Share | 

 

 Mùa gió mới

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tue Aug 24, 2010 7:37 am

♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
>>>lonely<<<

Thalès
Thalès

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Hổ Cáp
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 1710
Tài khoản Tài khoản : 3440
Được cảm ơn : 49
Sinh nhật Sinh nhật : 04/01/1994
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : ♥♥♥ELF Club♥♥♥
Châm ngôn Châm ngôn : ♥♥♥...Yêu một người... là... chấp nhận... buông tay người ấy ra.......khi......... người ấy........ muốn....... nắm chặt lấy.... một.... bàn tay... khác...♥♥♥...
Level: 23 Kinh nghiệm: 1710%
Sinh mệnh: 1710/100
Pháp lực: 23/100

Bài gửiTiêu đề: Mùa gió mới

 
Đôi khi chỉ là những khoảnh khắc bước ngang nhau và dừng chân lại, để một ngày còn chút gì để nhớ.


Cửa sổ phòng tớ có treo một cái chuông gió nhỏ. Chuông gió đơn giản chỉ là những thanh kim loại màu hồng, va vào nhau mỗi khi có gió và phát ra những âm thanh ngân vang nhẹ nhàng. Tớ thích chuông gió. Không hẳn vì nó, mà còn vì cậu, chàng trai răng khểnh với đôi kính cận lấp lóa, mà mỗi lần gọi tên lại thấy lòng tớ lao xao.


Mùa gió…



Cậu treo nó vào cửa sổ phòng tớ vào một ngày vừa bước sang thu, nói linh tinh, khi nào chuông gió kêu, là có gió, gió là “Phong”, “Phong” là tên cậu, cậu cũng là gió. Tớ khúc khích cười nhìn cậu loay hoay chơi trò đố chữ.

- Treo thế này, để lúc nào Linh cũng thấy Phong ở gần mình lắm.

- Gần để làm gì? - Tớ vênh mặt hỏi.

Cậu gãi đầu, hỏi khó ai mà biết trả lời hả nhóc con?


Ngày ấy cậu vẫn thường hay đến nhà chơi. Ba mẹ quen mặt không bao giờ hỏi nữa, con Kiki nhà tớ lần nào cũng vẫy đuôi, và cô chủ nó thì luôn luôn rạng rỡ cười. Thấy không, nhóc luôn được cả gia đình chào đón. Ba bảo thương thằng nhóc hiền lành lễ phép, mẹ thương người luôn ngồi nghe mẹ nói chuyện xa xưa, Kiki thương anh chàng lúc nào đến cũng nghịch chung với nó. Còn tớ thương cậu vì sao cũng chẳng biết cậu ơi…


Chắc do cái lần hai đứa ghét nhau khủng khiếp, cãi nhau inh ỏi trước lớp thế mà về lại thấy bâng khuâng?

Hoặc lúc cậu nghiêng nghiêng đầu, tay hí hoáy giảng cho tớ một bài tập lúc sáng. Tớ nghẹt thở nhìn khuôn mặt cậu thật gần và sáng bừng lên trong nắng ban mai.

Hoặc là khi cậu tình nguyện chở tớ đi loanh quanh, chỉ với một lý do đơn giản là con nhóc tớ có nhiều chuyện không thoải mái?

Và đôi khi chỉ đơn giản là kéo cho tớ một cái ghế khi đi ăn hay ngồi thật vững vàng cho tớ vịn người mà leo lên yên sau xe cậu?


Cậu vẫn đến nhà tớ chơi. Không hề có gì đặc biệt, cậu bảo có lẽ vì nhà tớ nằm tầng trên cùng của một khu chung cư cũ, có thêm một mảnh sân thương ở phía sau lưng. Cậu nói trên này đón được nhiều gió, lại tránh xa được cái không khí đặc quánh tiếng ồn và khói bụi ở dưới kia. Tớ không cần nghe quá nhiều lý do kiểu như thế.

- Chỉ thế thôi à?

Tớ nhe răng hỏi, cậu hơi ngẩn ra, rồi cười:

- Còn là vì Phong thích nói chuyện với Linh!

Tớ nhìn cậu, chao đảo lạ thường. Chuông lại kêu leng keng những âm thanh trong vút.


Này gió ơi…


Mùa thi


Đứa nào cũng bận rộn quá nhiều bài vở. cứ sau vùi đầu trên lớp học chính lại đắm mình trong lớp học thêm. Cậu với ước mơ làm một kỹ sư công nghệ, tớ nuôi riêng mình bí mật một nghệ sĩ tự do. Dường như khoảng cách xa hơn, hay do nó đã vốn không có nhiều gắn bó? Tớ thỉnh thoảng giữa những lúc mệt mỏi vì học hành, vẫn đưa mắt nhìn tìm kiếm từ cậu một điều gì đó. Cậu vẫn đang hí hoáy ghi, trường cậu năm nay tỉ lệ chọi ngất ngưởng, tớ lại cất riêng cho mình một bí mật cỏn con. Mẹ vẫn bảo, chuyện học là cây, yêu thương chỉ nên là gió…


Nhiều tháng rồi.

Mọi chuyện đúng như hai đứa mình mơ ước. Cũng đúng thôi, tất cả đã làm hết sức mình, thì như thế thật là xứng đáng với những gì bỏ ra.

Nhưng dường như tớ nắm lấy cái này thì phải buông tay cho điều khác ra đi. Trong hạnh phúc từ thành công học tập và được những lời khen. Đêm về, chỉ mình tớ biết mình hụt hẫng, khi trong niềm vui lớn đó vẫn còn gợn chút gì nhoi nhói đau.


Lâu rồi không thấy cậu đến chơi, chuông gió cũng lặng lẽ buồn. Tớ chống cằm bâng quơ nghĩ, mùa này có phải là mùa gió nữa đâu…


Một ngày, chuông gió bỗng trở thành cô độc.


Cậu đi xa. Xa lắm. Cách tớ tận nửa vòng trái đất. Ngày tiễn cậu nơi phi trường, điều cuối cùng cũng chỉ là tạm biệt Linh, ở lại chăm chỉ học hành nhé. Không hò hẹn thì tớ chờ gì hả cậu ơi?


Mùa gió mới…


Blog chung cập nhật thông tin lớp, một ngày bắn pháo hoa chúc mừng cho cậu nhóc ở trời xa đã tìm được người ở cạnh. Mấy tên bạn gửi tin chúc mừng, mấy bà tám xúm vào hỏi han chíu chíu. Tớ giật mình nhìn vào tấm ảnh cô bé tóc ngang vai đang toe toét cười cạnh cậu, sau lưng là ngan ngát phố. Tớ cũng gửi một dòng tin chúc mừng, kèm theo cái icon cười nham nhở. Nhưng tự hỏi mình, tớ có ổn thật không?


Nhóc ơi, phải mất bao lâu để quên đi một người mà ngày nào mình cũng nhớ?


Dọn dẹp hết tất cả những gì gợi đến cậu, đến bên cửa sổ, tớ nhìn chuông gió ngập ngừng…

Nghĩ ngợi nhiều, tớ vẫn để chuông gió vào chỗ cũ, cất nó đi rồi, ai sẽ báo cho tớ biết một mùa gió mới đây? Tình yêu đẹp đâu có nghĩa là theo nhau đến cuối cuộc đời. Đôi khi chỉ là những khoảnh khắc bước ngang nhau và dừng chân lại, để một ngày còn chút gì để nhớ.

Đúng như mẹ tớ nói, yêu thương chỉ là những gió nhẹ lao xao, xin đừng bao giờ là bão lớn, đúng không?
............................
Thoáng thấy bóng dáng mình trong ấy....







....Reset ♥ My ♥ Life....


.
 

Mùa gió mới

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’- :: -‘๑’-Cuộc Sống Mến Thương-‘๑’- :: -‘๑’-Cảm nhận cuộc sống-‘๑’--
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mới
Fixed and up by [A]dmin .
Copyright © 2007 - 2010, cHuYeNtOaN0912.fOrUm-vIeT.nEt .
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog