? Chẳng lẽ kẻ đó đang ở đây? Kẻ đã viết thư đe dọa tôi! Chưa bao giờ tôi có cảm giác lo lắng tới vậy. Lucy cũng sợ sệt thấy rõ, tôi cảm giác được cô ấy đang run rẩy trên đầu tôi:
- Chẳng lẽ kẻ đó….đang muốn tìm cậu hả?

Mặc dù tôi thấy khá thương xót cho ông Filch. Nhưng không thể bằng thương cho tôi lúc này. Một đứa học sinh có lẽ đang bị đe dọa tính mạng. Có lẽ kẻ đó sẽ không tha thứ cho tôi vì đã phá đám hắn hồi năm ngoái.

Ở phòng sinh hoạt chung, Aumus Finnigan tỏ ra khoái trá. Hắn châm chọc tôi một cách độc địa:
- Cám ơn mày vì đã tiêu diệt lão Filch dùm tao! Nói thật là tao không ưa lão chút nào! Đúng vậy! Ở trường này chả có ai ưa lão cả! Mày đã làm một việc có ích đấy!
Lucy cũng tỏ ra tức tối dùm tôi. Cô ấy nói:
- Có cần tôi trả đũa cho cậu không! Hắn không thấy tôi đâu mà.
Nirvana thì nói thầm với tôi:
- Thật sự khủng khiếp! Chả lẽ…hắn đang tìm cậu!
Cậu ấy chỉ tổ làm cho tôi càng lo lắng hơn.

Mấy ngày sau, mọi người chỉ bàn tán về cái chết của ông giám thị Filch và con mèo. Có nhiều người mừng ra mặt. Cũng phải thôi. Bởi vì không còn ông giám thị Filch chuyên rình bắt tụi học trò nữa. Tôi chỉ thắc mắc là ai sẽ đảm nhận vị trí giám thị còn trống đây?

Em Lily của tôi thì đánh mất sự vui vẻ thường ngày. Em ấy rất sợ hãi. Rose thì càng cặm cụi đọc sách hơn bao giờ hết. Giáo sư Draco thì lúc nào cũng nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi là kẻ giết người vậy.

Và bây giờ các học sinh đồn đại rằng có một phù thủy hắc ám đang ẩn nấp trong trường khiến tôi càng lo lắng hơn. Tôi lúc này đang đứng ở hiện trường vụ án. Xung quanh chẳng có dấu vết gì. Xác của ông Filch và con mèo chắc đã được đem chôn.

Rose dường như đã trở thành một thám tử. Cô cầm kính lúp soi khắp nơi gần hiện trường vụ án. Anh James thì nói rằng anh tin tôi. Và anh hứa sẽ bắt được thủ phạm thực sự để minh oan cho tôi.

Nhưng thật lạ là không thấy hồn ma ông Filch quay trở lại. Cha tôi đã từng nói: “Chỉ có người nào không còn lưu luyến và muốn đi tiếp thì mới không quay trở lại”

Tôi nghĩ ông Filch đột ngột chết oan như thế này thì ổng phải quay trở lại chứ? Và các giáo sư cũng rất ngạc nhiên. Họ cũng đợi ông Filch quay về vì biết đâu ông nhìn thấy mặt kẻ ra tay. Nhưng cứ chỉ chờ trong vô vọng. Thế là chẳng có manh mối gì rồi! Vụ này xem như đi vào bế tắc!

Bây giờ tôi mới thấy được Lucy có ích làm sao. Bởi vì thằng Aumus liên tục bị túm tóc véo tai một cách bí ẩn. Thủ phạm không ai khác là Lucy. Thật vui khi cô ấy làm thế là vì tôi. Tôi cười đau cả bụng khi thằng Aumus cứ gào hét inh ỏi:
- Đứa nào làm đấy! Đồ hèn! Giỏi thì ra đây!

*
* *

Sáng hôm sau, gần mười một giờ, cả trường bắt đầu kéo ra sân Quidditch. Hôm nay là trận đấu Quidditch giữa đội tôi và đội Slytherin. Tôi cảm thấy bầu trời hôm nay có gì đó rất lạ mà không thể lý giải được. Tự nhiên tôi thấy hơi nhức đầu. Anh Fred hỏi:
- Sao thế, Albus?
Tôi không muốn làm anh Fred lo lắng nên nói:
- Không có gì ạ!

Lucy hỏi tôi:
- Hình như cậu không được khỏe, Albus?
- Không sao, tôi chỉ hơi nhức đầu thôi, có lẽ ra ngoài trời một lúc là hết ngay ấy mà.

Khi cả hai đội bước ra sân. Max Flynt nhìn tôi bắng ánh mắt đe dọa. Tôi cũng nhìn lại hắn. Bà Hooch chuẩn bị thổi còi:
- Ba…hai…một…bắt đầu!
Cùng tiếng cổ vũ của đám đông, mười bốn cầu thủ bay vút lên trời. Cơn nhức đầu của tôi chợt tan biến một cách kỳ lạ. Có lẽ đúng là ra ngoài trời thì tôi hết nhức đầu.

Một trái Bludger đột ngột bay về phía tôi. Tôi đã không kịp né. Nhưng anh Michael đã lao đến dùng gậy nện nó đi chỗ khác. Và nó đánh văng Akariam Pucey lúc này đang ôm bóng về phía tôi. Nhưng trái Quaffle lại rơi vào tay Max Flynt. Hắn ta dùng hết sức bình sinh ném một cú thật mạnh. Tôi phải dùng hai tay mới đỡ được đường bóng cực mạnh đó. Max Flynt gầm gừ tức tối.

Sau đó tôi chuyền bóng về phía Katherlin Bell và chị ấy chụp được. Chị Katherlin đang dẫn bóng về phía cột gôn Nhà Slytherin. Bỗng tôi thấy Max Flynt giật cây gậy của tấn thủ đội hắn và nện trái Bludger về phía tôi. Hắn muốn ám sát tôi chăng?

Anh Michael lại xông tới chặn đứng đòn này. Nhưng Max Flynt không chịu bỏ cuộc. Hắn lại đập tiếp trái Bludger đó quay trở về phía chúng tôi. Và dường như đã diễn ra một trận Tennis bằng banh Bludger. Anh Michael và Max Flynt đang đập Bludger về phía nhau. Trái Bludger bị đập bay qua bay lại không khác gì bóng Tennis.

Trận Tennis lúc này vẫn đang bất phân thắng bại. Bỗng tôi thấy đau đầu dữ dội. Đau đến nổi tôi cảm thấy như mình đã ngã khỏi chổi và đang rơi tự do. Trước khi không còn cảm thấy gì nữa tôi nghe thấy tiếng hò reo rất to và hình như có cái gì đó nhỏ bé đang đỡ dưới lưng của tôi…..

*
* *

Khi tôi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trong bệnh xá. Bên cạnh giường là Nirvana, Rose, Lily, anh James, Hugo và anh Fred. Tôi chợt nhớ ra trận đấu:
- Trận đấu thế nào rồi? Đội ta thắng hay thua, hả anh Fred?
Anh Fred mỉm cười với tôi:
- Đừng lo, anh đã bắt được banh Snitch. Chúng ta thắng rồi.
Anh James nói:
- Đúng vậy, sau đó Fred đã nhìn thấy em rơi khỏi chổi và kịp thời cứu em đấy, Albus.

Tôi ngồi dậy rồi nói:
- Cám ơn anh Fred.
Anh Fred xua tay:
- Không có gì đâu, em nằm xuống nghỉ ngơi đi. Nhưng lúc đó anh thấy hơi lạ…hình như em rơi khá chậm….ơ…cũng có thể là do anh tưởng tượng….
Tôi thấy mình khỏe hẳn rồi. Cơn đau đầu cũng không còn nữa. Tôi thật không thể lý giải được cơn đau đầu kỳ lạ này.

Bỗng nhiên tôi không thấy Lucy đâu cả.. Tôi đột ngột nói to:
- Có ai thấy Lucy ở đâu không?
Bỗng mọi người trố mắt ra nhìn tôi một cách khó hiểu. Tôi vừa chợt nhớ ra là ngoài tôi ra thì không ai biết về Lucy cả.

Lily hỏi tôi:
- Lucy nào hả anh hai?
Tôi gãi đầu:
- À không….ý anh là cây chổi của anh….nó vẫn lành lặn chứ?

Hugo Weasley lên tiếng:
- Ồ! Ra là anh lo lắng cho cây chổi, anh an tâm đi, nó không sao hết. Ơ! Mà anh đặt tên mới cho cây chổi của anh hả?
Tôi gật đầu vội vã và nhìn quanh xem có thấy Lucy không. Nhưng không thấy cô ấy đâu cả. Lucy chưa bao giờ rời khỏi tôi. Không lẽ Lucy đã đi chơi khi tôi còn nằm ở bệnh thất. Hay là.....
Rose hỏi:
- Có thật là bạn thấy khỏe hẳn rồi chứ, Albus?
Tôi ngồi dậy và ra khỏi gường:
- Ừ, mình ổn mà!

Bất chấp sự can ngăn của cô Pomfrey, tôi chạy ra khỏi bệnh xá trước sự ngạc nhiên của mọi người.
Mình có linh cảm chẳng lành. Phải đi tìm Lucy ngay!

Tôi chạy ra sân bóng, lúc này đã vắng hoe. Có lẽ Lucy đã gặp chuyện gì đó khi tôi rơi khỏi chổi chăng? Cô có ở đây không, Lucy? Tôi vừa chạy đi tìm Lucy khắp nơi vừa gọi:
-LUCY! CÔ Ở ĐÂU?
Sau một hồi tìm kiếm bở hơi tai xung quanh khu vực cột gôn đội Griffindor. Tôi đã nhìn thấy Lucy đang nằm trên bãi cỏ. Để tìm một người tí hon ở chốn này quả thật chả khác gì mò kim đáy bể. Đúng là kỳ tích!

Dường như Lucy đã kiệt sức. Vầng hào quang xung quanh Lucy lờ mờ một cách yếu ớt. Lucy đã từng bảo tôi vòng hào quang biểu hiện cho năng lượng sống của cô ấy. Khi nó tắt hẳn có nghĩa là cô ấy sẽ chết. Tôi đỡ Lucy lên và gọi to. Cuối cùng Lucy đã tỉnh lại.

Không hiểu sao Lucy lại như vậy. Tôi hỏi:
- Chuyện gì với cô vậy, Lucy?
Lucy nói một cách mệt nhọc:
- Không có gì….lúc đó tôi quá hoảng sợ khi thấy cậu rơi từ độ cao như vậy. Cho nên tôi đã cố hết sức để đỡ cậu…..nhưng để đỡ một người khổng lồ như cậu quả thật không phải dễ…cho nên tôi đã dốc hết năng lượng sống của mình…khả năng của tôi chỉ có vậy….hy vọng cậu rơi đủ chậm để có ai trông thấy mà cứu kịp thời…..
Tôi nói to:
- Cô việc gì phải làm vậy chứ? Suýt chút nữa là cô chết rồi đấy!
Lucy nói:
- Cậu là người bạn duy nhất của tôi trên thế gian này....tôi không thể để mặc cậu được....
Mắt tôi lúc này đã cay cay. Thật không ngờ Lucy sẵn sàng hy sinh tính mạng để cứ tôi.
Bỗng tôi thấy Lucy mỉm cười hạnh phúc:
- Cậu khóc vì tôi ư? Cái cảm giác này.....thật ấm áp....một kẻ cô độc như tôi...lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là tình bạn....tình thương.....
Tôi nói bằng giọng run run vì xúc động:
- Tôi thật....không biết phải cảm ơn cô thế nào đây? Cô đã cứu sống tôi.....



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 10:51 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 11


Lucy cười:
- Không có gì đâu…chúng ta là bạn mà…đúng không?
Tôi gật đầu:
- Đúng vậy, là bạn mãi mãi!

Lucy vốn hồi phục rất nhanh nên tôi đỡ lo hơn. Nếu Lucy mà có mệnh hệ gì thì tôi sẽ không bao giờ tự tha thứ cho bản thân mình. Cô ấy bây giờ chưa thể bay được như bình thường nên tôi để tạm cô ấy vào túi áo.

Trên hành lang đi qua Đại Sảnh Đường, tôi thấy Aumus đang đấu tay đôi với một ai đó. Và cô gái đang đấu với cậu ta trông rất quen. Tôi đến gần thì nhận ra đó là Bella. Chuyện này lại tái diễn nữa sao?

Bella bị Aumus đánh ngã sòng xoài bằng thần chú cực mạnh. Máu như dồn lên não tôi.

Tôi xông tới và hét to:
- Aumus! Dừng tay lại! Mày làm cái trò gì vậy hả?
Nó quay sang nhìn tôi với vẻ mặt cười đắc thắng:
- Gì nữa đây? Mày lại muốn can thiệp vào chuyện này như hồi năm ngoái hả?
Tôi đỡ Bella đứng dậy và hét to:
- BELLA LÀ BẠN TAO! TAO KHÔNG CHO PHÉP MÀY LÀM GÌ CÔ ẤY!

E hèm! Do mất bình tĩnh nên tôi đã không chịu để ý xung quanh. Lúc này đã khá đông học sinh các Nhà. Và họ nghe hết những gì tôi vừa nói. Những tiếng xì xào vang lên:
- Tớ có nghe nhầm không?
- Đứa con gái Nhà Slytherin đó là bạn của Albus Potter?
- Đúng mà! Rõ ràng chính nó nói vậy!
- Thằng Albus mất trí rồi sao?
- Một học viên Nhà Griffindor kết bạn với một nữ sinh Nhà Slytherin sao?
- Chuyện này chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử! Có lẽ tôi đang nằm mơ chăng?

Những tiếng xì xầm đó càng làm tôi sôi gan hơn. Kết bạn với nữ sinh Nhà Slytherin thì sao chứ? Nếu chưa ai làm thì tôi sẽ là người đầu tiên trong lịch sử làm điều đó. Các cậu nghĩ sao về tôi cũng được! Ừ, có lẽ tôi hơi điên! Nhưng đây là nguyên tắc sống của tôi!

Aumus đột ngột phóng một thần chú cực mạnh về phía tôi. Nhưng tôi né kịp và trả đòn:
- Stupefy!
Hắn bị đánh văng vào tường trước sự sửng sốt của tất cả học sinh.

Aumus Finnigan đứng dậy và gằn giọng:
- Được lắm, Potter! Bây giờ mày hãy chọn đi! Mày đứng về phía nào?Griffindor hay Slytherin?
Tất cả học sinh lúc này đang nín thở chờ nghe câu trả lời của tôi. Nhưng tôi đã có sẵn đáp án trong đầu rồi:
- Tao chọn Griffindor nhưng sẽ không đứng về phía mày! Mày côn đồ không khác gì Scorpius! Mày mới không xứng là một thành viên Nhà Griffindor!

Aumsu quát to:
- Đừng ngụy biện! Mày và đứa con gái Nhà Slytherin kia đã kết bạn từ hồi đó đúng không? Có lẽ bọn mày đã bí mật làm bạn từ lúc đó!
Rồi hắn quay sang dõng dạc nói với khán giả:
- Thưa bà con! Hãy nhìn xem! Nó đang bảo vệ một đứa Nhà Slytherin! Nó không phải là một học viên Griffindor!

Sau đó Aumus quay sang chỉ thẳng vào mặt tôi:
- Cha chả! Sỉ nhục thanh danh Griffindor thế này thì không được rồi. Tại sao mày lại không vào Nhà Slytherin ngay từ đầu đi chứ?
Tôi đáp trả:
- Tao chưa bao giờ muốn vào Nhà Slytherin! Nhưng mày xem! Bắt nạt một cô gái yếu đuối thế này có xứng làm nam nhi không? Tao chỉ bảo vệ lẽ phải thôi!

Đúng lúc đó trong đám đông có một đứa thông báo: Giáo sư Draco đến đấy!
Aumus lườm tôi lần cuối rồi bỏ đi. Đám đông bắt đầu tự động rời đi hết.

Bella cúi đầu xuống nói:
- Thành thật xin lỗi! Mình lại làm bạn phải chịu tiếng xấu vì mình! Bạn không cần phải làm thế đâu....mình sẽ tự giải quyết được...
Tôi nâng vai Bella lên rồi nhìn thẳng vào mắt cô ấy:
- Chúng ta là bạn đúng không? Thấy bạn mình gặp hoạn nạn mà không giúp thì tớ thực sự không thể làm được!
Việc này đã là gì so với Bella. Cô ấy đã dám dùng tính mạng mình để cứu tôi. Không lẽ chỉ vì sợ người ta đàm tiếu mà tôi lại chỉ đứng trơ mắt đó ra mà nhìn? Tôi không phải người như vậy!

*
* *

Sáng hôm sau tuyết rơi dày nghịt. Lucy bây giờ đã khỏe hẳn và bay vòng quanh tôi một cách hưng phấn. Thật vui là Nirvana và Rose luôn ủng hộ tôi. Em gái tôi cũng vậy. Hugo Weasley thì có vẻ rất ấn tượng trước việc làm của tôi. Cậu bé coi tôi là một anh hùng khi dám đứng ra chống lại Aumus bất kể sẽ bị ảnh hưởng thế nào.

Trên đường tới thư viện. Có một nhóm học sinh Hufflepuff và Ravenclaw đang đứng túm tụm với nhau xì xầm chuyện gì đó. Chắc chắn là nói về tôi rồi!

Quả thật là như vậy, bọn nó còn chả thèm hạ giọng xuống. Thằng Eragon Macmilan nhà Hufflepuff đang diễn thuyết:
- Tớ tin chắc thằng Albus đã giết ông Filch. Các cậu thấy không? Nó dường như đang kết bè phái với bọn Slytherin. Hình như nó đang có âm mưu gì đó….
Con bé Anna Abbot nhà Hufflepuff ngắt lời:
- Nhưng là âm mưu gì mới được chứ?
Eragon lắc đầu:
- Biết làm sao được? Ai biết được thằng đó nghĩ gì trong đầu? Tớ đã bảo là thằng đó vốn hơi kỳ lạ mà! Nhưng có thể đó là một âm mưu rất xấu xa. Có lẽ nó đang muốn trở thành một Tử Thần Thực Tử…..

Bỗng nhiên một giọng quát rất to làm bọn nó giật nảy mình:
- IM HẾT ĐI CHO TÔI!
Đó là Bella Monroe. Cô ấy đang rất giận dữ. Nhìn thấy một cô gái hiền lành như Bella tức giận như vậy quả thực là rất lạ.

Bella chĩa đũa phép về phía bọn chúng và nói to:
- Tôi không cho phép các người nói xấu cậu ấy! Có gì thì cứ nói xấu tôi đây này!
Eragon cười to:
- Đừng to mồm! Một mình mày thì làm gì nổi bọn tao chứ?
Tôi quả thật bất ngờ khi cô ấy lại mạnh mẽ tới vậy. Có điều một mình cô ấy mà đấu với sáu đứa: bao gồm ba đứa nhà Huflepuff và ba đứa nhà Ravenclaw thì thua mất. Có lẽ tôi phải ra tay thôi!

Tôi tằng hắng thật to. Bọn nó quay lại. Eragon làm vẻ mặt ngạc nhiên:
- Á à Albus, vừa nhắc đến là đã thấy xuất hiện ngay! Nhưng hai người bọn mày đấu nổi với sáu người bọn tao không?
Anna nói với Eragon:
- Có nhất thiết phải đánh nhau không, Eragon?
- Nhưng rõ ràng bọn nó gây sự trước mà! Với lại chúng ta đông hơn mà, việc gì phải sợ chứ!

Bỗng nhiên có một người bước tới một cách hiên ngang: Đó là Scorpius Malfoy. Cậu ta cười ngạo nghễ:
- Thêm tao nữa là đủ, đúng không?
Eragon cười nhạo
- Ba người bọn mày mà đòi?
Scorpius tảng lơ Eragon đi và quay sang nói với tôi:
- Tôi làm thế này không phải vì cậu đâu, chẳng qua vì bọn chúng dám bắt nạt một học sinh Nhà Slytherin. Làm sao tôi có thể để yên được chứ!
Eragon nói:
- Được rồi, thích thì chiều!

Và trận hỗn chiến đã diễn ra. Một học sinh Nhà Griffindor và hai học sinh Nhà Slytherin đấu tay đôi với ba học sinh Nhà Hufflepuff và ba học sinh Nhà Ravenclaw. Tôi đã thành công trong việc tước đũa phép của thằng Eragon. Anna thì nửa muốn đấu nửa lại không muốn đấu nên nhìn thấy tình cảnh bất lợi bèn chuồn lẹ. Bella cũng tước được đũa phép của một đứa bên Nhà Ravenclaw. Scorpius thì đánh văng đứa còn lại Nhà Hufflepuff. Bên bọn nó chỉ còn hai đứa Nhà Ravenclaw. Bọn nó bị tôi, Scorpius và Bella tổng lực đánh gục hết.

Đúng lúc đó, chúng tôi nhìn thấy cô Mc Gonagall từ xa. Thế là cả ba đứa tôi sử dụng thần chú: ù té quyền! Mỗi đứa chạy một hướng khác nhau. Tốt hơn hết là chạy thật nhanh trước khi cô phát hiện ra bọn Hufflepuff và Ravenclaw đang nằm ngổn ngang ở hành lang.
Lucy vỗ tay đôm đốp:
- Đánh khá quá, Albus!

Ở trong phòng sinh hoạt chung, anh Fred chọc tôi vui lên bằng cách: Hỏi tôi xem đang dự định giết ai tiếp theo. Và anh ấy tống thẳng một con kỳ nhông lửa vào mồm thằng Aumus khi nó định châm chọc tôi. Khiến thằng đó sợ hãi kêu ré lên và chạy mất. Cám ơn anh Fred!

*
* *

Lễ Giáng Sinh năm nay tôi ở lại trường vì gia đình tôi cùng với gia đình Weasley đi du lịch ở Rumani. Cho nên ngoài tôi, anh James và Lily ra còn có Rose, Hugo, và anh Fred ở lại trường. Anh Peter cũng ở lại trường vì ảnh muốn tận dụng kỳ nghỉ này để tìm ra thủ phạm giết Thầy Filch. Có lẽ anh ấy đang hy vọng sẽ lập được chiến công lớn lao trong năm nay.

Đại Sảnh Đường lúc này được trang hoàng cực kỳ lộng lẫy. Những cây thông Giáng Sinh phủ tuyết trắng và hoa tầm gửi giăng mắc khắp trần nhà. Lucy cũng rất vui vẻ. Cô ấy cứ nhảy nhót một cách ồn ào trên đầu tôi rồi bay vòng vòng khắp Đại Sảnh Đường. Anh Fred làm pháo bung xòe nổ khắp nơi. Ông Hagrid thì sau khi uống say đã làm một bài ca khủng khiếp. Khiến ai ai cũng bị tra tấn lỗ tai.

Bỗng nhiên tôi thấy đau đầu dữ dội. Chẳng lẽ giọng hát “hay tuyệt” của ông Hagrid đã làm tôi đau đầu. Không phải! Nó lại đến! Lại cơn đau đầu lần trước! Chuyện gì đang xảy ra với bộ não của tôi vậy?
Lucy thì cứ cuống quýt hỏi tôi: Chuyện gì vậy, Albus? Có cần đến bệnh thất không?

Cảnh vật chung quanh tôi đột ngột thay đổi. Khung cảnh trước mắt tôi lúc này không phải là Đại Sảnh Đường mà là ở một khu rừng nào đó. Có hai kẻ lạ mặt đang nói chuyện với nhau. Kẻ lạ mặt mặc áo choàng màu đen đang nói với người mặc áo choàng màu tím. Gã mặc áo choàng màu đen có giọng khá trẻ:
- Tôi vẫn chưa tìm thấy kẻ sở hữu Lucy.
Người mặc áo choàng màu tím có giọng khàn khàn của một ông già:
- Hừm! Thời gian không còn nhiều đâu, Chúa đã nói rằng kẻ sỡ hữu Lucy là một học sinh ở Hogwart.
- Chúa của chúng ta không bao giờ nói sai! Ông an tâm! Rồi tôi sẽ tìm ra kẻ đó giống như đã tìm ra nơi cất giấu Hòn Đá Hồi Sinh.
- Đúng vậy, cậu thật sự là một thiên tài. Với biệt tài tìm kiếm của cậu thì sẽ không có thứ gì mà cậu không thể tìm ra!
- Muộn nhất là đến cuối năm học này tôi sẽ tìm ra hắn. Tôi tin rằng mình sắp tìm ra rồi
- Được, được, giao cả cho cậu đấy………….



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 10:57 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 12


Cơn đau đầu của tôi chợt biến mất. Và tôi lại thấy mình đang ở Đại Sảnh Đường chứ không phải trong rừng. Tôi vội chạy về phòng sinh hoạt chung Nhà Griffindor.
Lucy hỏi tôi rối rít:
- Có chuyện gì mà vội vã thế, Albus?

Lúc này tất cả học sinh đều ở Đại Sảnh Đường dự tiệc Giáng Sinh nên ở phòng sinh hoạt chung tất nhiên là không có ai. Tôi kể mọi chuyện mà tôi vừa thấy cho Lucy nghe.

Lucy cứ cuống quýt bay vòng vòng chung quanh tôi:
- Sao bọn họ lại muốn tìm tôi chứ? Mà sao họ lại biết đến sự tồn tại của tôi?
Tôi cũng đã tự hỏi điều đó. Có lẽ ngoài tôi ra có ai cũng thấy được Lucy chăng? Nếu kẻ đó là một học sinh ở Hogwart thì chắc hẳn hắn đã thấy Lucy đi cùng với tôi. Nhưng tại sao hắn chưa ra tay? Hay là vì hắn không muốn để lộ thân phận? Có lẽ ông Filch đã bị hắn giết chết khi phát hiện ra điều gì đó chăng? Nhưng lúc này quan trọng hơn hết là không thể để Lucy rơi vào tay bọn chúng!

Tôi nói:
- Lucy nè! Có lẽ từ bây giờ cô nên ở trong túi áo tôi và không được bay lung tung nữa!
- Tại sao?
- Thì cô nghe rồi đấy! Họ đang tìm cô! Và hắn ở trong Hogwart này! Cô cứ tạm trốn trong túi áo tôi cho đến hết năm học được không?
Mặc dù có vẻ miễn cưỡng nhưng Lucy cũng đồng ý.

Lucy bỗng nhiên làm vẻ mặt rất khó hiểu. Cô ấy nói:
- Có thể là kẻ đó biết về quá khứ của tôi chăng? Tôi thật sự không nhớ gì nhiều về quá khứ của mình. Tại sao tôi lại được sinh ra? Sinh ra với mục đích gì? Khi tôi có ý thức về sự tồn tại của mình thì đó cũng là lúc không ai biết đến sự tồn tại của tôi.

Tôi cũng rất tò mò về Lucy. Có thật chỉ đơn giản cô ấy là một sinh vật không ai biết đến không? Hay Lucy còn có vai trò gì đó khác? Nhưng dù sao Lucy cũng là bạn tôi! Và tôi cũng đã mắc nợ cô ấy! Có chết tôi cũng không thể để Lucy rơi vào tay kẻ xấu xa đó!

Lúc này tôi đang nhìn ra ngoài cửa sổ đăm chiêu thì thấy một cái gì đó rất quen. Đó là hồn ma của ông Filch! Ông ta đang đi xuyên qua bức tường phòng sinh hoạt chung Nhà Griffindor rồi ngã gục xuống. Linh hồn của ông trông rất lờ mờ. Ông Filch nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ. Không phải ánh mắt đáng ghét hay soi mói học sinh như trước nữa. Mà gần như là đang tha thiết muốn nói cho tôi biết điều gì đó.

Ông nói như hết hơi:
- Này nhóc….Albus….ta đã phải cố gắng lắm mới….có thể về đây được….ma thuật hắc ám đó thật sự….thật sự hùng mạnh…..ta phải nói cho ngươi….biết điều này….nhưng có lẽ….ta không gắng gượng được lâu hơn nữa…..
Tôi định đỡ ông dậy nhưng đôi tay của tôi xuyên qua khi chạm vào ông Filch. Tôi đã quên mất ông Filch là một hồn ma.

Tôi nói:
- Có chuyện gì đã xảy ra với ông vậy?
Ông Filch nói tiếp:
-…..kẻ đó….đã giết ta….ta thật sự không ngờ….một học sinh lại biết lời nguyền chết người này….hắn còn sử dụng….ma thuật hắc ám….để cho ta không thể về được….ta đã cố hết sức để có thể về đây….nhưng sự cố gắng này….đã khiến ta phải đi rồi….ta phải nói cho cậu biết kẻ giết ta là ai….đừng nghĩ là ta muốn giúp cậu….ta chỉ muốn nó bị trừng phạt thôi….

Ông Filch có vẻ không gắng gượng được nữa rồi. Tôi giục:
- Ông hãy nói mau đi, kẻ đó là ai?
Ông ta hít một hơi dài rồi nói:
- Được rồi….chắc cậu cũng không ngờ đâu….vì kẻ đó là…..aaaaa!
Ông Filch bỗng nhiên kêu la đau đớn. Tôi thật không hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa. Linh hồn ông Filch bỗng nhiên bốc cháy rồi nổ tung thành bụm khói.

Thế là hy vọng cuối cùng đã mất. Người duy nhất thấy mặt kẻ đó đã tan biến. Tôi thật không hiểu có loại ma thuật hắc ám nào có thể hãm hại cả một con ma. Ông Filch đúng là đến chết vẫn làm tôi thấy phát bực. Giá như ông nói ra tên kẻ đó luôn có phải là kịp rồi không?

Tôi ngồi phịch xuống ghết sofa rồi thở dài chán nản. Và Lucy cũng làm thế y hệt trên đầu tôi.

*
* *

Rồi thời gian cứ thế trôi qua, tôi bắt đầu cảm thấy an tâm vì không có chuyện gì xảy ra nữa. Năm học này sắp hết rồi! Có lẽ kẻ đó sẽ phải bỏ cuộc thôi! Không ai có thể tìm ra Lucy đâu!

Nhưng thật sự là tôi đã gặp nhiều chuyện không vui. Đầu tiên là thua trận Quidditch. Có lẽ do mãi suy nghĩ nên trái Bludger đã đập gãy tay tôi. Đối với một thủ quân thì đôi tay là rất quan trọng. Thành ra Rose đã thoải mái ghi bàn. Và đội Hufflepuff đã giành được cúp năm nay. Cho nên Cúp Nhà năm nay về Nhà Hufflepuff là cái chắc. Nhà này nhờ có Rose nên luôn luôn dẫn đầu về điểm số. Chỉ có đấu Quidditch là cơ hội duy nhất cho các Nhà vượt lên. Nhưng vô vọng rồi!

Sau đó tôi đã trải qua một kỳ thi căng thẳng. Hôm nay tôi còn hai môn thi cuối cùng là Bùa Chú và Biến Hình. Giáo sư Flitwick bắt từng đứa phải thực hiện bùa Ngăn Trở để làm tê liệt mấy chục con yêu Cornish bay điên loạn trong phòng học. Mấy con yêu này cứ túm tóc tôi và còn định giật đũa phép của tôi nữa chứ. Nhờ có sự giúp đỡ của Lucy nên tôi đã thành công. Khó nhất có lẽ là môn Biến Hình. Cô Mc Gonagall thì bắt chúng tôi phải biến con thỏ thành một đôi dép.

Cuối cùng cũng đã xong. Có Lucy đồng hành quả thật là tiện lợi. Giờ thi lý thuyết, Lucy đã đi nhìn bài Rose rồi chỉ cho tôi mấy câu mà tôi không biết. Nhờ thế mà tôi tin rằng mình chắc chắn đạt điểm cao mấy môn lý thuyết.

Trong khi đang nằm dài trên bãi cỏ một mình. Cả ngày hôm nay tôi không thấy Lily đâu cả. Em ấy đi đâu rồi nhỉ? Bỗng nhiên có một con cú bay qua thả ngay vào mặt tôi một bức thư. Tôi chợt thấy lo lắng vì bức thư này không ghi tên người gửi. Chẳng lẽ lại là hắn?

Tôi mở ra đọc. Câu đầu tiên của bức thư đã làm tim tôi như rớt ra ngoài:
Em gái ngươi đang nằm trong tay ta. Mười một giờ tối nay hãy đem Lucy tới rừng Cấm để đổi lấy em gái ngươi. Nên nhớ hãy đi một mình thôi!

Hắn đã bắt Lily rồi! Biết làm sao đây! Mình đã thề là sẽ không để Lucy rơi vào tay hắn. Nhưng mình không thể để Lily chết được.

Lucy bay lên và nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Tối nay cậu cứ đem tôi đi nộp cho hắn!
- Nhưng….
- Tôi không thể để em gái cậu gặp nguy được!

*
* *

Đây có lẽ là lần đầu tôi sử dụng áo tàng hình. Chiếc áo mà cha đã tặng tôi ngay từ năm đầu đi học. Đi một mình trong hành lang đêm tối hơi rờn rợn. Cuối cùng tôi cũng ra khỏi trường Hogwart trót lọt.

Và đây cũng là lần đầu tôi đi vào khu rừng Cấm. Khu rừng này vào ban đêm thật đáng sợ. Nghe đồn trong này còn có cả người sói. Tôi bỏ áo tàng hình ra và đi xung quanh để tìm hắn.

Bỗng giọng của hắn vang lên khiến tôi giật mình. Bây giờ có lẽ là lúc tôi xem mặt mũi hắn ra sao.

Tôi quay lại và thấy hắn đang mặc áo choàng đen trùm kín. Nhưng thật thất vọng khi hắn đeo mặt nạ. Hắn đeo một cái mặt nạ sắt hình đầu lâu.

Hắn cười lạnh lùng:
- Đúng hẹn lắm! A! Kia là Lucy phải không? Quả thật không sai! Mày đúng là kẻ đã sở hữu Lucy! Tao đoán không sai mà!
Tôi hỏi:
- Làm sao mày biết?

Hắn ta nói tiếp:
- Ngay từ đầu tao đã nghi ngờ mày rồi. Đầu tiên là tao thấy mày hay lẩm bẩm một mình. Nhưng lúc đó tao cũng chưa dám chắc chắn người đó là mày. Vì mày sống khá nội tâm nên nói chuyện một mình thì cũng…có thể lắm. Mày vốn kỳ lạ mà. Nhưng đến một hôm, tao thấy mày đang nói chuyện với ai đó ở sân bóng Quidditch. Ngoài sân bóng hôm đó chỉ có mỗi mình mày. Mày nói chuyện một mình? Tao không nghĩ vậy! Mày nói chuyện với ai đó đang tàng hình? Lúc đó tao đã nghĩ đến Lucy! Đúng vậy! Mày là người khả nghi nhất cho đến thời điểm này! Không thể là ai khác được!

Chết thật! Rốt cục hắn là ai? Hắn đã thấy mình ở sân bóng ư? Rõ ràng lúc đó mình không thấy ai ở gần đó mà? Nhưng sao hắn lại hiểu rõ về tính cách của tôi như vậy?



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 11:04 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 13


Kẻ đeo mặt nạ cười khà khà:
- Chắc đang thắc mắc tại sao mày không thấy tao đúng không? Chắc mày biết bùa Tan Ảo Ảnh chứ?
Thì ra là vậy! Bùa chú đó có tác dụng giống như áo tàng hình vậy.

Tôi hỏi tiếp:
- Nhưng….mày không thể thấy Lucy đúng không? Thế tại sao bây giờ lại….
- Vì mày đang ở trong Lãnh Địa của tao!
- Đó là cái gì?
- Tao có thể thấy bất cứ cái gì dù nó vô hình trong Lãnh Địa của tao. Đó là một loại ma thuật hắc ám. Tao đã mất rất nhiều thời gian để tạo được một Lãnh Địa của riêng mình. Bây giờ vì trời tối nên mày không thể thấy được lãnh địa của tao. Mày biết đấy! Lão Filch đã phát hiện ra tao. Lúc đó tao đang thí nghiệm. Có lẽ lão đã thấy Lãnh Địa. Thế là tao buộc phải khử lão ngay. Và tao đã phải ngăn chặn không cho linh hồn của lão trở về. Không thì tao bị lộ mất. Lão Filch là người duy nhất biết mặt ta. Bây giờ lão đã hoàn toàn chết rồi! Mày có thể cho tao biết cái gì đã giúp mày biết được âm mưu đánh cắp Hòn Đá Hồi Sinh của tao hồi năm ngoái không?
- Đó là một bí mật! Nhưng quả thật là chính tao cũng không rõ nữa. Rốt cục mày là ai? Sao không bỏ mặt nạ ra?
- Chưa đến lúc mày biết mặt tao đâu! Nào! Bây giờ hãy đưa Lucy đây!
- Thế em gái tao đâu!

Hắn ta bỗng rút đũa phép ra và hô: Accio!
Em gái tôi từ đâu đó bay lơ lửng tới và hạ xuống mặt đất. Em Lily lúc này đang nằm bất tỉnh.

Tôi hét to:
- Mày đã làm gì em ấy?
Hắn ta cười:
- Đừng lo! Nó chỉ bị hôn mê thôi! Tao biết mày rất khoái làm anh hùng đơn độc nên đành phải dùng thủ đoạn hèn hạ này! Thôi không nói nhiều nữa! Không muốn em gái mày chết thì đưa Lucy đây! Mau lên!

Tôi lúc này đang băn khoăn thì Lucy bỗng dưng bay ra khỏi đầu tôi. Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã.
- Có lẽ đã đến lúc chúng ta tạm biệt nhau rồi…..tôi sẽ không bao giờ quên cậu đâu…..Albus
Chẳng lẽ tôi và Lucy phải kết thúc như vậy sao? Tôi không thể vừa cứu Lucy vừa cứu em Lily được sao?

Hắn ta cười to:
- Lưu luyến quá nhỉ? Chấm dứt cái màn sướt mướt rẻ tiền ấy đi cho tao! Trên đời này có quyền lực là có tất cả! Bạn bè là cái gì chứ? Mày quá đa cảm đấy, Potter!
Tôi hét to:
- Đa cảm thì đâu có gì sai? Mày thì hiểu gì chứ? Không có bạn bè thì cuộc sống sẽ rất vô vị! Mày không thấy thế sao?
- Dẹp cái mớ đạo lý phi thực tế ấy đi! Nào Lucy! Hãy đến đây với tôi!

Lucy đang từ từ bay về phía hắn. Thế là hết! Tôi vẫn chưa trả ơn Lucy. Mà chắc gì hắn đã chịu tha cho tôi và em Lily chứ? Có lẽ hắn sẽ khử hết. Nhưng cũng chẳng sao. Tôi đã chuẩn bị tinh thần khi đến đây rồi. Nhưng tôi không muốn em ấy phải bỏ mạng vì tôi.

Tôi quỳ xuống cầu xin hắn:
- Tôi biết chắc…anh sẽ không tha cho tôi….nhưng tôi chỉ xin một điều….hãy tha mạng cho em gái tôi được không? Em ấy không biết chuyện gì cả. Người mà anh muốn là tôi đúng không?

Hắn ta ngừng cười. Bỗng nhiên tôi thấy hắn ta thừ người ra đấy. Lucy cũng dừng lại trước phản ứng kỳ lạ của hắn. Trong một lúc, hắn không nói gì và chỉ nhìn tôi. Do đeo mặt nạ nên tôi không thấy vẻ mặt hắn thế nào. Nhưng tôi có cảm giác hắn ta đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Có lẽ hắn sẽ chấp nhận lời thỉnh cầu của tôi chăng?

Và sau đó hắn ta lên tiếng. Giọng nói của hắn rất lạ:
- Ta….ta….thật sự không muốn giết cậu….nhưng để đạt được mục đích….có lẽ….ta phải làm thôi! Nhưng ta sẽ chấp nhận lời thỉnh cầu của cậu! Dù sao cô bé ấy cũng chẳng biết chuyện gì đã xảy ra!
Dường như hắn đang khó xử. Và thật kỳ lạ là hắn đã đồng ý tha cho em gái tôi. Không hiếu sao hắn lại do dự khi giết tôi. Và tôi có cảm tưởng hình như hắn không định giết em Lily ngay từ đầu. Hắn chỉ dùng em ấy để uy hiếp tôi thôi. Nhưng có lẽ hắn đã quyết định giết tôi rồi. Vì hắn đã rút đũa phép và chĩa về phía tôi một cách dứt khoát.

Lucy bỗng nhiên đứng chặn trước đũa phép của hắn:
- Nếu ngươi định giết cậu ta thì phải giết tôi trước!
Đột nhiên hắn ta trở nên cực kỳ giận dữ:
- Lucy! Cô….cô điên rồi hả? Tôi không tin cô lại trung thành với hắn thế? Cô là Kẻ Phản Chúa! Cô đã phản bội Ngài! Tại sao một kẻ như cô lại trung thành với nó thế? Nó chỉ là một thằng nhãi không có tí quyền lực nào trong tay! Ngài đã tha thứ cho cô! Vì vậy hãy đi theo chúng tôi rồi cô sẽ trở thành Bá Chủ Thế Giới!

Lucy nói to:
- Ta chẳng biết ngươi đang nói về cái gì cả! Và ta cũng không hề muốn trở thành Bá Chủ Thế Giới. Ta chỉ cần ở bên cạnh Albus. Thế là đủ!
Lucy vô cùng cương quyết.
Hắn gầm lên:
- Đồ dối trá! Chúa đã coi cô là bạn tốt nhất! Ngài chưa bao giờ bạc đãi cô! Tại sao cô lại sát hại Ngài! Ngài đã ra nông nỗi thế này là vì cô! Vậy mà Ngài vẫn không hận cô! Tại sao? Hãy giải thích xem!
- Tôi thật sự không hiểu anh đang nói cái gì cả? Chúa nào chứ? Ông ta là ai? Tôi chẳng hề biết ông ta là ai cả? Tôi chỉ có một người bạn là Albus Severus Potter mà thôi!
- Thật sự….cô không nhớ gì sao? Chuyện gì đã xảy ra với trí nhớ của cô vậy?
- Ta không biết! Ta thật sự chẳng biết ngươi đang nói đến cái gì cả?
- Tôi thật sự không hiểu cô mất trí thật hay giả vờ đây? Ngài cũng đã đối xử với cô rất tốt. Ngài đã đem đến cho cô những điều tốt nhất! Vì cớ gì mà cô lại thân thiết với thằng nhãi Albus thế!
- Cậu ấy là người rất tốt! Chứ không xấu xa như các ngươi!

Bỗng nhiên có tiếng bước chân của ai đó. Và tôi đã nhận ra đó là ai. Đó là người mà tôi luôn luôn yêu mến và kính trọng. Tôi đã thật sự kinh ngạc khi ông ấy lại ở đây. Đó là cha tôi: Harry Potter!

Ông ấy lúc này trông vô cùng ấn tượng. Áo choàng màu đỏ của ông bay phấp phới trong gió. Ông ấy nhìn tôi và nở nụ cười hiền từ:
- Con trai! Có lẽ ta đã đến kịp phải không?
Tôi gật đầu rồi lau nước mắt đi vì xúc động. Thế là được cứu rồi! Tôi và Lucy sống rồi!

Hắn ta lúc này cũng sửng sốt không kém gì tôi:
- Harry Potter! Tại sao….ông lại ở đây?
Cha tôi nhoẻn miệng cười:
- Ta có công chuyện phải đi ngang qua đây. Và thấy con trai ta ở trong khu rừng này. Ta đoán ngay có chuyện rắc rối xảy ra rồi. Thế là ta bèn đi theo. Cũng may là Lãnh Địa của ngươi không đủ mạnh để phát hiện ra ta. Có lẽ do ngươi tu luyện chưa lâu.
- Đừng tưởng là tôi sợ ông! Avada Kedarva!

Cha tôi búng tay một cái. Một cái khiên lửa xuất hiện che chắn cho ông ấy. Lời nguyền chết chóc ấy bị đánh bật ra chỗ khác. Cái khiên lửa bốc cháy trông thật hùng vĩ. Ngọn lửa đã làm chung quanh sáng hơn. Và tôi thấy mặt đất được bao phủ bởi một lớp ma thuật gì đó màu đen. Có lẽ đây là Lãnh Địa ư?

Hắn ta gầm gừ:
- Đó là Giả Kim Bí Thuật đúng không? Được lắm! Tôi cũng đang luyện cái thứ này đây!
Cha tôi bình tĩnh nói:
- Thế nào? Cậu chỉ làm được có vậy thôi sao?

Hắn nói to:
- Được lắm! Nhưng bây giờ chưa phải lúc! Hãy đợi đi! Một thời gian nữa tôi và ông sẽ có một trận đấu thực sự.
Rồi hắn ta dang tay ra một cách trịnh trọng:
- Xin được giới thiệu, ta là Ekeziel – Chúa Tể Hắc Ám Tương Lai và là Đệ Tử Của Chúa. Bây giờ thực lực của tôi vẫn chưa bằng ông. Nhưng sau này ông sẽ bị tôi đánh bại thôi! Cả Thế Giới Pháp Thuật này sẽ nằm trong tay tôi! Cả nhân loại sẽ phải quỳ xuống trước mặt tôi! Tất cả những kẻ chống đối tôi sẽ bị tẩy rửa.

Ekeziel áp lòng bàn tay phải vào ngực:
- Chúa đã tiên tri rằng thế giới này sẽ nằm trong tay ta! Với sức mạnh của Ngài! Ngài sẽ giúp ta trở nên hùng mạnh hơn cả Voldemort nữa!

Rồi Ekeziel quay sang chỉ vào mặt tôi:
- Thằng nhãi ranh Potter! Rồi mày sẽ hối hận khi giữ Lucy bên mình! Mày biết được bao nhiêu về cô ta nào? Tao biết chắc mày chẳng biết gì cả! Rồi mày sẽ chuốc lấy sự đau khổ nếu cứ tin cô ta thôi! Mày thật sự là kẻ quá cả tin! Có lẽ cô ta vì lý do gì đó đã thật sự bị mất trí nhớ! Khi cô ta nhớ ra được chuyện trước đây thì mày sẽ bị bán đứng thôi! Lucy sẽ tự động về với bọn tao!!

Tôi đứng thẳng dậy và nói mạnh mẽ:
- Tôi tin Lucy! Tôi sẽ không hối hận vì đã tin cô ấy!
Lucy nhìn tôi một cách cảm động: Ôi….Albus……
Cha tôi mỉm cười hài lòng.

Một tiếng nổ vang lên. Hắn đã độn thổ. Cha tôi nhìn Lucy và nói:
- Ra đây là Lucy hả?
Tôi ngạc nhiên:
- Cha….cha nhìn thấy cô ấy hả?
Ông ấy cười:
- Hắn đâu phải kẻ duy nhất biết tạo ra Lãnh Địa đâu! Ta rành nghệ thuật hắc ám hơn là con tưởng đấy!
Thật may cha tôi đã đến kịp giải nguy. Sau đó tôi đã kể cho ông ấy mọi chuyện. Tôi thật sự lo là trên đời này tồn tại kẻ còn mạnh hơn cả Voldemort ư?

Em Lily đã tỉnh lại. Kinh ngạc vì không biết tại sao mình lại ở đây và tại sao cha tôi lại ở đây. Vì cha con tôi đã thống nhất Lucy là một bí mật nên câu chuyện mà Lily được nghe là: Cha tôi đang truy lùng một phù thủy hắc ám trong khu rừng Cấm. Hắn đã bí mật bắt cóc tôi và em Lily nhằm uy hiếp cha tôi. Nhưng ông đã đánh bại hắn và cứu anh em tôi.

*
* *

Sáng hôm sau, không ai biết cha tôi và cô Mc Gonagall đã có một cuộc thảo luận bí mật trong văn phòng hiệu trưởng. Và không ai biết tôi đã trải qua một thời khắc đáng sợ. Một thời khắc thật quá sức chịu đựng với một đứa trẻ 12 tuổi.

Hiện giờ tôi đang thu xếp hành lý để ra bến tàu. Tôi chuẩn bị về nhà. Nhưng nỗi lo vẫn còn trong tôi. Kẻ đó vẫn chưa bị bắt và hắn có lẽ vẫn không từ bỏ quyết tâm bắt Lucy về. Tôi thật sự tò mò rất tò mò về quá khứ của Lucy. Nhưng cô ấy bảo là không nhớ gì cả. Tôi tin Lucy không nói dối. Và tôi tin Lucy sẽ không phản bội tôi cho dù cô ấy có nhớ lại mọi chuyện trước kia. Đó là niềm tin của tôi!



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 11:12 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 14


Tôi vẫn nghĩ mình là một người không bình thường. Không phải là tôi đang nói đến tính cách của mình. Mà là những khả năng kỳ lạ bên trong tôi. Tôi có thể trông thấy Lucy trong khi không ai khác có thể làm được như vậy. Muốn thấy Lucy thì phải sử dụng Lãnh Địa. Nhưng đó là Nghệ Thuật Hắc Ám.

Phải chăng tôi cũng có Lãnh Địa của riêng mình. Nhưng khi nhìn xuống mặt đất thì rõ ràng không phải. Cha tôi bảo khi Lãnh Địa được tạo nên thì mặt đất sẽ được bao phủ bởi một lớp ma thuật đen có phạm vi rộng hay hẹp là tùy vào nội lực của bản thân người đó. Tôi càng ngày càng không hiểu nổi bản thân mình.

Rồi tôi có thể nhìn thấy được âm mưu của kẻ địch để ngăn chặn chứ! Ekeziel rốt cuộc là ai? Nếu hắn là một học sinh ở Hogwart thì lại có thể am hiểu Nghệ Thuật Hắc Ám đến thế ư? Pháp thuật của hắn có thể cao cường đến thế ư?

Ở trong trường người học giỏi nhất là Rose. Ồ không! Tôi không hề nghĩ đó là cô ấy! Nói chung là chịu chết! Tôi chỉ hy vọng hắn không thuộc Nhà Griffindor thôi!

Hôm qua, tôi đã kinh ngạc khi đọc Nhật Báo Tiên Tri. Nhà tù Azkaban đã bị tấn công. Theo như các yêu tinh canh giữ ở đấy mô tả rằng bọn chúng là những sinh vật kỳ lạ và chưa bao giờ thấy trong lịch sử. Tôi tin rằng Ekeziel đã bắt đầu hành động. Toàn bộ tù nhân ở đó đã được giải thoát, các yêu tinh trấn giữ ở đấy bị đánh bại hết. Rốt cuộc bọn chúng là quái vật phương nào vậy? Ai ai cũng lo lắng về chuyện này. Cha tôi nói năm nay đến trường Hogwart đừng chơi trò "anh hùng đơn độc" nữa. Tôi nghĩ cha tôi lo xa quá rồi. Ở Hogwart thì hắn làm sao động đến tôi được chứ. Cô Mc Gonagall và thầy Flitwick hồi trẻ đã từng là vô địch môn đấu tay đôi. Chưa kể là ông ấy hồi trẻ cũng thích làm "anh hùng đơn độc" lắm mà? Sao bây giờ lại phải lo thế chứ?

Sáng nay tôi ở nhà tập bắt bóng với Lucy. Mỗi lần tập là tôi phải chốt cửa lại để đề phòng em gái tôi. Lucy bay lượn và tung những cú ném hiểm hóc. May là phòng tôi khá rộng nên việc tập luyện cũng không khó khăn lắm.

Anh Peter Weasley năm nay đã trở thành một Thủ Lĩnh Nam Sinh. Năm nay là năm học cuối cùng của ảnh. Mặc dù anh Fred không lấy thế làm vui lắm.

Cha đã ký vào đơn cho phép tôi đến thăm làng Hogsmeade. Làng Hogsmeade là nơi duy nhất ở nước Anh có toàn – phù – thủy cư trú. Tôi rất háo hức chờ đến ngày đó.

Bây giờ tôi phải đưa em Lily đến Hẻm Xéo mua sách cho niên học mới. Gì cơ? Tất nhiên là tôi tự đi mua sách được rồi. Tôi đã mười ba tuổi rồi đấy!

Năm nay tôi thử đến Hẻm Xéo bằng Xe Đò Hiệp Sĩ. Và khi xuống xe, tôi thấy chóng mặt buồn nôn. Thành thật mà nói đi bằng phương tiện này tôi không khoái cho lắm. Mỗi tội là cô em gái tóc đỏ của tôi rất thích đi Xe Đò Hiệp Sĩ. Trời đất! Xe này xóc đến chóng mặt mà nó chẳng hề hấn gì cả.

Nhưng có một điều làm tôi lo lắng hơn cả là: Lucy nói có người đang theo dõi tôi. Chẳng lẽ là Ekeziel? Hắn ta theo dõi tôi làm gì nhỉ? Chắc hắn không định tấn công tôi ở chỗ đông người thế này chứ?
Em lily nhìn tôi cười chọc quê:
- Anh vẫn bị say xe hả?

Năm nay có hai môn học mới: Tiên Tri và Giả Kim Bí Thuật. Cho nên tôi mua hai cuốn Soi Rọi Tương Lai của Cassandra Vablatsky và Những cách khám phá ra thuộc tính của bản thân của Harry Potter. Đúng vậy! Cuốn này là do cha tôi viết.

Tôi thấy nhẹ nhõm khi Lucy bảo kẻ theo dõi tôi đã bỏ đi. Và tôi gặp Nirvana với Rose ở đấy.

Rose đã mua một con thỏ màu trắng béo múp míp có tài biến thành một cái nón bằng lụa. Cô ấy đặt tên cho nó là Rabbit. Nirvana thì mua một con chuột màu đen có cái đuôi dài đến nỗi nó có thể tự chơi nhảy dây đuôi. Cậu ấy đã đặt tên cho nó là Jerry. Tôi không thích nuôi con gì cả. Và tôi không hề coi Lucy là vật nuôi. Có Lucy để bầu bạn là vui lắm rồi.

Năm nay hình như đang có mốt mua thú nuôi thì phải. Rất nhiều học sinh đến tiệm Sinh Vật Huyền Bí để mua.

*
* *

Sáng hôm sau, tôi lên chuyến tàu hỏa đến Hogwart. Vậy là một năm học mới bắt đầu. Tôi, Nirvana và em Lily đang tìm một toa trống. Nhưng toa nào toa nấy đều đầy nhóc người, ngoại trừ toa tận cùng của đoàn tàu lửa. Toa này chỉ có một hành khách đang ngồi nhìn đăm đăm ra cửa sổ toa tàu.

Đó là một cô gái. Cô ấy trông rất xinh đẹp với cái kính màu hồng rất đẹp. Khi nhìn thấy bọn tôi, cô ấy mỉm cười rất tươi và đứng lên bắt tay bọn tôi một cách trịnh trọng:
- Chào các bạn, tôi là Stacy Ferguson.
- Chào bạn, mình là Albus Severus Potter, còn đây là Nirvana Longbottom và em gái mình, Lily Potter!
- Ừ, mời ngồi!
Cô gái này có tác phong rất lịch sự. Cứ như người lớn vậy. Nhờ vậy mà chúng tôi thoải mái hơn.

Cô gái này trạc tuổi bọn tôi. Nhưng trông cô ấy rất lạ. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy ở Hogwart. Nhưng thật ra tôi cũng chưa thấy hết mặt toàn bộ học sinh ở trường. Bỗng Nirvana hỏi:
- Bạn ở Nhà nào vậy?
Stacy không trả lời ngay. Cô ấy trầm ngâm:
- Nhà nào hả?.....ừm…..thì….Griffindor…..
Hả? Stacy ở Nhà Griffidor mà sao tôi chưa thấy bao giờ? Không lẽ trí nhớ của tôi có vấn đề rồi sao?

Nirvana lại hỏi tiếp:
- Ơ….tụi tớ cũng ở Nhà Griffindor này! Không phải tớ bất lịch sự đâu….nhưng quả thật bọn tớ chưa thấy bạn bao giờ!
Stacy nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói mơ màng:
-….à….ừ….thì tất nhiên là không thấy rồi…..
Cô gái này kỳ lạ thiệt. Hay Stacy năm nay mới bắt đầu học ở Hogwart?

Nirvana nói thầm với tôi:
- Nhỏ này kỳ lạ thiệt…nhưng đẹp ghê!
E hèm! Hình như Nirvana thích cô gái này rồi. Em Lily thì cứ nhìn cô ấy một cách thích thú như thể Stacy là một sinh vật ngoài hình tinh vậy. Nhưng Stacy vẫn cứ nhìn ra cửa sổ và không để ý tới Lily.

Bõng Stacy quay ra nhìn bọn tôi và nói:
- Các bạn cứ nói chuyện tự nhiên, cứ coi như mình không có ở đây cũng được!
Rồi cô ấy lại quay ra nhìn cửa sổ với vẻ mặt khó hiểu. Và hình như tôi thấy Stacy đang mỉm cười. Có thể là do tôi tưởng tượng chăng?

Lucy đột nhiên lên tiếng:
- Sao nhìn cô gái ấy chằm chằm thế, Albus? Cậu thích cô ấy rồi hả?
Tôi đỏ mặt:
- Đâu có.
- Thật hả? Thế hãy cho tôi biết, cậu thấy tôi và cô ấy thì ai xinh hơn?
Gì thế nhỉ? Sao Lucy lại hỏi tôi câu này.

-…à….ờ….thì tất nhiên Lucy là xinh nhất rồi….
- Thật không vậy?
- Thật mà.
-Ừ! Cậu tinh mắt đấy!

Vào khoảng một giờ chiều, có một bà phù thủy béo múp míp đẩy xe ăn đến toa cửa bọn tôi. Tôi quay ra định hỏi Stacy có ăn gì không thì thấy cô ấy đã ngủ gật từ lúc nào rồi. Mặt của Nirvana bỗng trở nên ửng hồng: Trông Stacy ngủ thật đẹp, cô ấy cứ như một thiên thần vậy.

Tôi và em Lily lúc đó chỉ muốn phá ra cười. Nhưng sợ Stacy tỉnh giấc nên anh em tôi nhìn nhau và cố nín cười. Riêng Lucy thì phá ra cười ầm trên đầu tôi. Tất nhiên là chỉ có mình tôi nghe thấy tiếng cười của Lucy. Nirvana hình như bị sét đánh rồi.

Bỗng nhiên một tiếng sấm nổ to như muốn rách cả bầu trời vậy. Bọn tôi giật bắn cả mình. Thế mà Stacy vẫn ngủ ngon lành. Tự dưng tôi cảm thấy có điềm chẳng lành. Mặc dù tôi luôn nghĩ trực giác của mình chưa bao giờ sai. Nhưng tôi đã tự trấn an mình rằng: Không có chuyện gì đâu, không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề lên vậy!



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 11:18 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 15


Khi xuống tàu, mỗi học sinh đến trường bằng những cỗ xe ngựa được kéo bởi những con ngựa vô hình. Cha tôi đã từng kể rằng đó là Vong Mã. Anh James vẫn thường dọa tôi rằng bọn chúng trông rất kinh dị.

Khi kết thúc buổi lễ phân loại. Tôi không thấy Stacy trong bàn ăn Nhà Griffindor. Đúng là cô ta nói dối rồi! Và cô ta cũng không có trong danh sách phân loại. Vậy rốt cuộc cô ta thuộc Nhà nào?

Tôi đảo mắt nhìn xung quanh thì thấy Stacy đang ngồi ở chỗ….bàn giáo viên. Chuyện gì quái lạ vậy ta?

Thắc mắc của tôi đã được giải đáp khi cô hiệu trưởng Mc Gonagall đứng lên thông báo:
- Tôi xin chào mừng hai giáo viên mới gia nhập đội ngũ giảng dạy ở trường chúng ta. Người thứ nhất là giáo sư Teddy Lupin, người sẽ dạy môn Giả Kim Bí Thuật năm nay.

Tiếng vỗ tay vang lên. Anh Teddy Lupin là con của ông Remus Lupin. Ông đã hy sinh cùng với vợ là bà Tonk trong trận chiến với Chúa Tể Hắc Ám Voldemort. Anh Teddy năm nay 23 tuổi. Không ngờ anh ấy trẻ thế mà đã trở thành một giáo sư. Cũng có thể môn Giả Kim Bí Thuật quá mới mẻ nên rất khó tìm người dạy.

Khi hết tiếng vỗ tay, cô Mc Gonagall nói tiếp:
- Tôi rất tiếc thông báo rằng giáo sư Sybill Trelawney đã về hưu vào cuối niên học vừa rồi, để có nhiều thời gian tu luyện cho khả năng tiên tri của cô. Tuy nhiên vị trí của giáo sư Sybil đã được thay bằng cô Stacy Ferguson, người sẽ đảm nhận dạy môn Tiên Tri năm nay.

Tôi có nghe nhầm không? Cô ta chỉ bằng tuổi bọn tôi là cùng! Cô ta thật sự…là một giáo sư ư? Chỉ tội là Nirvana há hốc mồm ra trông ngố hết sức.

Cả Đại Sảnh Đường lúc này không hề có một tiếng vỗ tay nào. Ai ai cũng ngạc nhiên sửng sốt. Anh James ở dãy bàn Slytherin giơ tay hỏi:
- Thưa cô hiệu trưởng, mạn phép cho em hỏi bạn….à quên giáo sư…..Stacy….năm nay bao nhiêu tuổi vậy?
Hỏi tuổi là một điều bất lịch sự. Nhưng có lẽ ai cũng tò mò rằng Stacy trông chỉ như một học sinh năm thứ ba mà lại là một giáo sư. Chưa kể lại ngồi cùng bàn với các giáo viên già xọm nữa chứ.

Cô Mc Gonagall bực mình hết sức. Cô nói:
- Giáo sư Stacy năm nay mười tám tuổi và sẽ là giáo sư trẻ nhất trong lịch sử. Không ai có thể am hiểu về môn này bằng cô Stacy. Cho nên đây là một đặc cách. Không ai còn ý kiến gì nữa chứ?

Tiếng vỗ tay lúc này mới vang lên. Mặc dù chỉ lác đác. Nirvana nói:
- Thật…thật không ngờ…..cô ấy….lại là một…giáo sư….đau lòng quá….Albus ơi….
Tôi không biết là nên cười hay nên an ủi Nirvana đây. Vâng! Nirvana đã thích một giáo sư. Chưa kể là chị ấy hơn Nirvana những 5 tuổi. Lucy thì khúc khích cười. Em gái tôi thì vẫn chưa hết ngạc nhiên.

Cũng phải thôi, hôm nay bọn tôi đã ngồi cùng toa với một giáo sư mà không biết. Lại còn gọi bằng vế nữa chứ. Thật lạ là Stacy đã mười tám tuổi mà trông như con nít vậy. Nhưng phải nói rằng ấn tượng đầu tiên của tôi về Stacy là cô gái này có gì đó người lớn.

Thằng Aumus Finnigan nói với Bean Thomas:
- Hình như cô Mc Gonagall lẩm cẩm rồi thì phải! Con nhỏ Stacy đó chỉ như một đứa con nít. Nói thật tao không phục chuyện này đâu! Gọi nó bằng giáo sư á? Tao không nghĩ thế đâu!
Mặc dù thấy thằng Aumus nói có vẻ hợp lý nhưng cách thằng này nói thấy ngứa tai thật.

Những cái đĩa và ly bằng vàng trên bàn ăn bỗng nhiên đầy ắp thức ăn. Tôi lúc này đã đói ngấu rồi. Toàn thể Đại Sảnh Đường lúc này vang lên tiếng cười nói, tiếng nĩa muỗng chạm nhau canh cách. Stacy trông thật nổi bật ở bàn giáo viên. Cô ấy cụng ly với các giáo sư.

Sau khi ăn xong, bọn tôi về phòng ngủ Nhà Griffindor. Lúc này tôi đã thấy mệt mỏi buồn ngủ sau khi đánh chén một bữa ngon lành. Thế là tôi nhảy lên giường và đánh một giấc.

*
* *

Sáng hôm sau, tôi gặp Rose. Cô ấy đang mừng rỡ vì hôm nay sẽ học mấy môn mới. Tôi cũng đang bồn chồn đây.

Ở bàn ăn Nhà Griffindor, tôi đang với tay lấy một cái hũ mứt thì một giọng nói quen thuộc vang lên:
- Chào các bạn!
Đó là Stacy. Cô ấy cười tươi với bọn tôi. Mặt Nirvana bỗng nhiên đỏ hơn bao giờ hết. Tôi cố nín cười và cũng chào bạn….à quên…giáo sư Stacy. Cô ấy nói tiếp:
- Lớp bắt đầu sau nửa tiếng nữa nhé, rất vui vì đã được gặp các bạn trên tàu hôm qua.

Stacy rất thân thiện. Điều đó trông cô ấy càng chẳng giống một giáo sư chút nào.
Lucy lẩm bẩm trên đầu tôi:
- Không biết cô nàng này dạy có ra gì không đây?
Bọn Slytherin chỉ trỏ Stacy rồi cười tỏ vẻ coi thường.


Tôi bắt đầu lấy thời khóa biểu ra xem, lớp Tiên Tri ở tầng trên cùng của Tháp Bắc. Bọn tôi vội vàng ăn xong bữa điểm tâm rồi đến ngay lớp Tiên Tri.

Khi đến nơi, tôi ngạc nhiên khi thấy phòng học này giống một cái....tiệm trà hơn. Những cái bàn tròn màu hồng và ghế bành cũng….màu hồng nốt. Hình như Stacy thích màu hồng thì phải. Mà cũng đúng thôi. Bộ áo váy mà Stacy mặc cũng màu hồng. Mấy cái gối nệm thì bọc vải hoa lòe loẹt. Màn cửa sổ được kéo kín lại khiến căn phòng hơi ngột ngạt và xung quanh toàn là nến được thắp để chiếu sáng.
Lucy hỏi tôi:
- Đây là sân khấu hay phòng học vậy, Albus?

Cả lớp đã tập trung trong phòng. Stacy mỉm cười và nói:
- Mời các bạn ngồi!
Tôi, Nirvana và Rose ngồi quanh một cái vòng tròn. Thật vui khi được ngồi cạnh Rose. Chưa bao giờ tôi ngồi cạnh cô ấy trong một lớp học.

Stacy thì ngồi vào một cái ghế bành ở trước lò sưởi. Vẫn giữ nụ cười trên môi, Stacy nói:
- Chào mừng các bạn đến với môn Tiên Tri, tên của tôi là Stacy Ferguson. Đây là bộ môn khó khăn nhất trong các ngành nghệ thuật huyền bí. Nhưng tôi nghĩ Tiên Tri là môn học rất hay, tôi tin rằng các bạn sẽ thích nó thôi.

Cách xưng hô của Stacy khiến bọn tôi không quen cho lắm. Thông thường giáo sư hay gọi chúng tôi là “các trò” chứ không phải “các bạn”.
Tôi thấy Nirvana nhìn giáo sư Stacy mà không hề chớp mắt, đầu thì gật lia lịa trước từng lời nói của cô ấy. Rose cũng chăm chú “nuốt” từng lời của cô Stacy.

Giáo sư Stacy nói tiếp:
- Những nhà tiên tri thực sự bây giờ rất ít. Và họ đều đã không còn trên cõi đời này nữa. Từ hồi đó đến bây giờ ngoài cô Sybill Trelawney ra thì không ai có khả năng tiên tri đúng nghĩa cả. Mặc dù khả năng của cô Sybill phải nói là thất thường. Nhưng cũng không có gì lạ. Tiên tri vốn là một thứ năng lực rất thất thường mà. Nhưng tôi cảm thấy…trong phòng học này…có một học sinh nào đó….sở hữu khả năng thiên phú này.

Các học sinh bỗng nhiên tròn mắt ra ngạc nhiên. Chắc lúc đó họ cũng đang tự hỏi có phải giáo sư Stacy nói về mình không. Stacy lúc đó đã nhìn tôi một lúc rồi mới nói tiếp
- Chúng ta sẽ nghiên cứu những phương pháp cơ bản của bộ môn Tiên Tri trong năm học này. Đầu tiên ta sẽ học về xem chỉ tay. Nào các bạn hãy ghi vào giấy da những gì tôi sắp đọc đây……..

Bọn tôi bắt đầu lấy cuộn giấy da ra từ trong cặp và bút lông ngỗng.
-….trong quá trình tiến hóa của con người thì đôi tay đóng vai trò rất quan trọng. Nhờ đôi tay mà con người có thể cầm nắm và sử dụng thành thạo các công cụ. Có thể nói, tay giống như một bộ não khác của con người vậy. Tay có mối quan hệ mật thiết với sự phát triển của não người. Xem xét bàn tay không những có thể phán đoán được trạng thái tinh thần mà còn hiểu rõ tình trạng sức khỏe. Khi xem, điều đầu tiên phải xác định là xem tay trái hay tay phải. Khi hai tay nắm vào nhau sẽ biểu thị cơ năng của đại não, tay nào đặt dưới được xem là vận tích cực. Tay đặt ở dưới biểu thị hiện tại và tương lai còn tay đặt ở trên biểu thị tố chất và tính cách bẩm sinh của bạn. Được rồi! Bây giờ các bạn hãy đặt bút lông ngỗng xuống và thực hành nào!

Giáo sư Stacy ngừng lại lấy hơi rồi nói tiếp:
- Đầu tiên hãy nhắm mắt lại, nắm hai bàn tay một cách tự nhiên, sau đó mở mắt ra và nhìn xem ngón cái của bàn tay nào đang đặt ở dưới, bàn tay đó sẽ là bàn tay được xem.

Cả lớp bắt đầu làm theo hướng dẫn của cô. Ngón tay cái của bàn tay phải của tôi ở dưới. Như vậy có nghĩa là tôi được xem tướng bằng bàn tay phải. Stacy cũng làm theo. Chắc chỉ có tôi mới có thể xem chỉ tay được cho Lucy.

Sau đó giáo sư Stacy lên tiếng:
- Được rồi, bây giờ các bạn hãy ghi tiếp đây! Trong lòng bàn tay có 4 đường chỉ tay cơ bản quan trọng nhất. Đó là: Đường sinh mệnh, đường trí tuệ, đường tình cảm và đường công danh.
+ Đường sinh mệnh có hình vòng cung kéo dài từ cuối ngón tay cái hướng vào lòng bàn tay. Đường sinh mệnh không hề có liên quan đến tuổi thọ của con người. Đường này cho biết về thể lực và sức khỏe của bạn.
+ Đường trí tuệ là một đường cong, xuất phát từ đốt cuối của ngón tay cái làm khởi điểm, đi ngang qua lòng bàn tay. Nếu đầu mút của đường trí tuệ uốn cong về dưới cổ tay đó chính là biểu thị của người nhạy bén, có sức tưởng tượng và giàu tính sáng tạo.
+ Đường tình cảm có độ cong, chạy ngang lòng bàn tay, kéo dài từ cuối ngón tay út đến tận ngón tay trỏ. Đường này không chỉ nhận biết được tính cách mà còn thể hiện mức độ quan tâm của bản thân đến bạn khác giới.
+ Đường công danh là đường chạy dọc nằm giữa lòng bàn tay.

Sau khi phải ghi đến mỏi tay những lý thuyết dài dòng. Giáo sư Stacy chia cả lớp thành từng cặp. Tôi rất mừng vì mình được cặp với Rose. Bây giờ cô ấy đang xem chỉ tay cho tôi. Rose cầm tay tôi và nhìn vào lòng bàn tay một cách chăm chú. Mặt tôi hình như hơi nóng lên thì phải?

Rose trầm ngâm:
- Ồ….sức khỏe của bạn khá tốt, còn về đường trí tuệ thì…đầu mút của đường này uốn về dưới cổ tay của bạn….bạn là người nhạy bén đấy…..đường công danh của bạn rất tốt…..còn về đường tình cảm của bạn….hừm…..rất phức tạp đấy….
Rose nhìn tôi rồi cười khúc khích. Hử? Chẳng lẽ tình cảm của tôi phức tạp thế sao? Tôi vẫn tin rằng mình thích Rose mà?

Bỗng nhiên Stacy đến chỗ chúng tôi và hỏi:
- Thế nào? Môn này hay chứ?
Rose nói một cách hào hứng:
- Thú vị lắm, cô ạ!
Đúng vậy! Môn này rất hay. Và tôi mong buổi thực hành nào cũng được cặp với Rose thì tốt quá.

Bỗng nhiên giáo sư Stacy nói với tôi bằng giọng thì thầm:
- Hãy cẩn thận với hắn nhé.
Tôi định buột miệng hỏi thì Stacy đã đi ra chỗ khác. Rose hỏi tôi:
- Giáo sư vừa nói gì với bạn vậy?
- À….không có gì!
Cô ấy đã nói đến “hắn”. Hắn nào? Chẳng lẽ cô ấy biết về Ekeziel. Nhưng rõ ràng chuyện này là một bí mật cơ mà? Rốt cuộc Stacy là ai? Sao cô ấy lại biết chuyện này.

Và tôi thấy Nirvana đã giật bắn mình rồi đỏ mặt khi giáo sư Stacy đến gần hỏi chuyện. Thằng Aumus thì cặp với Bean Thomas và lẩm bẩm:
- Tao thấy mấy cái này chẳng đáng tin cậy chút nào hết. Đúng là trò mê tín dị đoan.



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 11:26 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 16


Sau giờ học, tôi quyết định đi hỏi thẳng giáo sư Stacy. Để xem phản ứng của cô ấy thế nào. Nhưng Stacy tỉnh bơ:
- À….tôi có khả năng dự cảm rất tốt. Tôi thấy bạn có vẻ luôn luôn ở trong tầm theo dõi của…kẻ thù. Còn đó là ai thì tôi chịu! Chỉ là tôi có linh cảm bạn sẽ…gặp nguy hiểm thôi. Nhưng đừng lo! Dự cảm của tôi không phải lúc nào cũng đúng đâu!

Luôn luôn ở trong tầm theo dõi của kẻ thù là sao? Hắn đang theo dõi tôi ư? Nhưng Lucy đâu có phát hiện ra kẻ nào đang theo dõi mình đâu? Hy vọng là dự cảm của Stacy lần này là sai.
Lucy thì nói với tôi bằng giọng nghiêm túc:
- Cậu phải cảnh giác với cô nàng Stacy này! Tôi cảm thấy cô ta không đơn giản đâu!

Tôi chợt có ý nghĩ rằng Stacy chính là gián điệp của Ekeziel cử đến trường này để theo dõi tôi.. Hoặc cô ấy chính là Ekeziel. Phải chăng đó chính là lý do cô ấy rất hay để ý đến tôi trong giờ học?

Hôm nay trong giờ học Biến Hình. Cô Mc Gonagall giảng về Animagi – Những phù thủy có khả năng biến thành thú vật theo ý muốn. Và cô tự biến thành một con mèo mướp còn dấu mắt kính quanh mắt. Cả lớp làm một tràng pháo tay trước sự biến hình thú vị này. Tôi đang nghĩ là sau khi học được phép này mình sẽ chọn con gì để biến thành đây. Nhưng tôi chưa có ý tưởng gì trong đầu cả. Thôi để nghĩ sau vậy!

Tiếp theo là môn Giả Kim Bí Thuật, môn mà bọn tôi mong chờ nhất. Nhưng môn này hóa ra khó hơn bọn tôi tưởng. Anh Teddy nói:
- Giả Kim Bí Thuật là môn rất khó. Cô hiệu trưởng đã thống nhất rằng năm nay sẽ không phải thi môn này.

Tôi và các học sinh khác hò reo. Anh Teddy nói tiếp một cách nghiêm túc:
- Không thi nhưng vẫn phải kiểm tra. Nói chung đây là một môn học rất mới mẻ do ông Harry Potter sáng lập. Năm nay để xem các em tiếp thu như thế nào. Tôi nghĩ các trò nên tập trung học môn này cho tốt. Vì môn này rất có ích, giống như môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám Hay Bùa Chú vậy. Nếu thành thạo rồi thì các trò sẽ thấy nó dễ dàng thôi. Bây giờ các trò hãy lấy bút ra và ghi nào….

-……Đầu tiên tôi sẽ nói về nội lực. Bất kỳ ai cũng có nội lực pháp thuật trong người. Nhưng mạnh hay yếu là do quá trình tu luyện. Để sử dụng được Giả Kim Bí Thuật thì phải có nội lực mạnh vì đây là pháp thuật cao cấp. Đáng lẽ môn này nên chỉ dành cho lớp trên. Nhưng các trò cần có quá trình tìm hiểu và tu luyện ngay từ bây giờ để đến lớp lớn sẽ học nhanh hơn. Có những người lớn khi tự luyện môn này do chủ quan và vội vàng nên đã bị tẩu hỏa nhập ma.
Nghe đến đây, đứa nào đứa nấy đều tỏ ra lo lắng.

-…..không phải lo, nếu trải qua một quá trình học nghiêm túc và từ từ thì sẽ làm quen với nó một cách an toàn thôi. Đầu tiên các em sẽ phải học phương phá luyện tâm và luyện thở. Luyện tâm có nghĩa là gạt bỏ mọi suy nghĩ làm cho đầu óc trống rỗng, nói tóm lại là tĩnh tâm. Luyện thở là cách nạp khí – vận khí – xả khí. Bây giờ tôi sẽ nói về cách luyện thở.:
+ Nạp khí: Hít khí trời thẳng vào bụng dưới. Tất nhiên là bụng dưới sẽ căng lên.
+ Vận khí: Nín thở, dồn hơi vào Đan Điền.
+ Xả khí: Thở hết ra, thót bụng lại, từ từ nhẹ nhàng cho hơi ra hết.
Một vòng thở đủ ba nhịp như thế gọi là phép thở ba thì. Lưu ý cả ba phải: Êm, nhẹ, đều đặn

Thở bằng bụng quả thật không phải là dễ. Ai ai cũng quen thở bằng ngực rồi. Theo như anh Teddy nói nếu luyện thở kiểu này thường xuyên thì nội lực pháp thuật sẽ tăng lên nhanh hơn. Nhưng có lẽ đa số học sinh không đủ kiên nhẫn với thứ này lắm. Tôi không nghĩ vậy! Tôi sẽ dành thời gian rảnh rỗi ra để tập luyện thường xuyên. Tôi rất muốn sử dụng được Giả Kim Bí Thuật như cha.

Thằng Aumus lại càu nhàu:
- Cứ tưởng môn này thú vị lắm, ai dè chán òm!
Nhưng anh Teddy đã làm không khí học trở nên thú vị hơn bằng cách tạo ra lửa từ lòng bàn tay trước sự kinh ngạc của học sinh. Bọn chúng vỗ tay rào rào.

Giờ học Độc Dược thì lại không được vui bằng. Tôi và Scorpius đều chế thành công món độc dược Co Rút. Vậy mà chỉ có mỗi thằng Scorpius là được giáo sư Draco thưởng điểm. Thật là thiên vị!

Tiếp theo là môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám. Giáo sư Neville giảng cho chúng tôi về Chỏm Đỏ. Một sinh vật giống như quỷ lùn rất ư kinh hãi, chuyên rình rập ở những nơi có đổ máu, trong những hầm ngục của các lâu đài hoang, chờ có ai đi lạc vô thì nện cho một dùi cui.

Khi học xong các môn học thì tôi trở về phòng sinh hoạt chung Nhà Griffindor. Tôi thấy Rose đang đội một cái nón bằng lụa rất đẹp. Cái nón đó chính là do Rabbit – con thỏ của Rose biến thành. Tôi cũng rất thích xem màn nhảy dây đuôi của Jerry – con chuột của Nirvana. Cậu ta rất vui mừng khi giáo sư Stacy khen: “Jerry dễ thương quá!”.

Tối hôm đó, khi tôi lên giường chuẩn bị đi ngủ thì phát hiện ra dưới chăn có dòng chữ màu đỏ như máu: TA LÀ EKEZIEL ĐÂY!
Dòng chữ máu khiến tôi giật mình nhảy lùi lại. Chưa kể là lúc đó còn có tiếng sấm đùng đùng phụ họa nữa chứ. Dòng chữ đó bỗng nhiên tan biến dần dần.

Tôi không thể tin được Ekeziel có thể vô đây. Chẳng lẽ hắn thực sự là một học sinh Nhà Griffindor. Hắn đang khủng bố tinh thần tôi ư? Tôi sẽ không sợ đâu!
Lucy lo lắng nói:
- Rốt cuộc hắn là ai chứ?

*
* *

Thế là đã đến cuối tuần, tôi thấy nhẹ nhõm hơn khi không có chuyện kỳ dị gì xảy ra nữa. Bọn tôi được đến làng Hogsmeade.

Tiệm Công Tước Mật chật kín người. Giữa hàng hàng dãy dãy kệ chất đầy những khúc kẹo nu-ga kem, những viên kẹo mật mập ú, rồi hàng trăm loại sôcôla khác nhau. Có cả một thùng tô nô đựng đầy các viên Kẹo Dẻo Đủ Vị. Bày dọc một bức tường khác là kẹo Hiệu Quả Đặc Biệt như Kẹo Cao Su Thổi Tuyệt Nhứt(Những cái kẹo này làm cho căn phòng đầy ắp những cái bong bóng màu xanh hoa chuông không chịu nổ nhiều ngày rồi), kẹo Dây Xỉa Răng Bạc Hà, Bé Hạt Tiêu Tí Nị(Thở ra lửa dùm bạn), Chuột Băng(Nghe tiếng răng của mình đánh bọ cạp và rít lên), kem bạc hà có hình dạng như những con cóc(Bọn chúng nhảy lóc chóc trong bao tử của tôi), những cây viết lông ngỗng làm bằng đường xay và những viên kẹo nổ lụp bụp.

Cảnh Hogsmeade trông giống hệt như cảnh trong thiệp giáng sinh: những mái nhà và tiệm quán đều phủ kín dưới một lớp tuyết dày xốp, trên các cánh cửa treo những vòng hoa thánh và giăng mắc khắp các vòm cây là những cây nến đã được phù phép.

Trời rất lanh. Cho nên tôi, Nirvana và Rose vào tiệm Ba Cây Chổi để uống Bia Bơ. Cái quán này cực kỳ đông đúc, ấm áp, ồn ào và đầy khói. Tôi rất thích uống Bia Bơ. Thứ này dường như hâm nóng từng lóng xương thớ thịt trong người tôi lên.

Và tôi suýt nữa bị sặc món Bia Bơ khi thấy cha tôi ngồi ở một cái bàn cách đây khá xa. Lucy dường như cũng thấy ông ấy. Cô ấy ghé vào tai tôi rồi nói:
- Bây giờ tôi sẽ cho cậu xem năng lực đặc biệt này. Tôi sẽ là đôi tai thứ hai của cậu.
Đôi tai thứ hai của tôi là sao cơ?

Và thắc mắc của tôi được giải đáp khi Lucy bay đến chỗ cha tôi nghe lỏm cuộc nói chuyện. Tôi nghe thấy tiếng của cha rất rõ ràng, mặc dù ông ấy ở khá xa. Bây giờ tôi đã hiểu rõ năng lực của Lucy. Dường như những gì cô ấy nghe được thì tôi cũng có thể nghe thấy được.

Tôi quan sát kỹ thì thấy cha tôi không ngồi một mình. Ông ấy đang ngồi với….cô hiệu trưởng Mc Gonagall và ông Bộ Trưởng Bộ Pháp Thuật Kingsley Shacklebolt.

Ông Kingsley nói:
- Tôi đã cử một con rồng đến canh giữ nhà tù Azkaban. Tôi tin rằng dù bọn chúng là loại yêu quái gì thì cũng rất khó để vượt qua được một con rồng.
Harry Potter lên tiếng:
- Tôi nghĩ bọn chúng là những quái vật thời cổ đại.
Cô Mc Gonagall ngạc nhiên:
- Không thể thế được! Thời xưa Bốn Nhà Sáng Lập vĩ đại đã tiêu diệt hết bọn chúng rồi mà!
- Tôi biết! Nhưng tôi đã nhờ một yêu tinh ở đó vẽ lại hình dáng bọn chúng. Và tôi thấy bọn chúng khá giống những con quái vật ở trong sách Những sinh vật huyền bí thời cổ đại.

Ông Kingsley sửng sốt:
- Nhưng tạo sao bọn chúng lại bỗng dưng xuất hiện ở thời đại này chứ?
- Tôi nghĩ những việc này có liên quan đến kẻ có tên là Ekeziel. Ông đã điều tra về tên này chưa, Kingsley?
- Có một vài người tên là Ekeziel nhưng suốt thời gian theo dõi bọn họ vừa rồi thì không có gì khả nghi cả. Tôi nghĩ Ekeziel chỉ là một cái tên giả.
- Ừm, tôi cũng đoán vậy. Năm ngoái tôi đã có dịp tiếp xúc với hắn. Có lẽ hắn là một tín đồ. Hắn tin rằng Chúa sẽ giúp hắn trở nên hùng manh….hừm….hắn còn tự tin rằng mình sẽ mạnh hơn cả Voldemort nữa.
Cô Mc Gonagall bụm miệng. Ông Kingsley đặt cái cốc Bia Bơ xuống mặt bàn hơi mạnh quá mức cần thiết.

Ông Harry Potter vẫn bình tĩnh nói tiếp:
- Chúa ư? Thật sự Chúa của hắn là kẻ như thế nào? Có quyền lực ra sao? À, cô hiệu trưởng! Tôi nghi ngờ rằng Ekeziel là một học sinh ở Hogwart.
- Tôi cũng nghĩ vậy….nhưng thật sư chưa thể nghĩ ra học sinh nào lại xuất chúng thế! Học sinh sáng giá nhất ở trường Hogwart bây giờ chính là Rose. Trò này học giỏi hầu hết các môn. Ngoài trò ấy ra thì tôi vẫn chưa nghĩ ra ai khác.
- Rose không thể là Ekeziel được. Tôi không tin con gái của Ron Weasley lại có thể là Chúa Tể Hắc Ám Tương Lai. Tôi nghĩ mình sẽ rất sốc nếu Rose lại là cái kẻ đã bắt cóc Lily, định giết Albus, âm mưu tìm lại những Bảo Bối Tử Thần và muốn làm Bá Chủ Thế Giới. Chắc chắn phải có ai khác mà ta chưa nghĩ ra thôi.
- Ừ……

Ông Kingsley làm ngụm Bia Bơ rồi liên tiếng:
- Tôi rất lo cho Albus đấy, Potter! Ekeziel có lẽ sẽ không bỏ qua cho nó đâu!
- Tôi cũng vậy…. mong rằng nó không đâm đầu vào nguy hiểm nào đó…. hy vọng cô hiệu trưởng chịu khó để mắt tới nó.
Cô Mc Gonagall tằng hắng:
- Albus rất giống cậu ngày xưa đấy, Potter!

*
* *

Tối hôm đó ở phòng ngủ Nhà Griffindor. Cuộc nói chuyện đó đã làm tôi suy nghĩ nhiều đến nỗi khó ngủ. Mặc dù cô hiệu trưởng đã nói khả năng Rose là Ekeziel chỉ tới 10%. Nhưng ngoài Rose ra thì không còn ai khác đang nghi cả. Lucy thì nghi ngờ Ekeziel chính là Stacy. Tôi quả thật cũng không dám tin đó là Stacy. Nirvana mà biết tôi nghi ngờ Stacy thì chắc cậu ấy sẽ nổi giận đùng đùng cho mà xem. Nhưng nếu so với Rose thì Stacy có lẽ còn đáng nghi hơn. Liệu tôi có thiên vị cho Rose quá không? Không! Tôi tin rằng Rose là người tốt. Có thể là tôi hơi thiên vị nhưng nếu cho rằng cô ấy là Ekeziel thì thật là điên rồ hết chỗ nói!

Khoan đã! Chỉ có học sinh Nhà Griffindor mới biết mật khẩu để vô phòng ngủ. Cho nên khả năng Rose là Ekeziel là 0%. Vậy chẳng lẽ Ekeziel là Aumus. Tôi rất mong hắn chính là thằng Aumus đáng ghét ấy. Nhưng....thằng Aumus mà giỏi vậy sao. Thực lực của Ekeziel phải cỡ phù thủy chuyên nghiệp. Thật sự chuyện này càng lúc càng rối rắm!



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 11:31 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 17


Sáng hôm sau, Rose hỏi tôi:
- Dạo này bạn sao vậy? Hình như bạn đang có chuyện gì đó lo lắng phải không?
Tôi làm ra vẻ tự nhiên:
- Có gì đâu! Chắc tối qua mình hơi khó ngủ ấy mà!

Hừm! Thật là nực cười khi nghĩ rằng người đứng trước mặt tôi là Ekeziel. Với lại hắn cao hơn Rose nhiều mà. Chưa kể giọng nói của Ekeziel là nam. Nhưng cha tôi từng nói có một loại ma thuật hắc ám mới cho phép người sử dụng thay đổi chiều cao và giọng nói. Dù sao thì tôi tin tỷ lệ Rose là Ekeziel là 0%. Chắc chắn vậy!

Stacy đến chỗ tôi và nở nụ cười tươi thường lệ:
- Hôm qua bạn đi chơi làng Hogsmease vui chứ?
- Ừ….à quên…vâng! Hôm qua em đi chơi vui lắm!
Nhìn thấy vẻ mặt vô tư của Stacy thì tôi không nghĩ rằng cô ấy lại có thể là Ekeziel. Cái gã có kiểu cười điên cuồng ấy. Được rồi! Đành nghe lời Lucy vậy! Khả năng Stacy là Ekeziel là…60%. Hình như tỷ lệ này lớn quá…..

Tôi đã kể với Nirvana mọi chuyện. Tất nhiên là trừ chuyện tôi có ý nghi ngờ Stacy. Cậu ấy thì chĩa mũi dùi tới Scorpius. Tôi không ưa Scorpius cho lắm, mặc dù tôi ghét thằng Aumus hơn nhiều. Chưa kể là cách nói của Scorpius và Ekeziel khá giống nhau. Scorpius đã từng bảo tôi rằng “Cậu ngây thơ quá, Albus. Trên đời này không hề có tốt xấu, chỉ có người mạnh kẻ yếu mà thôi”.

Hừm! Tư tưởng của Scorpius có vẻ giống với Ekeziel. Cả hai đều cho rằng sức mạnh và quyền lực là quan trọng nhất. Tỷ lệ Scorpius bị tình nghi đã lên tới 80%. Nhưng năm ngoái Scorpius đã giúp tôi và Bella chống lại Eragon cùng bạn bè hắn. Điều này có lẽ đã làm tôi do dự khi tỏ ý nghi ngờ Scorpius. Nhưng đến giờ thì nó là người bị tình nghi lớn nhất.

Trước khi về bàn ăn Nhà Hufflepuff, Rose nháy mắt với tôi một cách tự tin:
- Trận Quidditch tới, đội bạn sẽ không thể thắng được đâu!
Sắp tới đội tôi sẽ đấu với đội Hufflepuff. Không hiểu vì sao mà cô ấy tự tin thế. Nhưng tôi quyết không thua đâu!

Khi ăn xong, anh Fred hẹn tôi ra sân Quidditch để tập luyện chuẩn bị cho trận đấu sắp tới. Anh ấy nói Rose dường như đã luyện được tuyệt chiêu gì đó. Thì ra đó là lý do Rose tự tin đến vậy. Anh Fred rất lo lắng. Tôi cũng vậy. Rose là một tay ném bóng nhanh. Năm ngoái tôi đã thua Rose. Năm nay không thể lại thua nữa chứ! Lucy ngỏ ý sẽ giúp tôi. Nhưng tôi cho rằng thắng đường đường chính chính thì tốt hơn. Với lại cô Hooch có thể thấy điều kỳ lạ gì đó và kết luận tôi chơi gian lận trong trận đấu. Thôi thì cứ cố hết sức vậy!

Trên đường ra sân tập Quidditch. Tôi thấy Bella đang đứng ở bên hồ với vẻ mặt buồn bã. Tôi liền đến hỏi:
- Có chuyện gì vậy, Bella?
- Con Golf nhà mình mất rồi….
- Con Golf?
- Đó là con chó nhà mình nuôi, nó đã già quá rồi, mình rất lo là nó sẽ chết, và điều đó đã tới…..

Bella bắt đầu ràn rụa nước mắt. Tôi rất sợ thấy con gái khóc. Tôi không giỏi lắm về vấn đề an ủi con gái hay gì gì đó. Nhưng không thể để thế này được…có lẽ ta phải làm gì đó….

Tôi đành hỏi bâng quơ:
- Bella này! Bạn thích xem Quidditch lắm đúng không?
- Ừ….mình rất thích được bay lên không trung và ngắm bầu trời.
- Ngắm bầu trời?
- Ừ! Mình rất thích được bay bằng chổi nhưng môn cưỡi chổi khó quá.
- Mình thấy....môn này cũng đâu khó lắm
- Cũng có thể...nhưng có lẽ tại mình ngốc quá nên.....

Để xem nào! Cô ấy rất thích được bay nhưng lại không có khả năng. Một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi. Tôi trèo lên chổi và nói:
- Lên đây đi!
Bella ngơ ngác trông ngộ nghĩnh hết sức:
- Lên….đâu cơ?
- Ngồi phía sau mình nè! Chúng ta sẽ đi dạo một vòng nhé!
- Ơ….hình như bạn phải đi tập Quidditch mà?
- Ồ….không sao đâu! Mình đến muộn một chút cũng được mà! Nào nhanh lên!

Sau đó cô ấy trèo lên chổi và ngồi phía sau tôi. Đạp chân xuống đất một cái và chúng tôi bay lên không trung. Bella thét lên một tiếng rồi vòng tay ôm chặt ngang hông tôi. Điều đó khiến tôi đỏ mặt. Tôi mong cô ấy đừng ôm chặt tôi thế. Hy vọng không ai thấy chúng tôi. Vì chỉ được phép cưỡi chổi trong phạm vi sân Quidditch. Nhưng….cứ liều xem sao!

Bella rất vui và phấn khích. Có lẽ việc này sẽ làm cô ấy nguôi ngoai nỗi buồn về cái chết của chú chó Golf. Chúng tôi đã bay lòng vòng quanh trường Hogwart, quanh con sông và khu rừng Cấm. Và tôi tránh bay về phía sân Quidditch kẻo anh Fred nhìn thấy. Bella hò hét:
- Hay quá, Albus! Làm thêm vài vòng nữa nhé?

Một lúc sau, tôi đáp xuống gần rừng Cấm vì ở đó vắng vẻ. Trước khi về lâu đài, Bella quay lại nhìn tôi và nở nụ cười hạnh phúc:
- Cám ơn bạn nhiều lắm, Albus. Nhờ bạn mà mình đã thấy đỡ buồn rồi. Bạn thật sự là người bạn tốt nhất mà mình từng có.

Trông cô ấy vui như thế thì tôi cũng cảm thấy an tâm rồi. Không hiểu sao tôi cũng cảm thấy rất vui khi bay cùng Bella. Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ ngợi. Tôi phải đến sân Quiddtich ngay! Trễ giờ rồi! Và tôi chạy như bay tới sân Quidditch.
Lucy dường như cũng tỏ ra rất vui:
- Cậu thật là người tuyệt với đấy, Albus.

*
* *

Trận đấu Quiddtich đã tới. Tôi đi ra sân đấu giữa những tiếng vỗ tay rần trời. Rose nhìn tôi mỉm cười. Bà Hooch nói nhanh:
- Trèo lên chổi…..chờ tiếng còi của tôi…..ba…hai…một…bắt đầu!
Tôi phóng vọt lên không trung và lao về phía cột gôn trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng.

Lulu Scamander bình luận:
- Đội Griffindor đang lấn sân. Katherlin Bell của đội Griffindor đang nhắm tới khung thành. Ồ không! Một trái Bludger đã làm cô ấy rơi bóng. Và trái Quaffle rơi vào tay đội trưởng của Hufflepuff là David. Anh ta đã làm cú lộn mèo ngoạn mục khi né trái Bluder của Michael Jordan. Và anh ta đã chuyền cho Rose Weasley. Cô ấy đang dẫn bóng về phía Albus. Nghe đồn Rose đã luyện được một tuyệt chiêu rất lợi hại. Bây giờ chúng ta hãy chở xem!

Tôi đang căng thẳng chờ Rose đến. Nhưng Rose đã ném trượt bóng. Bóng Quaffle không bay về phía cột gôn đội tôi mà chệch ra ngoài. Nhưng tôi đã nhầm. Bóng bỗng nhiên đổi hướng và lọt qua cột gôn.
- 10-0! Nghiêng về Huflepuff! Có lẽ đó chính là độc chiêu của Rose. Và tiện thế tôi xin cung cấp một chút thông tin nền về nhân vật này. Rose có rất nhiều người hâm mộ. Và cô ấy có hẳn cả một Fan Club. Nhưng cô hiệu trưởng đã dẹp nó đi không thương tiếc chỉ vì cô cho rằng câu lạc bộ đó thật nhảm nhí….

Cô hiệu trưởng quát:
- Lulu! Em làm ơn thuật cho chúng tôi biết chuyện gì đang xảy ra trong trận đấu đi chứ!
- Dạ, xin vâng lời cô……bây giờ truy thủ Rose của đội Huflepuff đang chuẩn bị tung tuyệt chiêu của mình lần hai, liệu Albus đã có phương án đối phó?

Tuyệt chiêu của Rose có lẽ là làm bóng đổi hướng. Nếu thế thì cũng không khó chặn lắm. Đúng thật! Bóng lại đổi hướng về phía cột gôn. Tôi giơ tay ra chặn thì bóng đột nhiên trườn qua tay tôi rồi vào gôn. Chuyện quái gì lạ vậy?

Khán giả Griffindor cũng ngạc nhiên sửng sốt trước tuyệt chiêu này. Lulu cũng há hốc mồm một lúc rồi nói tiếp:
- Vâng! Tuyệt chiêu của Rose quả thật rất lợi hại. Hy vọng Tầm Thủ Fred của đội Griffondor bắt được trái Snitch sớm……

Tôi thật sư bất ngờ trước tuyệt chiêu của Rose. Cô ấy quả thật lợi hại. Và bây giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra cách đối phó với tuyệt chiêu này. Lucy nói trên đầu tôi:
- Đường bóng này thật quái lạ! Có cần tôi giúp không?
- Không cần đâu! Tôi tin rằng mình sẽ phá giải được tuyệt chiêu này.

Nói cứng thế thôi chứ tôi cũng không tự tin lắm. Cũng may là các truy thủ của đội tôi đã ghi liên tiếp hai bàn nên tôi có nhiều thời gian suy nghĩ hơn. Hai đội đang hòa nhau. Thời gian cũng sắp hết. Lần này không thể để bị ghi bàn nữa.

Lucy lại lên tiếng:
- Tôi nghĩ rằng cậu….không thể chặn được đường bóng này đâu. Rose quả thật vô cùng lợi hại. Ngay cả thủ quân đẳng cấp quốc tế chưa chắc đã đỡ được tuyệt chiêu của cô ta
Đúng thật! Nếu cứ tìm cách phá giải tuyệt chiêu của Rose quả thật là vô ích. Và tôi bỗng dưng nảy ra một ý tưởng trong đầu.
- Đúng vậy! Đúng là tôi không thể chặn được!
- Vậy cậu định làm gì? Bỏ cuộc hả?
- Đâu nhất thiết là phải phòng thủ! Tôi đã phát hiện ra đội Hufflepuff thực ra chỉ hoàn toàn dựa vào sức tấn công của Rose. Tôi đã nghĩ ra cách rồi.

Alice chuyền cho Ronald. Nhưng David đã chặn đường chuyền này. Và anh ta chuyền bóng cho Rose. Đây là cơ hội của tôi!

- Thật không thể tin được! Albus đã lao tới bất ngờ cắt đường chuyền của David. Bóng hiện giờ đang nằm trong tay Siêu Thủ Quân của đội Griffindor. Chưa bao giờ tôi thấy trận đấu nào mà Thủ Quân dâng lên cao như vậy. Nhưng thời gian đã sắp hết. Để xem Albus sẽ làm gì. A! Cậu ta đã chuyền cho Katherlin Bell. Dường như cả đội Hufflepuff vẫn chưa hết bất ngờ. Đúng vậy! ĐỘI GRIFFINDOR GHI BÀN!
Phù! Vậy là kế hoạch của tôi đã thành công! Chứ nếu thất bại thì đội của tôi thua chắc.
- Hết giờ! Tỷ số là 30-20 nghiêng về đội Griffindor! ĐỘI GRIFFINDOR ĐÃ CHIẾN THẮNG!

Đột ngột tôi bị cả đội ôm chầm, siết mạnh đến nổi suýt bị rơi khỏi chổi. Anh Fred hò hét:
- Làm tốt lắm, Albus!
Khi tôi đáp xuống mặt đất, một rừng cổ động viên Griffindor đang rần rần chạy qua sân đấu, dẫn đầu là Nirvana. Trước khi tôi kịp phản ứng thì đã bị nhấn chìm dưới sự hồ hởi phấn khởi của đám đông. Ông Hagrid xuất hiện nói:
- Chiến thuật xuất sắc lắm, Albus!
Anh Fred nói:
- Được rồi! Trở về phòng sinh hoạt chung mở yến tiệc nào, các bạn!

*
* *

Cứ như là đã giành được cúp vậy, đám Nhà Griffindor kéo dài bữa tiệc cho đến tận khuy. Cuộc liên hoan chỉ chịu kết thúc khi cô hiệu trưởng xuất hiện để nhấn mạnh rằng bọn tôi phải đi ngủ. Quá sức mệt mỏi, tôi chui vô giường và chìm vào giấc ngủ say.

Bỗng nhiên tôi bị tỉnh giấc bởi một tiếng động gì đó. Có ai đó đang bước đến giường ngủ của tôi. Dụi mắt nhìn kỹ thì tôi nhận ra đó là…..Stacy.

Tôi hoảng hốt hỏi:
- Giáo sư…..làm gì ở đây vậy?
Stacy lạnh lùng nói:
- Ta đến đây để giết cậu.

Trước khi có thể kịp rút đũa phép thì cô ta đã chĩa đũa phép vào ngực tôi. Thế là xong rồi! Chả lẽ tôi sẽ chết trước khi giành được cúp sao? Lucy đâu rồi? Giúp tôi với! Tại sao Stacy lại có thể vô phòng sinh hoạt chung Nhà Griffindor được chứ? Phải hét to lên để báo động cho các bạn biết mới được!
Stacy nở nụ cười đáng sợ:
- Thôi…vĩnh biệt nhé Albus….avada kedarva!



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 11:57 am

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 18


Tôi giật mình tỉnh giấc và ngồi dậy nhìn xung quanh. Phòng ngủ lúc này rất yên tĩnh và không có dấu hiệu là có người đột nhập. Trống ngực đập thình thịch. Hóa ra là tôi gặp ác mộng! Lucy kêu lên oai oái:
- Làm gì mà hất người ta xuống đất thế!
Hy vọng đây thực sự là ác mộng chứ không phải là điềm báo trước.

Sáng hôm sau, cũng may là tôi có chuyến đi chơi làng Hogsmeade để thư giãn. Dạo này có lẽ tôi bị căng thẳng quá. Tôi cứ lo ngay ngáy Ekeziel có thể xuất hiện bất cứ lúc nào và cho tôi thưởng thức món “avada kedarva”. Nhưng có lẽ tôi lo xa quá rồi. Hắn không dại gì mà lộ mặt sớm thế đâu. Chưa kể là cha tôi có nhờ cô hiệu trưởng để ý bảo vệ tôi nên chắc hắn chẳng có cơ hội mà ra tay.

Tôi và Nirvana vô Tiệm Giỡn Zonko để mua Bom Phân, Kẹo Nấc Cục, Xà Bông Nòng Nọc và Tách Uống Trà Cắn Mũi.
Và bọn tôi đang đi đến tiệm Ba Cây Chổi Thần thì gặp Scorpius đi cùng với Gargoyle Crabbe – một học sinh năm thứ ba Nhà Slytherin. Gargoyle là một thắng bé to con hung dữ. Trông nó như là vệ sĩ của Scorpius vậy.

Scorpius nở nụ cười khinh khỉnh thường lệ:
- Chào Nirvana! Hè vừa rồi không làm mày giảm bớt được chút mỡ nào thì phải.
Nirvana tức giận:
- Cấm mày không được chê tao béo!
- Ố ồ, ai cấm được tao nào?
- Tao cấm!
- Cấm nổi không, thằng béo?
- Mày dám…..

Nirvana lập tức rút đũa phép ra. Nhưng giọng nói lạnh lùng của giáo sư Draco vang lên:
- Ái chà! Định gây rối ở đây sao, ông Nirvana?
Nirvana tức tối nói:
- Thưa giáo sư, nó gây sự với em trước!
- Tôi không cần biết ai gây sự trước, nhưng đấu tay đôi ở đây là vi phạm nội quy, vì vậy trừ Nhà Griffindor 10 điểm.
Sau đó ông Draco quay ngoắt bỏ đi cùng với thằng quý tử Scorpius. Nó lúc này đang rất hả hê.
Nirvana tức tối lầm bầm:
- Đúng là thiên vị mà, ông ta thật xấu tính khó ưa!
Lucy cũng dứ dứ nắm đấm về phía cha con Nhà Malfoy.


*
* *

Khi trở về trường từ làng Hogsmeade. Tôi đang chuẩn bị đến lớp Tiên Tri thì thấy tiếng quát tháo của ai đó rất quen. Đó là Rose. Scorpius hình như chôm cái nón bằng lụa của Rose. Cái nón đó là do con thỏ Rabbit biến thành.

Rose nói to:
- Cậu đùa thế đủ rồi đấy! Có trả lại tôi không thì bảo?
Scorpius ném cái nón cho Gargoyle và nói:
- Đấy! Giỏi thì ra lấy đi!

Rose chạy ra lấy thì thằng Gargoyle lại ném cho Scorpius. Bọn chúng phá ra cười hô hố. Rose tức tối rút đũa phép ra thì bị Max Flynt dùng bùa Giải Giới tước mất. Ba đứa bọn chúng cứ chơi trò chuyền cái nón cho nhau khiến Rose không thể lấy được. Cô ấy lúc này đã tức đến độ phát khóc. Tôi và Nirvana chuẩn bị xống đến thì anh James Potter xuất hiện.

Anh ấy hỏi Max Flynt:
- Có chuyện gì thế?
- Bọn tôi đang vui đùa với nhau ấy mà!
Rose nhìn anh James cầu cứu:
- Bọn nó lấy cái nón của em!

Anh James nghiêm mặt lại:
- Thôi cái trò này đi! Và đi về phòng sinh hoạt Nhà Slytherin ngay lập tức!
Bọn Scorpius đành trả cái nón cho Rose rồi bỏ đi. Anh James nói với Rose:
- Xin lỗi em, anh sẽ quản lý bọn nó chặt hơn.
- Không sao đâu ạ!
Tôi nghĩ có lẽ anh James sẽ khiến bọn nó bớt hung hăng hơn. Mặc dù anh ấy rất nghịch ngợm và hay trêu chọc tôi nhưng anh ấy quả thật là một người tốt.

Trong giờ học Tiên Tri, thằng Aumus giơ tay ý kiến:
- Thưa cô! Em thấy bói chỉ tay thực ra đâu có chính xác! Mẹ em vẫn nói môn này thật mê tín dị đoan! Em nghĩ cô nên dạy bọn em cái nào hay hơn đi ạ!
Thằng Aumus dám hỗn với giáo sư. Có lẽ vì thấy cô Stacy hiền lành nên nó được thể lấn tới.
Nhưng thật ngạc nhiên cô Stacy vẫn mỉm cười:
- À, tôi có một thứ này rất hay cho các bạn thấy! Trong giờ học của tôi nếu ai không nghiêm túc thì sẽ được thưởng thức món này! Tin tôi đi! Rất thú vị đấy!

Tôi linh cảm có chuyện chẳng lành. Và hình như cả lớp cũng thế. Có mỗi thằng Aumus là vẫn làm vẻ mặt thách thức. Nhanh như chớp, giáo sư Stacy rút đũa phép ra và phóng một câu thần chú gì đó vào Aumus. Thằng đó lập tức bị biến thành một con thỏ. Con thỏ Aumus sợ hãi cứ nhảy tưng tưng khắp phòng học với vẻ mặt cầu cứu. Bọn tôi phá ra cười ầm ĩ. Tôi thấy thật hả hê khi nó bị như vậy.

Sau khi trở lại như cũ, thằng Aumus sợ đến nỗi trong giờ ngồi im thin thít. Và giật thót mình khi giáo sư hỏi đến nó. Quả thật cô nàng Stacy này không tầm thường đâu. Hy vọng cô ta không phải là Ekeziel.

*
* *

Trận đấu chung kết Quidditch với đội Slytherin đã đến. Sáng hôm đó, tôi và những người khác trong đội Griffindor bước vào Đại Sảnh Đường trong tiếng vỗ tay hoan hô vang rền. Cả hai Nhà Ravenclaw và Hufflepuff cũng cổ vũ cho chúng tôi. Rose hét:
- Cố lên nha, Albus!
Lucy cũng hò hét cổ vũ tôi ầm ĩ nhưng tất nhiên là không có ai nghe thấy, ngoại trừ tôi.

Tôi đã thắng Rose. Nếu thua thì quả thật chẳng dám nhìn cô ấy nữa. Đám học sinh Nhà Slythein thì rít lên the thé. Anh Fred bỏ cả buổi điểm tâm để khuyên bảo mọi người hãy cố ăn trong khi bản thân anh thì không đụng tới một món nào.

Đội tôi bước vào sân đấu trong tiếng hò reo rộ lên như sóng trào. Ba phần tư đám đông vẫy những lá cờ có huy hiệu sư tử Griffindor hay phất những biểu ngữ có ghi những khẩu hiệu như:”Đội Griffindor vô địch!”
Giáo sư Draco ngồi ngay hàng ghế đấu ở chỗ học sinh Slytherin. Ông ta vẫn nở nụ cười lạnh lùng thường lệ(Giáo sư Draco bây giờ trông rất giống ông Lucius Malfoy).

Lulu Scamander rao lên:
- Đây là đội Griffindor! Là đội đã có bước tiến đáng kể từ khi Albus Severus Potter gia nhập làm Thủ Quân. Cậu ta rất xứng đáng với danh hiệu Siêu Thủ Quân. Và kia là đội Slytherin, tôi vẫn thường nghĩ Max Flynt sẽ trông đẹp trai hơn nếu anh ta bị trái Bludger tông vô mặt như hồi hai năm trước….dạ xin lỗi cô…em đùa chút thôi mà…..
Đám đông Nhà Slytherin rộ lên la ó.

- Vâng! Trận đấu đã bắt đầu! Alice của đội Griffindor cùng với trái Quaffle đang nhắm thẳng đến cột gôn…ôi không được rồi…..Walsh đã cướp bóng…..và anh ta đang lao tới cột gôn Nhà Griffindor…..dĩ nhiên là Albus đã chặn được một cách dễ dàng…..và cậu ta chuyền cho Katherlin Bell……Katherlin làm cú xoay mình né Walsh hết xẩy….nhưng Rouge đã cắt đường chuyền của Katherlin…..anh ta đã chuyền cho Max Flynt…..hai Tấn Thủ Nhà Slytherin là Eric và Bolt cùng lao lên hỗ trợ Flynt…..vuuúúút….họ đánh liền hai trái Bludger về phía Albus…..ôi không…..hai trái Bludger bay cùng với trái Quaffle về phía Albus….đội Slytherin đã ghi bàn mất rồi….cũng phải thôi…..lao ra đỡ thì bể đầu như chơi…..Albus chuyền cho Katherlin….Katherlin chuyền cho Ronald Vane……Ronald lại chuyền cho Alice Spinnet…..cô đang sắp sửa làm bàn…..chơi xấu! Truy Thủ Rouge của đội Slytherin đã cố tình đâm sầm vào Alice khiến cô suýt rơi khỏi chổi…..phạt thẻ đỏ! Đuổi khỏi sân! Dạ! Em nói sự thật mà cô! Đáng lẽ nên thay đổi luật! Chơi như thế phải bị thẻ đỏ ngay! Em nghĩ cô nên xem đá bóng nhiều hơn! Em nói thật mà! Đá bóng thực sự rất hay……Rouge suýt nữa đã giết chết truy thủ Alice của đội Griffindor…..rõ ràng anh ta đã ngăn chặn Alice để cô không thể gỡ hòa…..bây giờ Aice sẽ thực hiện cú phạt đền….ôi không….trượt mất rồi…..cố lên Griffindor! Sắp hết giờ rồi đấy! Ronald hiện giờ đang giữ bóng! Nhưng các cầu thủ Slytherin đã dàn trận theo hình mũi tên và chặn đứng Ronald….vô vọng rồi! Quả thật rất khó để phá thế trận này…..ôi nhìn kìa……Tầm Thủ Fred Weasley của đội Griffindor đã nhìn thấy trái Snitch! Hiện giờ anh đang đua cùng James Potter. Hai Siêu Tầm Thủ đang làm những vòng đua ngoạn mục quanh sân đấu! Ai sẽ bắt được trái Snitch đây? Thật không thể tin được! Fred đã bắt được trái Snitch rồi! ĐỘI GRIFFINDOR ĐOẠT CÚP!!

Anh Fred xúc động rõ rệt. Và anh giơ cao trái Snitch đã nằm gọn trong lòng ban tay của ảnh. Các truy thủ đội tôi thì hò reo:
- Chúng ta đã đoạt cúp! Chúng ta đã đoạt cúp!
Anh Peter cũng hò hét cuồng nhiệt. Anh ấy được công kênh về phía khán đài, nơi cô Mc Gonagall đang đứng đợi với một cái cúp Quidditch vĩ đại. Thế là đội tôi đã giành được cúp lần 2. Thật là hạnh phúc!

*
* *

Nhưng kỳ thi hầu như đã đổ ập xuống tụi tôi. Thành ra thay vì nhong nhong chơi ở ngoài thì bọn tôi phải ở lỳ trong lâu đài để ôn bài. Anh Fred cũng cắm đầu học bài để chuẩn bị cho kỳ thi lấy bằng Phù Thủy Thường Đẳng. Anh Peter thì chuẩn bị cho kỳ sát hạch Kiểm Tra Pháp Thuật Tận Sức, trình độ cao nhất ở trường Hogwart. Anh Peter cũng có tham vọng như bác Percy – bố của anh. Anh hy vọng được tuyển vào Bộ Pháp Thuật. Rose cũng hết sức căng thẳng. Tôi nghĩ cô ấy lo chuyện học hành còn hơn cả anh Peter nữa. Người nhàn nhã nhất không ai khác là Lucy. Sao tôi thấy ghen tị quá!



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 12:01 pm

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 19



Và kỳ thi đã tới. Trong giờ Biến Hình, bọn tôi phải biến một con chuột thành bao thuốc lá. Bao thuốc nào còn râu thì bị loại. Giờ thi Bùa Chú thì dễ hơn tôi tưởng, bọn tôi chia cặp ra để làm bùa Hưng Phấn.

Bài thi áp cuối là môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám. Giáo sư Neville đã ra một đề thi đặc biệt: một dạng chạy đua vượt chướng ngại vật ở ngoài trời. Tôi phải lội qua những ao sâu nước tù đọng chứa đầy những con thủy quái Grindylow, rồi băng qua một loạt những hố sâu đầy Chỏm Đỏ, rồi bì bõm vươn qua một bãi lầy, bất kể sự chỉ hướng trật lất của những con ma đầm lầy Hinkypunk.

Môn thi cuối là Tiên Tri. Giờ thi Tiên Tri thì dễ chưa từng thấy. Xem tướng tay là môn tôi rất khoái nên tôi đã qua trót lọt. Cho nên điều tôi lo lắng nhất trong buổi thi Tiên Tri đó là khi giáo sư Stacy nói với tôi bằng vẻ mặt nghiêm trọng.

- Albus nè, dạo này tôi có linh cảm rất xấu. Có thể bạn không tin…..nhưng tôi cảm thấy rằng một Chúa Tể Hắc Ám mới sắp xuất hiện. Có lẽ hòa bình ở Thế Giới Pháp Thuật sẽ bị đe dọa lần nữa. Hắn dường như đang chiêu binh mãi mã để chuẩn bị cho chiến tranh. Nhưng tôi không tài nào…đoán được hắn là ai……..và tôi có dự cảm rằng hắn và kẻ thù của bạn là một, tôi nó đúng không?

Tôi ngạc nhiên:
- Sao giáo sư lại nói điều đó cho em biết? Giáo sư nên nói với cô hiệu trưởng chứ?
- Tôi không biết nữa…tôi cảm thấy phải nói cho bạn biết…..bạn biết đấy….tôi thường làm mọi việc theo linh cảm của mình mà….đôi khi tôi không hiểu tại sao tôi lại làm thế nữa….với lại tôi cảm thấy bạn có gì đó giống tôi…..
- Giống cái gì cơ?
- Không biết nữa…có thể là….tôi cảm thấy….bạn cũng có…khả năng Tiên Tri.

Chẳng lẽ người mà giáo sư Stacy nghi ngờ là sỡ hữu khả năng Tiên Tri chính tôi? Có lẽ cô ấy nói đúng! Hai năm vừa rồi tôi đã vô tình bộc phát thứ năng lực kỳ lạ ấy. Tôi thật không nghĩ mình sẽ trở thành một nhà tiên tri. Với lại năng lực của tôi chỉ bộc phát tùy hứng.

Giáo sư Stacy ngạc nhiên:
- Hình như bạn đã biết chuyện này rồi thì phải? Trông bạn chẳng tỏ ra bất ngờ gì cả!
- À....giáo sư chỉ cần đến gặp cô hiệu trưởng là hiểu ngay. Cô Mc Gonagall sẽ giải thích cho giáo sư mọi chuyện.
Tôi ra về trước sự ngơ ngác của cô Stacy.

*
* *

Tối nay tôi an tâm đi ngủ vì không còn phải lo lắng về kỳ thi nữa. Sau những ngày ôn thi mệt mỏi và căng thẳng, tôi lập tức chìm ngay vào giấc ngủ say.

Tôi thấy một kẻ lạ mặt mặc áo choàng đen đang đi tản bộ trong rừng. Hắn không ai khác chính là Ekeziel. Ekeziel vừa đi tản bộ vừa nói một mình:

- Thế nào là chính nghĩa? Kẻ mạnh mới là chính nghĩa! Bạn bè ư? Chỉ cần có Chúa ở bên ta là đủ! Hỡi những kẻ luôn tin vào cái gọi là tình bạn! Các ngươi chỉ là những kẻ ngây thơ đáng tội nghiệp! Chúa sẽ phù hộ cho ta và giúp ta có quyền lực trong tay! Chúa sẽ dẫn ta đi đúng hướng! Ta sẽ luôn trung thành với Chúa! Bất kể có cả hy sinh tính mạng này! Ta luôn luôn tin vào Chúa!

Ekeziel đột ngột đi chậm hẳn rồi dừng lại. Hắn ta quỳ xuống và giơ hai tay lên trời. Lòng bàn tay phải của hắn có săm hình ngôi sao năm cánh màu đỏ như máu. Trong rừng bỗng nhiên nổi gió rít rất mạnh, sấm chớp đùng đùng. Giọng nói của hắn bỗng nhiên thay đổi. Nghe rất dễ sợ. Cứ như là giọng nói của ác quỷ chứ không phải của con người nữa(Khá giống Xà Ngữ, chỉ khác là nghe rất ma quái):
- Hỡi binh đoàn địa ngục! Hãy tới đây và giúp ta tiêu diệt Albus Severus Potter!

Tôi tỉnh giấc ngay lúc đó. Và ngoài trời lúc này cũng đang có sấm chớp đùng đùng, mây đen kéo đến ùn ùn. Tôi thật sự lo sợ trước cảnh tượng này. Rốt cục Ekeziel đang giở trò gì vậy? Lucy bị tôi làm tỉnh giấc nên cũng đang xem cảnh tượng này. Nhưng chỉ một lúc sau đám mây đen tan dần, sấm chớp cũng không còn. Hay là vừa rồi tôi chỉ gặp ác mông? Chứ đến giờ này vẫn chưa có chuyện gì xảy ra cả! Thôi cứ đi ngủ rồi mai tính sau!

Nhưng tối hôm đó tôi cứ thao thức mãi đến gần sáng. Thành ra sáng hôm sau, Nirvana hỏi tôi:
- Sao trông cậu có vẻ mệt mỏi vậy?
- Ừ, không hiểu sao tối hôm qua tớ bị mất ngủ
- Chắc tại vẫn còn lo về kỳ thi nên cậu khó ngủ đấy
- Ừ…chắc thế….

Sáng hôm nay có gì đó không bình thường. Giác quan thứ sau của tôi luôn nhạy hơn những người khác. Bầu không khí ở phòng ngủ Nhà Griffindor có gì đó căng thẳng và kỳ lạ. Thằng Aumus và Bean cứ nhìn tôi trừng trừng. Nirvana bảo tôi:
- Kệ mấy thằng hâm ấy, chắc bọn nó định kiếm cớ gây sự với cậu ấy mà!

Trên hành lang đến Đại Sảnh Đường tôi gặp em Lily. Em ấy có gì đó rất không ổn. Lily ngày thường lúc nào trông cũng vui tươi nhí nhảnh. Bây giờ lại đang nhìn tôi một cách lạnh lùng. Có gì đó ở ánh mắt Lily khiến tôi rợn người. Tôi liền hỏi:
- Lily này….em không khỏe à?
- À….em nghĩ mình hơi….đau đầu….không sao đâu…anh đừng lo….

Khi vào Đại Sảnh Đường để dùng điểm tâm. Tôi cảm thấy các học sinh cứ liếc trộm tôi mỗi khi tôi nhìn đi chỗ khác. Nhưng có lẽ là do tôi tưởng tượng.

Đại Sảnh Đường hôm nay không ồn ào như mọi khi. Mọi lần trong Đại Sảnh Đường lúc nào cũng ồn ào bởi tiếng cười nói. Nhưng hôm nay có vẻ ít hơn. Lại là một sự tưởng tượng của tôi nữa chăng? Có lẽ do tối qua tôi bị mất ngủ nên bây giờ đầu óc hơi bị…..

Gargoyle Crabbe và Max Flynt nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Không lẽ vì tôi đã đánh thắng họ trong trận Quidditch?
Lucy thì nói với tôi:
- Hình như ở đây có chuyện gì đó không ổn, Albus!
Nirvana có lẽ bắt đầu cảm thấy gì đó:
- Này! Không biết có phải do tớ tưởng tượng không? Nhưng không khí ở đây có gì đó hơi lạ!

Sau khi ăn xong, tôi một mình ra ngoài sân trường cho đỡ ngột ngạt. Có ai đó đang đi theo tôi. Có lẽ là Nirvana. Tôi quay lại và giật thót mình một cái khi nhận ra đó là Lily. Em ấy nhìn tôi chằm chằm.
- Có chuyện gì vậy, Lily? Anh nghĩ em nên đến bệnh thất xem sao? Trông em có vẻ không được khỏe…..
- Anh đừng lo…..bây giờ anh đi theo em đến chỗ này được không? Em muốn cho anh xem cái này!
- Chỗ nào?
- Cứ đi theo em!
Rốt cục em ấy định dẫn tôi đi đâu? Xem cái gì? Sao em ấy lại tỏ ra bí ẩn thế? Rốt cục là chuyện gì đang xảy ra đây?



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 12:07 pm

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 20


Em Lily dẫn tôi đến rừng Cấm. Tôi bắt đầu linh cảm có chuyện chẳng lành. Lucy thì bảo tôi dừng lại. Nhưng tôi muốn xem Lily dẫn tôi vào đây làm gì?

Một lúc sau, chúng tôi đến một khoảng đất trống trong rừng. Sao Lily lại biết đường tới đây? Đây chính là nơi mà tôi mơ thấy Ekeziel vào tối hôm qua.

- Lily! Em dẫn anh vào đây làm gì vậy? Mà sao em lại vào rừng Cấm! Điều này là vi phạm nội quy mà! Với lại trong rừng Cấm nguy hiểm lắm đấy!

Lily không trả lời tôi. Em ấy đang nhìn cái gì đó. Tôi quay lại nhìn thì thấy một đám học sinh ở trường Hogwart đang tiến về chỗ chúng tôi. Tôi nhận ra trong đám đó có: Hugo Weasley, Bean Thomas, Aumus Finnigan, Eragon Macmilan, Anna Abbot, Mandy Brocklehurst, Gargoyle Crabbe .v.v. Ngoài ra còn có một số học sinh Nhà Ravenclaw và toàn bộ cầu thủ Quiddith của tất cả các nhà(Trừ anh James, anh Fred và Rose).
Bọn họ nhìn tôi bằng những ánh mắt giống nhau: Lạnh lùng và ghê rợn. Chuyện gì đang xảy ra đây? Sao họ lại tập trung ở đây? Không lẽ là.....

Lily chỉ vào tôi và nói:
- Tôi đã dẫn nó đến đây rồi!
- Lily! Sao lại gọi anh thế?
- Im đi! Ta không phải em gái của ngươi!
- Em……
Lily đang nhìn tôi bằng ánh mắt rất dữ tợn. Người đang đứng trước mặt tôi là ai thế này?

Và các học sinh bao vây tôi lại. Lily nói tiếp bằng giọng lạnh lùng đến ghê sợ:
- Ôi Potter! Ngươi rơi vào bẫy của ta rồi!
- Lily! Em nói gì vậy? Anh chẳng hiểu……
- Đồ ngu! Thế này mà vẫn chưa hiểu à? Ngươi chuẩn bị chết rồi đó!
- Cái…..cái gì…..
Đầu óc tôi đang rối loạn lên đây! Chuyện này không lẽ lại là do Ekeziel? Nhưng em gái tôi không thể là tay sai của hắn chứ?

Lucy bỗng nhiên bị Lily chụp lấy. Cô ấy vùng vẫy một cách vô vọng. Lily nói:
- Đây là Lucy phải không? Ta đã được lệnh phải bắt sống cô ta. Nhưng ngươi phải chết, Potter! Xác ngươi sẽ được đem đến làm bữa ăn cho Chúa.

Cái gì? Sao Lily lại có thể thấy Lucy? Nhưng những lời nói đáng sợ ấy lại phát ra từ miệng em gái khiến tôi đau lòng. Tôi thật sự không thể tin rằng em Lily và những người ở đây lại là thuộc hạ của Ekeziel.

Và không chỉ có Lily. Dường như tất cả bọn chúng đều thấy Lucy. Lily nói to:
- Bây giờ….chúng ta sẽ giết Albus Severus Potter và đem xác hắn ta đến làm vật tế cho Chúa vĩ đại. Nào các bạn! Hãy cùng hô theo tôi! GOD IS ONE! GOD IS ONE! GOD IS ONE!
Tất cả bọn nó cùng hô to:
- GOD IS ONE!
- GOD IS ONE!
- GOD IS ONE!
- GOD IS ONE!
..........................

Tôi đang không biết phải làm sao. Bọn nó đã bao vây xung quanh tôi. Lucy thì bị Lily tóm gọn.
Bỗng nhiên có giọng nói quen thuộc vang lên. Đó là Nirvana.
- Có chuyện gì thế này, Albus?
Cậu ấy đi cùng Rose Weasley và Bella Monroe.

Lily chỉ về phía Nirvana rồi nói to:
- GIẾT BỌN NÓ ĐI!
Đám đông bao vây tôi tách ra làm hai phần. Một phần xông đến chỗ Nirvana. Phần còn lại thì cố giết tôi. Tôi vừa chạy vừa bắn thần chú liên tục. Nhưng bọn nó cứ bị đốn ngã là lập tức đứng dậy ngay. Dường như thần chú không thể đánh gục được bọn nó. Rất may là bọn đó không dùng đũa phép.

Lily hét to:
- KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ THẰNG NHÃI ALBUS CHẠY THOÁT! GIẾT HẾT TẤT CẢ BỌN NÓ ĐI!
Rouge nhào tới túm lấy chân tôi. Khiến tôi té ngã. Tôi phải dùng thần chú stupefy để đáng văng nó ra. Gargoyle lao tới túm được cổ họng tôi và bắt đầu siết mạnh. Tôi định giơ đũa phép lên để đánh ngã nó thì Max Flynt túm chặt tay tôi và bẻ mạnh. Rắc! Tay cầm đũa phép của tôi đã gãy. Bọn nó là quái vật hay sao mà khỏe vậy?

Đúng lúc tôi bị thằng Gargoyle siết cổ đến mức gần như không thở nổi nữa thì Bella đột ngột xuất hiện. Cô ấy dùng thần chú đánh văng hai thằng đó ra. Tôi ho sặc sụa khi thoát khỏi tay thằng Gargoyle. Bella đang chảy máu mồm rong ròng như thể bị ai đó đấm vậy. Chưa kịp cảm ơn thì mấy thằng to con nhà Slytherin đứng dậy và chuẩn bị tấn công lần hai. Tôi và Bella chạy ngay như bay. Bella thở hổn hển:
- Chuyện này là sao vậy, Albus?
- Thật sự….tớ cũng không hiểu hơn bạn là bao.....
- Lối ra rừng Cấm ở đâu nhỉ?
- Không biết nữa, có lẽ chúng ta lạc rồi! Mà tại sao bạn lại biết mình ở đây hả, Bella?
- Mình thấy bạn đi vào rừng Cấm cùng với Lily nên đã tò mò đi theo. Vô tình nhập bọn với Nirvana và Rose.
Tôi phải chạy vất vả với cái tay phải bị gãy. Không biết giờ này những người khác ra sao?


Rose Weasely dùng thần chú đánh văng mấy đứa Nhà Ravenclaw. Bỗng cô bị thằng Eragon Macmilan dùng khúc cây nện vào chân. Rose kêu lên đau đớn. Nirvana xông tới hô to:
- Stupefy!

Thằng Eragon bị đánh văng ra. Nirvana đến dìu Rose đứng dậy. Bây giờ cô ấy đi cà nhắc. Cái chân bị đánh sưng ù lên chảy máu. Bỗng nhiên một cục đá ở đâu bay đập trúng đầu Nirvana. Cậu ấy té ngã nhưng vẫn cố đỡ Rose. Máu chảy xuống trên đầu Nirvana. Hòn đá đó do Anna Abbot ném. Cô ta nở nụ cười đắc chí:
- Chịu thua đi, lũ ngu ngốc kia!

Nirvana dùng hết sức đứng dậy và hét to:
- Không bao giờ! Cho dù có phải chết!
Cậu ta dùng thần chú đánh ngã Anna rồi dìu Rose đi thật nhanh. Rose nói:
- Bạn cứ kệ mình, mau chạy đi! Bọn chúng nguy hiểm lắm!
- Không! Nếu bỏ chạy thì mình là đồ hèn nhát! Cha đã luôn dạy là đàn ông thì phải dũng cảm, không được chạy trốn. Chưa kể đã là đàn ông thì phải bảo vệ con gái!
Rose nói bằng giọng run run vì cảm động:
- Ôi…Nirvana…..
Ở đằng sau bọn Eragon với Anna vẫn chưa buông tha hai đứa. Bọn nó vẫn điên cuồng đuổi theo.

Nhưng thằng Mandy Brocklehurst Nhà Ravenclaw xuất hiện chặn đầu hai đứa. Vì bị bất ngờ nên Nirvana đã không né được cú đấm cực mạnh vào giữa mặt. Cậu ta ngã lăn ra chảy máu mũi. Rose dùng thần chú cực mạnh đánh ngã Mandy. Nhưng từ phía sau Anna lập tức xuất hiện khóa chặt hai tay của Rose. Và Nirvana cũng bị thằng Eragon khống chế. Họ đã bị bắt giữ và đem về chỗ Lily.


Hiện giờ tôi và Bella vẫn chưa tìm được đường ra. Tôi chỉ mong giáo sư nào đó xuất hiện cứu bọn tôi. Nhưng cứ chờ mãi trong vô vọng. Bọn tôi đang nấp trong một lùm cỏ. Cánh tay bị gãy vẫn đau nhức nhối. Bọn Max Flynt không tìm thấy bọn tôi nên bỏ đi chỗ khác. Nhưng chưa kịp thở phào thì Walsh đã phát hiện ra chỗ bọn tôi nấp. Hắn kêu to:
- BỌN NÓ Ở ĐÂY NÈ!

Ngay lập tức Bella dùng phép đẩy lùi Walsh. Và bọn Max Flynt đuổi theo từ đằng sau. Nhưng hai gã Eric và Bolt đã chặn bọn tôi lại phía trước. Phía sau thì bọn Max Flynt đang xông tới. Tôi cầm đũa phép bằng tay trái nên bắn chệch thằng Eric. Bella thì đánh ngã Bolt. Nhưng gã Eric đã nện cho Bella một cú đấm cực mạnh vào bụng rồi khống chế cô ấy. Tôi thì lập tức bị Max Flynt khóa tay lại. Max Flynt gầm gừ:
- Đồ nhãi ranh! Hãy ngoan ngoãn đi theo bọn ta nào!

Thế là hết. Bọn tôi đã bị bắt. Không biết tình hình Nirvana và Rose thế nào rồi. Hy vọng họ đã chạy thoát.

Khi bọn Max Flynt giải bọn tôi về chỗ Lily thì tôi thấy cả Nirvana và Rose cũng ở đó. Họ cũng bị bắt. Tôi bắt đầu thấy tuyệt vọng rồi. Vậy là sẽ không ai biết chúng tôi ở đây. Bọn tôi sẽ bị giết thôi.....

Lily nói bằng giọng điên tiết:
- BỌN MÀY MÀ ĐÒI CHẠY THOÁT Ư? BỌN MÀY NGHĨ MÌNH LÀ AI CHỨ?
Lucy vẫn vùng vẫy một cách tuyệt vọng trong lòng bàn tay Lily. Tức mình, Lily siết mạnh khiến Luc kêu lên đau đớn. Ngoài tôi ra thì có lẽ Bella, Nirvana và Rose không thấy được cái mà Lily nắm trong tay. Bọn họ ngơ ngác.

Tôi hét to:
- ĐỪNG LÀM ĐAU CÔ ẤY!
- IM ĐI POTTER! MÀY KHÔNG CÓ QUYỀN NÓI Ở ĐÂY!

Lily đột nhiên xông tới vả vào mặt tôi một cái thiệt mạnh. Không ngờ bàn tay nhỏ bé đó lại có thể ra đòn đau tới vậy. Tôi cảm thấy miệng mình tanh mùi máu. Thật không ngờ tôi lại bị đứa em gái mà tôi yêu quý hết mực tát đau vậy.....

Lily hét:
- BỌN MÀY CHUẨN BỊ CHẾT ĐI!
Bỗng nhiên một giọng nói vang lên:
- Ta không nghĩ vậy đâu!
Đó là ông Hagrid. May quá! Có lẽ ông Hagrid thường xuyên vô rừng Cấm nên đã thấy chỗ này.

Ông Hagrid tức giận:
- Rút cục chuyên gì xảy ra vậy? Lily! Cháu làm gì vậy? Tất cả các trò nữa! Làm gì ở đây vậy?
Lily cắt ngang lời ông Hagrid bằng một cái chỉ tay vào mặt ông:
- IM NGAY! NGƯƠI CŨNG PHẢI CHẾT VÌ DÁM CHÕ MŨI VÀO VIỆC NÀY!

Ông Hagrid khổng lồ bước lên và nói:
- Sao? Các ngươi định làm gì ta?
Thấy thần hình đồ sộ của ông Hagrid bọn nó có vẻ ngán và lùi lại. Nhưng Lily bước tới trước mặt ông Hagrid và nói:
- CÁC NGƯƠI LÙI LẠI! ĐỂ TA!

Thật không thể tin được! Lily giơ tay lên và ông Hagrid bỗng nhiên bị nhấc bổng lên cao bằng sức mạnh vô hình nào đó. Ông ấy giẫy dụa trong không trung một cách tuyệt vọng. Bọn nó bắt đầu hết sợ và bước tới trước. Dường như bọn nó biến ông Hagrid thành bao cát. Bọn nó chọi đá và gậy gộc vào thân hình to xác của ông Hagrid. Ông đã bị chảy máu đầu và mặt. Ông gầm lên:
- ĐỒ KHỐN! CÓ GIỎI THÌ THẢ TA XUỐNG!
Bọn nó phá ra cười ầm.

Nirvana phẫn nộ hét to:
- ĐỂ CHO ÔNG ẤY YÊN!
Lập tức thằng Eragon cầm khúc cây nện ngay đầu Nirvana khiến cậu ngã vật xuống bất tỉnh. Rose hét lên. Tôi và Bella vùng vẫy một cách tuyệt vọng. Tôi lúc này đã sôi máu. Chưa bao giờ tôi cảm thấy tức giận tới vậy. Nhưng bọn chúng quá khỏe. Tôi không thể làm gì được.

Lily cười một cách rợn tóc gáy:
- Thế là hôm nay có tất cả năm người phải chết. Bọn mày đều sẽ trở thành bữa ăn cho Ngài. Ái chà! Lão Hagrid này sẽ khiến Ngài hài lòng đây! Hahahahahaha!

Có lẽ lần này thật sự là chấm hết. Ông Hagrid cũng không đánh nổi bọn chúng. Có lẽ không ai biết mà đến cứu nổi chúng tôi đâu. Các giáo sư thì đang ở trường.

Đúng lúc tôi đã gần như tuyệt vọng thì giọng giáo sư Stacy vang lên:
- Quả thật không sai! Linh cảm mách bảo tôi là các bạn đang gặp nguy hiểm mà!
Ôi! Tôi đã quên mất Stacy! Có lẽ dự cảm của Stacy rất tốt cho những tình huống như thế này. Hy vọng cô có cách khắc chế bọn nó.

Lily cười to:
- Lại thêm một kẻ tự dẫn xác tới. Hay lắm!
Stacy nói:
- Đừng khinh địch như vậy. Thần chú bình thường không thể đánh gục bọn bay! Có lẽ phải xài tới thứ này. Expecto patronum!

Đó là thần chú Thần Hộ Mệnh. Một con cú to tướng xuất hiện lao tới tấn công bọn chúng. Bọn nó sợ hãi lùi lại. Nhưng Lily thì có vẻ không ảnh hưởng nhiều lắm. Nó cố gắng xông tới tấn công giáo sư Stacy:
- Chỉ thế này thôi mà đòi tiêu diệt bọn ta hả? Đồ kém cỏi!
- Vậy thì thêm ta nữa chắc là đủ!
Đó là giáo sư Flitwick Ông cũng hô to:
- Expecto patronum!

Một con hổ màu trắng lao tới hỗ trợ con cú của giáo sư Stacy. Lily dường như sợ hãi ra mặt và lùi lại ngay. Chỉ một lúc sau tất cả bọn nó ngã gục và bất tỉnh. Những cái bóng đen thoát ra khỏi cơ thể tụi nó. Và nổ tung thành bụm khói.

Bọn tôi đã không còn bị kềm cặp nữa. Lucy lao đến xem vết thương ở cánh tay tôi. Giáo sư Stacy nói:
- Ổn rồi! Bây giờ bọn tôi sẽ đưa các bạn đến bệnh thất.
Giáo sư Flitwick làm phép tạo ra những cái cáng cho bọn tôi. Đứa nào đứa nấy đều bị te tua. Thật là một trận chiến khốc liệt. Mà đối thủ của bọn tôi lại là các học sinh ở Hogwart chứ! Tôi thật đáng trách vì lúc này đã nghi ngờ em Lily. Hóa ra cô em gái của tôi cùng với những người khác bị ám bằng ma thuật hắc ám nào đó. Giáo sư Flitwick bảo rằng nó loại ma thuật hắc ám này còn mạnh hơn cả Lời Nguyền Độc Đoán.

*
* *

Khi bọn tôi rời bệnh thất. Những đứa bị ám bây giờ không còn nhớ chuyện gì đã xảy ra cả. Cô hiệu trưởng chỉ kể toàn bộ mọi chuyện cho Rose và Bella. Ngoài tôi và Nỉvana ra vậy là đã có thêm hai người biết mọi chuyện về tên tín đồ Ekeziel. Tôi đang phân vân không biết có nên kể mọi chuyện cho Lily và anh James không? Nhưng Rose bảo với tôi rằng sẽ không kể mọi chuyện cho Hugo. Theo ý cô hiệu trưởng thì càng ít người biết càng tốt.

Và ngày về nhà đã tới. Lưỡi hái tử thần đã lại chém trượt tôi. Tôi luôn nghĩ mình thật may mắn. Và cũng nhờ giáo sư Stacy mà tôi mới có thể còn sống và về nhà đây! Thật đáng trách khi tôi đã từng nghi ngờ Stacy. Lucy bây giờ cũng rất kính nể Stacy. Và sau vụ việc vừa rồi cô hiệu trưởng đã không còn nghi ngờ Rose nữa. Đúng vậy! Bây giờ chỉ còn nghi phạm cuối cùng. Và đó cũng là kẻ có tỷ lệ bị nghi ngờ lớn nhất. Đó chính là Scorpius....



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 12:14 pm

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 21


Ở một nơi nào đó giống như một nhà thờ hoang tàn, tôi thấy trên tường vẽ đầy những hình ngôi sao năm cánh bằng máu. Ở đó Ekeziel đang nói chuyện với người đàn ông nào đó mặc áo choàng màu tím. Ông ta cũng đeo mặt nạ sắt hình đầu lâu. Ekeziel nói với ông ta:
- Hãy gửi đến Chúa lời xin lỗi của tôi khi chưa hoàn thành nhiệm vụ.
- Ngài không trách cậu đâu!
- Tôi biết là Ngài rất nhân từ. Điều đó khiến tôi cảm thấy xấu hổ hơn. Ngài đã nhận tôi làm đệ tử nhưng tôi đã làm phụ lòng Ngài.
- Ngài nói rằng việc này không phải lỗi tại cậu!

- Nhưng…tôi thật không hiểu sao thằng Albus lại gặp nhiều may mắn đến vậy.
- May mắn?
- Đúng vậy! Đầu tiên là không hiểu làm cách nào đó nó đã biết trước được kế hoạch của tôi khi đi lấy Hòn Đá Hồi Sinh.
- À….Ngài đã nói rằng thằng bé đó có khả năng Tiên Tri.

- Tiên Tri? Không thể nào!
- Đúng vậy! Ngoài Ngài ra còn có một số kẻ khác sở hữu năng lực này. Nhưng bọn chúng chưa lộ mặt.
- Tôi biết một kẻ nữa!
- Ai vậy?
- Đó là Stacy Ferguson. Cô ta là giáo sư mới dạy môn Tiên Tri ở trường tôi.
- Hừm….chính cô ta đã phá hỏng kế hoạch của cậu hồi năm ngoái đúng không?

- Đúng vậy! Chút nữa thì Binh Đoàn Địa Ngục có thể tiêu diệt nó và lũ bạn rồi! Mà đáng lẽ nó đã phải chết hồi năm kia cơ! Tự dưng Harry Potter lại xuất hiện ở đấy….
- Ông ta không phải tự dưng mà xuất hiện ở đấy đâu!
- Sao cơ?
- Chúa đã nói rằng có kẻ đã bí mật gửi cú báo cho Harry Potter biết!
- Thật…thật hả?
- Đúng vậy! Cho nên Ngài mới nói rằng đó không phải lỗi tại cậu! Kế hoạch của cậu đúng là rất hoàn hảo!

- Nhưng kẻ đó là ai chứ?
- Không biết! Chính Harry Potter cũng đang thắc mắc đó là ai.
- Thật tức chết đi được! Chẳng lẽ kẻ đó cũng sở hữu khả năng tiên tri?
- Chắc chắn rồi! Đó chính là lý do kẻ đó biết trước được kế hoạch của ngươi.

- ……………..
- Hừm…..Chúa đã tiên tri rằng sắp tới sẽ xuất hiện một kẻ còn lợi hại hơn cả Harry Potter!
- Lợi hại hơn Harry Potter?
- Đúng vậy, đó chính là kẻ nguy hiểm nhất đe dọa sự sinh tồn của chúng ta. Nếu không mau tìm ra kẻ đó và tiêu diệt ngay thì chúng ta sẽ có nguy cơ bị đe dọa
- Không thể nào! Trên đời này thật sự tồn tại kẻ đó ư?
- Chúa không bao giờ nói sai!
- Đúng vậy! Ngài luôn luôn đoán đúng!

Ngừng một lúc, ông ta nói tiếp:
- Có lẽ cần phải thêm một người để hỗ trợ ngươi. Năm nay phải tiêu diệt cho kỳ được thằng Albus đó!
- Cũng được! Ai vậy?
- Đó là…….

Tôi bị tỉnh giấc ngay lúc đó. Bực mình vì chưa nghe được kẻ hỗ trợ Ekeziel năm nay là ai. Năm nay khả năng tính mạng tôi bị đe dọa có lẽ cao hơn năm ngoái. Chẳng lẽ lại không đến trường nữa? Nhưng tôi không muốn chạy trốn như thế. Tôi không muốn làm kẻ hèn nhát!
Lucy thì vẫn đang nằm ngủ say sưa bên cạnh gối của tôi.

Nhưng trong giấc mơ đó, điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là hồi năm thứ hai người cứu tôi thực sự là ai đó chứ không phải cha. Người đó là ai vậy nhỉ? Có lẽ cha sẽ kể cho tôi khi ông ấy điều tra ra.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi đi xuống nhà dùng điểm tâm và không đánh thức Lucy. Hôm nay em Lily dạy tôi nấu ăn. Thực ra em ấy làm theo chỉ thị của mẹ Ginny. Mặc dù tôi không muốn nhưng vẫn phải làm. Cuối cùng tôi đã biết cách làm món bánh ngọt socola. Bữa sáng do tôi tự làm cũng khá ngon. Có lẽ tôi cũng có khiếu nấu ăn.

Như thường lệ, sau bữa ăn tôi ra tủ kính lấy một gói khoai tây rán đem lên phòng. Không hẳn là tôi khoái món này. Tôi đem thứ này lên cho Lucy ăn. Lucy vốn ăn rất ít và chỉ thích ăn vặt thôi. Tôi có ý nghĩ buồn cười rằng do ăn ít nên Lucy mới tí hon vậy. Khoai tây rán là món khoái khẩu của Lucy. Món này vốn là do mẹ tôi mua cho Lily ăn.

Khi Lucy đang ăn. Tôi tin là nếu Lily nhìn thấy cảnh này chắc sẽ ngạc nhiên lắm. Tôi tưởng tượng là Lily chỉ thấy được mấy miếng khoai tây rán cứ bay lơ lửng rồi từ từ tan biến vào không khí.

Lily bây giờ có lẽ không còn bị ám nữa. Bóng ma gì đó trú ngụ trong em ấy có lẽ đã thực sự bị tiêu diệt. Đến giờ này em Lily vẫn không có biểu hiện gì đáng lo ngại cả. Tôi vẫn nhớ Lily hỏi tôi bị ai đó đánh vào mặt. Tất nhiên là em ấy không nhớ là đã tát tôi đỏ cả má. Tôi phải nói dối là đã đánh nhau với Aumus.

Sau khi Lucy chén món khoai tây rán no nê, tôi cùng cô ấy đến Hẻm Xéo để dạo chơi. Khu phố phù thủy này lúc nào cũng tấp nập, đông vui. Nhưng tôi đã không biết rằng chọn hôm nay để đi chơi là sai lầm lớn. Sai lầm này có thể khiến tôi mất mạng vô ích.

Lúc đó tôi đang định đi ăn kem. Bỗng nhiên có tiếng gầm gừ ở đâu đó trên cao rất ghê rợn. Tôi nhìn lên trời thì thấy những con quái vật gớm guốc trông giống thằn lằn sấm. Bọn chúng đang khạc lửa tấn công mọi người và các cửa tiệm. Lucy hét toáng lên. Các cửa hàng bốc cháy ngùn ngụt, mọi người hoảng hốt chạy tán loạn và la hét ầm ĩ. Tôi cũng chạy lẹ.

Nhưng bỗng nhiên xuất hiện một con Ma Sói chặn đường tôi. Con Ma Sói này giống hệt trong giấc mơ của tôi hồi năm kia. Nó gầm gừ và nhỏ dãi tong tỏng. Ngap lập tức, tôi rút đũa phép ra và hô:
- Stupefy!
Con sói đó bị đánh văng ra bất tỉnh.

Tôi chưa kịp di chuyển thì xung quanh có chừng 5 con Ma Sói xuất hiện bao vây tôi. Bọn chúng ở đâu ra mà lắm vậy? Rốt cuộc ở đây đang xảy ra chuyện gì thế nhỉ? Những con thằn lằn sấm vẫn tấn công mọi người và đốt cháy các cửa hàng. Các phù thủy thì đang ra sức tấn công bọn nó.



Tôi hiện giờ không đủ sức để chống lại một lúc năm con Ma Sói nên không biết phải làm gì. Lucy thì sợ hãi không nói lên lời. Những con Ma Sói khát máu trông vô cùng điên dại. Chúng gầm gừ khiến tôi nổi da gà. Thật đáng sợ! Có lẽ tôi sẽ bị bọn chúng ăn thịt ư?

Bỗng nhiên lũ Ma Sói nhìn đi chỗ khác. Bọn chúng đều nhìn sang phía bên phải. Có một cô gái đang từ từ đi đến trông hết sức ấn tượng. Đó là một cô gái người Nhật. Cô ấy có mái tóc đen tuyền óng ả dài ngang lưng, da trắng như tuyết và có thân hình thon thả mảnh mai. Cô ấy trông như một búp bê sống vậy. Cô gái người Nhật ấy nhìn tôi. Cô gái này có khuôn mặt lạnh băng và giọng nói nhỏ nhẹ:
- Có lẽ đã đến lúc cậu phải đến nơi ấy rồi.
- Gì cơ?
- Tôi là Yfu Kunaji. Bạn là Albus Severus Potter phải không?
- Sao….bạn biết tên tôi?
- Người đó đã nói cho tôi biết. Tôi có linh cảm là bạn sẽ gặp nguy hiểm ở đây.
Cái cách nói này khiến tôi thấy rất quen.

Nhưng bây giờ không phải lúc suy nghĩ nhiều. Bọn Ma Sói ấy đang chuẩn bị tấn công và tôi không muốn cô gái này bị liên lụy. Tôi hét to:
- TRÁNH RA ĐI! NGUY HIỂM LẮM!
Nhưng Yfu vẫn bình thản. Cô ấy nói:
- Cậu không làm một mình được đâu…để tôi giúp...

Yfu lẩm nhẩm gì đó. Bỗng nhiên trên tay phải của cô ấy xuất hiện một thanh gươm to đùng bóng loáng. Thật không thể ngờ cô ấy trông bé nhỏ như thế mà có thể cầm một thanh gươm to lớn như vậy.

Yfu nói tiếp. Vẫn bằng giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng thì thầm:
- Đây là Giả Kim Bí Thuật. Tôi thuộc hệ Kim...hừm....kia là Lucy phải không?

Dứt lời, cô ấy xông tới rất nhanh dùng thanh gươm nặng trích chém bốn con Ma Sói thành hai phần. Tôi dùng thần chú đánh văng con sói còn lại. Không thể ngờ với thanh gươm ấy mà Yfu có thể di chuyển linh hoạt như vậy. Chưa kể là cô ấy còn trẻ thế mà đã có vẻ thành thạo môn Giả Kim Bí Thuật.

Nhưng điều ngạc nhiên nhất là Yfu thấy được Lucy. Yfu vẫn bình thản:
- Chắc cậu đang thắc mắc sao tôi thấy được Lucy hả? Đó là vì…chúng ta giống nhau.

Lucy đột ngột lên tiếng:
- Giống nhau?
- Đúng vậy, Lucy.
- Nhưng cái tôi muốn hỏi là...cô và Albus giống nhau thế nào cơ?

Yfu không trả lời mà nhìn lên trời. Xung quanh vẫn vậy, mọi người chạy tán loạn và một số người còn đánh rơi đồ đạc của họ. Một số phù thủy thì đang đẩy lùi những con thằn lằn sấm. Những phù thủy khác thì dùng thần chú tạo ra những dòng nước lớn như vòi nước để dập tắt đám cháy.

Bỗng nhiên có một con thằn lằn sấm đột nhiên xông tới tấn công bọn tôi. Yfu chìa tay ra trước mặt tôi và nói:
- Nắm lấy tay tôi mau lên! Không còn thời gian nữa đâu!

Tôi nắm lấy bàn tay trắng muốt của cô ấy một cách do dự. Yfu hô to:
- Thế giới thứ ba!

Và ngay tức thì chân tôi bị nhấc lên khỏi mặt đất. Tôi như bị nhấc lên cao bằng sức mạnh vô hình nào đó. Xung quanh đảo lộn một cách chóng mặt khiến tôi không cảm thấy gì ngoài tiếng gió hú.

Cuối cùng tôi đã chạm đất. Cú chạm đất đó mạnh đến nỗi khiến tôi mất thăng bằng và ngã phịch xuống đất. Tôi phủi người và nhìn lên. Khung cảnh xung quanh bây giờ không còn là ở Hẻm Xéo nữa. Đó là một nơi nào đó rất lạ.......



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 12:19 pm

Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Bá Khả

Cauchy
Cauchy

Xem lý lịch thành viên http://chuyentoan0912.forum-viet.net
Giới tính : Nam
Cung : Thiên Bình
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 3384
Tài khoản Tài khoản : 5289
Được cảm ơn : 43
Sinh nhật Sinh nhật : 30/09/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Cái chỗ đó đó...
Châm ngôn Châm ngôn : Tôi đã được học rằng, biết cách tha thứ cho người khác thôi chưa đủ, phải biết cách tha thứ cho bản thân mình.
Level: 22 Kinh nghiệm: 3384%
Sinh mệnh: 3384/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Chương 22


Chính xác thì tôi đang ở trên một con thuyền. Con thuyền này đung đưa trên sóng biển khiến tôi hơi chóng mặt. Trước mặt tôi là những người đàn ông trông dữ dằn hết sức. Họ trông như những tên cướp biển mà tôi thường xem trên tivi vậy. Gã đàn ông với cái mắt chột bên phải lập tức chỉ vào mặt tôi và quát to:
- Có kẻ lạ trên tàu! Bắt nó vào ngục ngay!
- Khoan…khoan đã….

Tôi chưa kịp giải thích thì hai gã đàn ông to lực lưỡng xốc nách tôi và ném không chút thương tiếc vào một căn phòng có chấn song sắt. Họ ném tôi đau điếng cả mông. Lúc đó tôi bỗng nhận ra Lucy không có ở bên cạnh tôi như mọi khi. Cô ấy đâu rồi nhỉ? Và tôi đang ở chỗ quái quỷ nào đây? Cô gái người Nhật đó là ai vậy? Chẳng lẽ cô ta là người của Ekeziel?

Không thể ngờ là hôm nay tôi lại phải ngồi trong nhà ngục gặm nhấm nỗi buồn thế này. Biết thế tôi đã ở nhà cho khỏe. Con thuyền này cứ đung đưa bởi sóng biển khiến tôi thấy hơi buồn nôn. Cảm giác này chẳng khác gì khi đi trên Xe Đò Hiệp Sĩ. Có lẽ tôi bị say sóng rồi.

Tôi chợt thấy ở góc phòng có một người đang ngồi khuất trong bóng tối. Người đó lên tiếng. Đó là giọng của một cô gái. Nhưng tôi không hiểu cô ấy nói gì cả. Hình như cô ấy nói tiếng Pháp. Ngừng một lúc, cô gái ấy lại lên tiếng:
- Xin chào! Bạn tên gì vậy? Tôi bị nhốt trong này đang cô đơn quá nè!
- À….tôi là Albus Severus Potter…còn bạn?
- Tôi là Francoise Sazanami. Bạn là người Anh hả?
- Ừ…..
- Tôi là người Pháp. Lúc nãy tôi nói tiếng Pháp nên bạn không hiểu. Cũng may hồi học ở trường beauxbatons thì tôi đã học tiếng Anh rồi.
- Bạn học ở trường Beauxbatons thật hả? Thế sao bạn lại ở đây? Đây là đâu?
- Tôi cũng không biết đây là đâu. Nhưng tôi đến đây được là do một cô gái người Nhật tên là…..
- Yfu Kunaji?
- Đúng rồi! Chẳng lẽ bạn cũng vậy?
- Ừ! Cô ta cũng đem tôi đến đây! Thật không hiểu cô ta có mục đích gì?
- Chịu chết! Chuyện này xảy ra quá đột ngột! Tôi chưa tìm ra cách để thoát ra khỏi đây.
- Bạn ở đây bao lâu rồi?
- Có lẽ là một tuần.
- Một tuần?
- Ừ! Thời gian đầu tôi đã làm loạn nơi này lên. Nào là gào thét rồi năn nỉ thế mà họ cũng không chịu thả tôi ra.
- Bọn họ có phải là cướp biển không?
- Có lẽ thế! Và thuyền này đang có nguy cơ bị đánh chìm…..
- Sao cơ?
- Nghe bọn họ nói trên vùng biển này có thủy quái.
- Thủy quái?

Nghe đến đây tôi chợt thấy lạnh sống lưng. Mới vừa rồi tôi suýt bị Ma Sói và Thằn Lằn Sấm giết chết. Bây giờ lại là Thủy Quái. Con nhỏ Yfu đó định chơi cái trò gì vậy? Bây giờ tôi phải làm sao để thoát khỏi chốn này đây? Sắp đến ngày tựu trường rồi! Tôi tự dưng biến mất thế này chắc cả nhà sẽ lo lắng lắm. Không biết ở Hẻm Xéo bây giờ thế nào rồi? Có lẽ các Thần Sáng ở Bộ Pháp Thuật sẽ đến dẹp lũ yêu quái đấy thôi.

Francoise đứng dậy và bước ra khỏi góc tối. Và bây giờ tôi mới nhìn rõ cô gái này. Cô ấy có mái tóc dài màu vàng xơ xác và khuôn mặt khá lem luốc. Cô ấy trông hơi hốc hác như thế thiếu ăn. Francoise cười tươi:
- Rất vui được gặp bạn, Albus!
- Mình cũng vậy!
Francoise đi ra chỗ song sắt và nhìn ngó xung quanh. Trước cửa nhà ngục của bọn tôi có một gã canh gác. Hắn đang ngủ say ngáy khò khò.

Đúng lúc đó tôi chợt thấy Lucy. Cô ấy lấy chìa khóa trong túi quần của gã cai ngục và mở cửa cho bọn tôi. Nhưng ngạc nhiên hơn nữa đó là khi Francoise thốt lên ngạc nhiên:
- Cô là ai vậy? Sao cô lại giúp bọn tôi.
Hừm! Sự việc càng ngày càng phức tạp. Lại có thêm người có thể nhìn thấy Lucy rồi!

Lucy cũng ngạc nhiên không kém:
- Ô! Cô nhìn thấy tôi hả? Tôi là bạn của Albus.
- À, ra vậy! Nhưng cô nói gì lạ vậy! Tôi có đui đâu mà không thấy cô chứ!
- Người bình thường không thể nhìn thấy tôi đâu!
- Thật hả? Khó tin quá!
Nhưng không có thời gian trò chuyện nhiều. Tôi kêu suỵt một tiếng để Francoise im lặng. Gã cai ngục vẫn ngủ say. Để ăn chắc, tôi dùng thần chú đánh hắn bất tỉnh.

Sau đó cả bọn từ từ tiến về phía cửa ra khỏi nhà tù. Trong này ngoài chúng tôi ra thì chẳng có tù nhân nào khác nữa. Cũng may là có lẽ vì thế nên ở đây chỉ có một gã cai ngục canh gác. Có lẽ họ tin rằng chúng tôi sẽ không thể thoát ra được. Mà đúng vậy! Cũng nhờ Lucy mà bọn tôi mới có hy vọng thoát ra khỏi chốn quỷ quái này.

Bọn tôi rón rén đi ra ngoài. Trên thuyền lúc này không có một bóng tên cướp biển nào cả. Francoise bảo với tôi rằng đi tìm một con thuyền cứu hộ để trốn ra khỏi con thuyền này. Cô ấy có vẻ thành thạo lắm. Cứ như quen đi thuyền rồi vậy. Francoise nhìn tôi phì cười:
- Bạn bị say sóng rồi thì phải?
- Ừ……
Đúng vậy, tôi đang buồn nôn đây! Tôi đang lo mình có chịu nổi không khi đi trên một con thuyền cứu hộ. Thật là xấu hổ quá!

Dường như Francoise biết rõ chỗ để thuyền cứu hộ ở đâu. Cô ấy dẫn tôi đi một cách tự tin. Nhưng tôi không biết sau khi lên thuyền thì bọn tôi sẽ đi đâu giữa vùng biển mênh mông này.

Suy nghĩ của tôi đột ngột bị cắt ngang khi bọn cướp biển đó đột ngột xuất hiện phía sau lưng bọn tôi. Gã cướp biển chột mắt nói:
- Bọn phù thủy chết tiệt! Đã vậy tao sẽ cho bọn mày chết!
Bọn chúng định nhào tới xông vô. Tôi và Francoise rút đũa phép ra. Bỗng nhiên con thuyền rung lắc dữ dội khiến tôi và những người khác mất thăng bằng té ngã. Một tên cướp biển chạy tới báo với gã mắt chột:
- Thưa thuyền trưởng, nguy to rồi! THỦY QUÁI ĐÃ ĐẾN!

Gã thuyền trưởng mặt cắt không còn hột máu. Nhưng hắn vẫn cố tỏ ra bình tĩnh:
- Được rồi….ta sẽ liều chết với nó. Các anh em hãy lên thuyền cứu hộ chạy đi.
Nhưng tất cả bọn họ đều không chịu di chuyển. Gã thuyền trưởng bực quá quát lên:
- SAO? CÁC CẬU DÁM CÃI LỆNH THUYỀN TRƯỞNG HẢ?
- CHÚNG TÔI SẼ KHÔNG BỎ ANH Ở LẠI! NẾU CHẾT THÌ TẤT CẢ SẼ CHẾT!
- Các cậu thật ngu ngốc!
Nói thế thôi chứ gã thuyền trưởng dường như đang xúc động trước sự trung thành của đồng bọn hắn.

Francoise dường như đã lấy lại được sự bình tĩnh. Cô ấy mỉm cười một cách kỳ lạ. Cứ như thế vừa nảy ra sáng kiến nào đó vậy. Francoise nói:
- Bọn tôi có thể giúp bọn ông tiêu diệt lũ thủy quái ấy!
- Ta không cần sự giúp đỡ của bọn phù thủy!
- Tại sao?
- Phù thủy là bọn quái dị xấu xa!
- Chúng tôi không xấu xa và cũng chẳng quái dị như các ông nghĩ!
- Sau khi bọn ta tiêu diệt xong lũ thủy quái rồi sẽ đến bọn người đó!
- Hãy để bọn tôi giúp! Ông không muốn các chiến hữu của mình hy sinh vô ích chứ!
- Ta……..

Sau một hồi suy nghĩ khó khăn, hắn gật đầu. Francoise nói tiếp:
- Nhưng tôi có một điều kiện! Đó là sau khi tiêu diệt hết lũ thủy quái thì hãy thả bọn tôi đi.
- Cái gì?
- Sao nào? Điều kiện này có là gì. Trong khi bọn tôi có thể giúp các ông sống sót sau cuộc chiến này.
- Hừm! Thôi được rồi!
Gã thuyền trưởng chột mắt tỏ ra bực bội nhưng cũng đành đồng ý.

Và lũ thủy quái đồng loạt trèo lên tàu. Bọn nó trông giống như những mỹ nhân ngư. Chỉ khác là bọn chúng rất xấu xí và có những cái răng khủng khiếp như răng cá mập vậy.

Bọn cướp biển đồng loạt rút gươm ra. Với tôi thì việc đó khá lạ mắt. Những con thủy quái cầm đinh ba lao vào tấn công bọn cướp biển. Nhưng quả thật bọn mỹ nhân ngư này khỏe và thiện chiến hơn bọn cướp biển nhiều. Thảo nào mà họ sợ hãi như vậy. Tôi và Francoise giúp họ đánh văng những tên thủy quái xuống biển. Việc này hiệu quả hơn là đánh tay đôi với bọn nó.
Quả thật! Lũ thủy quái bị đẩy lùi và nhảy xuống biển bỏ chạy.

Vâng! Bọn tôi đã cứu cướp biển. Thế là họ cám ơn bọn tôi rối rít và quyết định sẽ cập bến ở hòn đảo gần nhất để thả bọn tôi đi. Theo như họ mô tả thì nơi này không phải thế giới Muggle. Vậy đây là đâu? Theo như họ kể thì ở đây cực kỳ ghét phù thủy vì ai cũng nghĩ phù thủy rất xấu xa. Họ đã bảo với tôi rằng không được nói với ai là tôi đã gặp họ.

Khi tôi chuẩn bị bước vào thành phố trước mặt. Bỗng nhiên cảnh vật xung quanh đảo lộn một cách chóng mặt. Tôi lại bị nhấc lên mặt đất bằng một sức mạnh vô hình nào đó.

Một lúc sau, tôi chạm đất và lại té ngã chổng vó. Lucy kêu oai oái vì suýt nữa tôi đè bẹp cô ấy. Sau đó tôi nhìn xung quanh. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Lucy cũng vui mừng ré lên. Vì bọn tôi đã trở lại Hẻm Xéo……….



RUBIK

3x3x3
4x4x4
5x5x5
Pyramix
Twist
Fastest:39.84s
Average: 54.58s
OH: 2min45s
Fastest:2min56sFastest: 9min8sFastest: 12.12sFastest: 8.33s

Mon Nov 01, 2010 12:22 pm

♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
>>>lonely<<<

Thalès
Thalès

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Hổ Cáp
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1710
Tài khoản Tài khoản : 3440
Được cảm ơn : 49
Sinh nhật Sinh nhật : 04/01/1994
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : ♥♥♥ELF Club♥♥♥
Châm ngôn Châm ngôn : ♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
Level: 23 Kinh nghiệm: 1710%
Sinh mệnh: 1710/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 
Mh chưa đọc hết dc toàn truyện này! Thứ nhất vì wa dài-> kos đọc đc, thứ 2 là do con ma của ad ngán đường hoài hà!! Hixx khó đọc wa! hi vọng có time rảnh ngồi đọc! Nhưng vẫn phục t/g của truyện này! Laasy theo phong cái harry poster nhưng t/g lại là ng Việt!! ^^







....Reset ♥ My ♥ Life....


.

Today at 7:47 pm

Sponsored content



Level: Kinh nghiệm: %
Sinh mệnh: /100
Pháp lực: /100

Bài gửiTiêu đề: Re: Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

 

 

Hậu Harry Potter: Albus Severus Potter

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’- :: -‘๑’- Chuyên Mục Truyện -‘๑’- :: -‘๑’- Truyện chữ, tiểu thuyết -‘๑’--
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mới
Fixed and up by [A]dmin .
Copyright © 2007 - 2010, cHuYeNtOaN0912.fOrUm-vIeT.nEt .
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog