Share | 

 

 Tuyết Đen-kì 13

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Wed Aug 25, 2010 1:40 pm

♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
>>>lonely<<<

Thalès
Thalès

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Hổ Cáp
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1710
Tài khoản Tài khoản : 3440
Được cảm ơn : 49
Sinh nhật Sinh nhật : 04/01/1994
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : ♥♥♥ELF Club♥♥♥
Châm ngôn Châm ngôn : ♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
Level: 23 Kinh nghiệm: 1710%
Sinh mệnh: 1710/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: Tuyết Đen-kì 13

 
KÌ 13

Phong miễn cưỡng bỏ viên ngọc vào miệng. Ngọc phong vũ màu đen giữa như có quần phong bão táp. Bỏ ngọc vào miệng, Phong cũng bắt đầu hóa đá như Trường và Gia, cả người tái nhợt, tròng mắt chuyển thành màu bạc. Có khác chăng, hạt tuyết nhanh chóng tỏa ra không trung bao phủ lấy người. Tuyết tạo thành quần phong bọc kín lấy Phong. Gió xoáy rít ầm ầm, những người trong chính điện căng thẳng quan sát.

Đột nhiên, từ trong tâm xoáy, hạt tuyết chuyển thành màu đen. Có luồng nhiệt rất mạnh từ trong người Phong tỏa ra. Luồng nhiệt tỏa ra đến đâu, tuyết biến thành màu đen đến đó, xoáy tuyết đen lấn át hàn khí do phong vũ châu tạo ra. Gió xoáy từ từ tan đi. Phong hít thở mạnh, cả người trở lại bình thường. Vụn tuyết trên da tan thành hạt nước nhỏ giọt xuống đất. Cuối cùng di chứng của việc nuốt ngọc chỉ là vài hạt tuyết màu đen thỉnh thoảng bay lác đác thôi. Gia và Tường Vy sửng sốt không tin vào mắt mình.

”Đúng như ta hi vọng” - Thánh Nhân hồ hởi “Đứa trẻ này vừa sinh ra đã hấp thụ một lượng lớn nhật minh nhiệt công nên cơ thể tự sinh nhiệt lượng chống chọi được âm lực của phong vũ châu!”

”Khoan đã!” Đông Tử ngắt dòng hồi tưởng của Gia. “Nếu Vạn Độc Vương tên thật là Phong, và lúc nhỏ lại hấp thụ nhật minh nhiệt công, vậy thì Vạn Độc Vương với Bạch Dương thì ra là... là....”.

Hèn gì... Đông Tử gật gù, hèn gì mỗi lần nhìn Bạch Dương cứ có cái gì đó khiến Đông Tử liên tưởng đến Vạn Độc Vương.

”Đúng thế... Nhưng tên đỏm dáng Bạch Dương không biết gì đâu, cứ truy sát Phong...” Gia nhếch mép “Phong ca lúc đến cung đã 7 tuổi, dĩ nhiên nhớ mình là ai, nên xưa giờ bị Bạch Dương truy sát nhưng vẫn nhường hắn mãi!”

Đông Tử giờ đã hiểu. Lần đó, một phần vướng Đông Tử, phần vì không nỡ ra tay với Bạch Dương mà Vạn Độc Vương mới bị bắn trọng thương.

”Nếu vậy thì kinh khủng thật, Bạch Dương mà biết hắn suýt giết đứa em trai thất lạc sẽ không cười khoe hàm răng đẹp nổi đâu!” Đông Tử thảng thốt.

”ÒNói nhảm gì thế? Phong ca cười mới đẹp chứ!” Gia phản biện. Gia là một người đầy mâu thuẫn. Tuy so đo với Vạn Độc Vương, hắn lại không để ai hơn Vạn Độc Vương dù ở những điều lãng nhách nhất! Hiển nhiên, Vạn Độc Vương hơn hắn một bậc, ai đó hơn Vạn Độc Vương khác nào hơn hắn?

”Mà này! Ngươi đừng tưởng ta giữ ngươi lại để kể chuyện cho ngươi nghe!” Trút tâm sự xong, Gia thoắt cái đã nhớ lại mình đang muốn làm gì.

Phong từ xưa cái gì cũng hơn hẳn Gia, lại ngậm được phong vũ châu luyện thành phong vũ hàn công, và được phong làm Vạn Độc Vương, Phong toàn đạt được những điều Gia muốn. Cho nên điều duy nhất hắn muốn dành cho được lúc này chính là đứa con gái mà Phong thích, chính là Đông Tử đây!

Gia giải thích đến đó thì xé toạc áo Đông Tử ra. Đông Tử tuột áo cũng không bị ghim vào tường nữa nên đá vào hạ bộ của Gia rồi chạy ra ngoài. Gia nhanh chóng né được và phóng theo tóm lấy Đông Tử kéo lại.

Chương 9: Họa Hồn Cung

Cùng lúc đó, Vạn Độc Vương - tên thật Bạch Phong, hay còn gọi Phong ca, người “được - cho - là - hôn - Đông - Tử - mùi mẫn - ấy” cũng đá cửa bước vào, mặt mũi hầm hầm. Tiếng Gia đánh nhau rồi đập bàn ầm ầm làm hắn không ngủ được. Vạn Độc Vương đang bị thương nên trong người sốt sốt khó chịu. Biết tin Đông Tử đến nhưng lại quyết định nhờ Tường Vy đuổi khéo giùm, Vạn Độc Vương đã thấy bứt rứt. Đông Tử bỏ đi, lại bị Tường Vy vặn vẹo về nụ hôn, Vạn Độc Vương sau đó nằm cố ngủ nhưng càng cố càng không ngủ được.

Khi bị đưa vào Vạn Độc Giáo lúc 7 tuổi, Bạch Phong đã biết không có đường lui, cũng không còn cuộc sống như người bình thường. Ngay cả lúc phát hiện Bạch Dương là anh trai cũng kiềm lòng không nhận, cứ phải trốn tránh tên này riết. Chuyện tình cảm trai gái Vạn Độc Vương đã cương quyết không nghĩ đến... vậy mà không hiểu sao khi gặp Đông Tử, trong một phút mềm lòng thế nào ấy lại hôn cô bé. Bây giờ sự tình rắc rối không biết làm sao.

Trong lúc không biết làm sao, lòng rối như tơ vò, vết thương mới trên cổ còn đau buốt, người lại sốt cao, đầu nhức, họng khô, thở dài cũng đau, Họa Hồn Cung vẫn nóng nực, ngột ngạt, mù mịt khói như thuở nào, mà Gia cứ ầm ầm đổi diện, dĩ nhiên chuyện Vạn Độc Vương cần làm là qua dạy cho tên đó một bài học. Thế mà đá cửa vào lại gặp hắn đang vờn Đông Tử và cô bé bị hắn xé toạc cả y phục!!!

Quá sức chịu đựng!!!

”Con bé này là người của ta đấy!” Giọng Vạn Độc Vương lạnh như đá.

”Đúng lúc nhỉ!?” - Gia rút từ trên tường võ khí yêu thích của hắn. Đó là song xoa, cặp ba chỉa, mỗi đỉnh sắc nhọn như dao.

Vạn Độc Vương lúc đó cũng ăn mặc giống Gia, chỉ có điều khoác ngoài thêm áo choàng nhẹ. Thấy Đông Tử bị xé áo rách rưới, hắn cởi áo, choàng lên cho Đông Tử che người lại.
Lúc hầm hầm đi qua phòng Gia, Vạn Độc Vương đã chuẩn bị tinh thần trước thế nào cũng đánh đấm cho đỡ bực, nhưng khi choàng áo lên cho Đông Tử, thấy đôi mắt ướt ướt của Đông Tử và nghĩ cô bé này vì hắn lặn lội đến tận Họa Hồn Cung, Vạn Độc Vương tự dưng không còn hứng thú đánh nhau nữa. Nhưng không lẽ trước mặt Gia lại ôm Đông Tử vào lòng vỗ về nói “xin lỗi không phải anh không muốn gặp em”?!

Không thể nói những lời kinh tởm như vậy được! Nhất là trước mặt thằng Gia!

”Cấm vận công đấy!” Gia cảnh báo.

Gia xoay song xoa trong tay như chong chóng. Cặp võ khí loang loáng ánh phản chiếu từ cây đèn trong phòng, quất gió vù vù.

Vạn Độc Vương đánh tay không.

Hai thanh niên cởi trần tỉ võ trong phòng vì một cô bé không đâu.

Võ khí của Gia sắc nhọn và xoay vùn vụt như vậy, nhưng khi hắn lao vào, Vạn Độc Vương dễ dàng chụp được ngay. Vạn Độc Vương nắm lấy đỉnh nhọn của ba chỉa ghì cặp võ khí xuống, Gia bặm môi, nổi gân đầu cản lại. Hai đỉnh nhọn còn lại của cặp xoa do lực phản kháng của Gia cào vào cánh tay Vạn Độc Vương thành những vết cào mà Đông Tử thấy.

Đông Tử tự dưng thở phào. Hóa ra không phải móng tay Tường Vy. Vạn Độc Vương đang đánh nhau mà sao Đông Tử vẫn thấy... hạnh phúc quá!

Gia thấy sắp thua, bèn buông vũ khí, tay co lại thành nắm đấm giáng mạnh vào vết thương trên họng của Vạn Độc Vương. Vạn Độc Vương kêu lên vì đau. Gia lại chơi xấu, không cần “nguyên tắc” gì nữa! Gia bắt được võ khí và lao vào tấn công lần hai, Vạn Độc Vương vận công giữ cặp ba chỉa trong không trung. Công lực từ tay Vạn Độc Vương chuyển thành khí lạnh. Hơi ẩm trong không khí trên cặp ba chỉa đông lại thành đá và khí lạnh lan đến tay Gia khiến hắn vội vã thả cặp ba chỉa ra. Cặp ba chỉa rơi xuống đất.

”Đừng...”.

“...gãy” Gia vừa nói hết câu, cặp ba chỉa nứt từ trong, vỡ thành ba mảnh.

”Lại nữa! Võ khí của đệ!!! Phong ca huynh...” Gia tức tối không nói nên lời.

Vạn Độc Vương không thèm tranh chấp với Gia, lẳng lặng đến bên Đông Tử, kéo Đông Tử vào lòng bước thẳng về phòng.

Trời đã tối từ lâu...

Cảnh gây cấn mà Hiết Hổ và Hoán Diện Nhân chờ đợi cuối cùng là đây:

Vạn Độc Vương và Đông Tử cuối cùng ở bên nhau trong cùng một phòng!!!

Bên ngoài trời tối, chim đêm gáy lao xao. Đã lỡ mạnh miệng nói “cô này là người của ta!” thêm nữa, bên ngoài Gia lượn lờ chờ cơ hội, nên dĩ nhiên nơi an toàn nhất của Họa Hồn Cung lúc bấy giờ cho Đông Tử là phòng Vạn Độc Vương. Vạn Độc Vương - Đông Tử, một nam - một nữ - một phòng và sự việc trong quá khứ (cái vụ hun đó!) vẫn còn nóng bỏng trong tâm tưởng của hai người. Hoàn cảnh quá lí tưởng!

Và “lí tưởng” nhất ở chỗ hai dị nhân nhiều chuyện, Hiết Hổ, Hoán Diện Nhân cũng đang lạc lối đâu đó trong Họa Hồn Cung không rình mò hai người được. Hoàn toàn riêng tư!

Qua cơn hoàn hồn với Gia, Đông Tử được Vạn Độc Vương dẫn về phòng lục lọi tủ quần áo lấy ra bộ áo ngủ cho Đông Tử thay.

”Bộ này là nhỏ nhất rồi” Vạn Độc Vương kết luận, sau một hồi bới tung tủ áo.

Phiền nỗi, Vạn Độc Vương cao lớn hơn Đông Tử rất nhiều, “áo nhỏ nhất” mà Đông Tử mặc vào vẫn rộng thùng thình.

“Cô Đông Tử người nhỏ, mặc áo rộng vào trông càng nhỏ nhỉ!” Vạn Độc Vương bình phẩm “Không còn thấy người đâu! Nhìn từ xa cứ tưởng cái áo hôm nay biết đi đấy!”

Đông Tử bị chọc quê chỉ chun mũi. “Thật bất lịch sự quá. Bàn tán về cơ thể của người khác như vậy đấy”! “Xin lỗi” Vạn Độc Vương phì cười. Lúm đồng tiền lộ rõ ở má.

Vạn Độc Vương lúc nào cũng thế, lúc chỉ một mình bên cạnh Đông Tử thì mỉm cười hiền lành lắm. Cử chỉ dịu dàng, ôn hòa. Hôm nay còn biết đùa vui.

Vạn Độc Vương cũng rất chu đáo. Đông Tử kêu đói bụng, Vạn Độc Vương bèn cho người đem bữa tối lên. Suốt buổi Đông Tử ăn, Vạn Độc Vương chỉ ngồi im lặng quan sát Đông Tử bằng ánh mắt cực kì âu yếm và khẽ mỉm cười.

Đông Tử ăn xong, bắt gặp Vạn Độc Vương nãy giờ nhìn mình như thế, chỉ biết cúi gằm, tay di di lên mặt bàn, má đỏ cả lên. Hôm tỉnh dậy, nghe loáng thoáng mọi người đồn lại rằng lúc mình bất tỉnh, Vạn Độc Vương hôn mình, Đông Tử cứ bán tín bán nghi, không nghĩ mọi người nói thật. Thế nhưng khi thấy ánh mắt Vạn Độc Vương nhìn ngọt ngào như vậy, Đông Tử không khỏi không tin.

Đông Tử thật sự không hiểu Vạn Độc Vương. Hai người chỉ mới quen không lâu. Hoàn cảnh gặp hơi trớ trêu một chút, Hoán Diện Nhân, Hiết Hổ và cả Cự Giải đều trêu chọc cả hai hơi nhiều một chút... nhưng Đông Tử chỉ là cô bé rất tầm thường, so với tiểu thư Tường Vy xinh đẹp tuyệt vời và chắc võ công cũng ngoại hạng thì thua xa. Không hiểu vì lẽ gì Vạn Độc Vương lại quan tâm Đông Tử đến vậy.

“À...” Vạn Độc Vương đột ngột chạm tay vào mặt Đông Tử. Ra vết đỏ do chất độc trên khăn Tường Vy vẫn còn đây. Vạn Độc Vương chấm thuốc giải vào vết đỏ:

”Con bé Tường Vy tiểu muội của ta tinh quái lắm, xin lỗi Đông Tử nhé!”

Chỉ là tiểu muội trong giáo phái thôi sao...

Đến lúc này Đông Tử không cúi mãi được nữa, đành phải ngẩng mặt lên cho Vạn Độc Vương chấm thuốc. Mà ngẩng lên nhìn vào ánh mắt Vạn Độc Vương, Đông Tử lại cứ thấy người mềm nhũn, mặt đỏ như gấc. Tuy cố liếc sang một bên hay giả vờ nhìn đèn lồng và hoa lá khô treo trên trần nhưng rồi cũng không tránh khỏi nhìn vào mắt Vạn Độc Vương. Vạn Độc Vương bên ngoài gai góc lạnh lẽo thế nào, chứ lúc này, trước mặt Đông Tử, dịu dàng ân cần lắm. Vạn Độc Vương trông xanh xao hơn lần trước Đông Tử gặp. Sắc mặt hơi nhợt nhạt, hàm xanh râu lởm chởm, tóc tai bờm xờm. Nhưng vẫn Vạn Độc Vương đó với hàng mi dài, ánh mắt mềm mại, bờ vai rộng, cả người có mùi thảo dược ấm và thơm nồng.

Đông Tử cứ thấy là lạ. Đông Tử lớn lên cùng Bảo Thường, võ đường Lưu gia con trai cũng nhiều. Đông Tử cũng đã gặp nhiều người khôi ngô hiếm có, như anh trai của Vạn Độc Vương là Bạch Dương, so với Vạn Độc Vương thì đỏm dáng và hào hoa hơn nhiều. Thế nhưng chỉ bên cạnh Vạn Độc Vương, Đông Tử mới vừa thấy an toàn, thân quen vừa thấy hồi hộp kinh khủng.

Vạn Độc Vương chấm thuốc cho Đông Tử xong, hai người lại chẳng biết nói gì làm gì. Tuy có nhiều lời để nói nhưng đều ngại ngùng không biết bắt đầu thế nào.

“Cảm ơn anh” cuối cùng Đông Tử phá tan im lặng — “vết thương trên cổ của anh sao rồi?”

Đông Tử muốn biết có phải từ khi bị bắn mà giọng Vạn Độc Vương nghe cứ khàn khàn không.

”Cũng không có gì nhiêm trọng... con bé Tường Vy lúc chăm sóc vết thương đang bị viêm họng cho nên khi tỉnh lại tôi cũng bị lây đó mà” Vạn Độc Vương giải thích.

“Vết thương của anh chảy máu kìa” Đông Tử chỉ.

Ra lúc đánh nhau với Gia, bị đấm trúng, vết thương còn mới nên toét ra. Vậy mà nãy giờ không hiểu sao Vạn Độc Vương không cảm thấy gì hết. Đông Tử nhắc mới thấy đau.

(Còn tiếp)
GIAO CHI








....Reset ♥ My ♥ Life....


.
 

Tuyết Đen-kì 13

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’- :: -‘๑’- Chuyên Mục Truyện -‘๑’- :: -‘๑’- Truyện chữ, tiểu thuyết -‘๑’--
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mới
Fixed and up by [A]dmin .
Copyright © 2007 - 2010, cHuYeNtOaN0912.fOrUm-vIeT.nEt .
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog