Share | 

 

 Chuyện tình ở New York (Phần 9) HaKin một tác giả mạng :D

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Thu Aug 05, 2010 12:58 pm

avatar
Dù cho điều gì xảy ra chăng nữa, cả những khi sầu muồn nhất , ta vẫn cảm nhận rằng thà yêu và thất tình còn hơn chẳng bao giờ biết nghĩa yêu đương.
truc_quynh_1994

Giáo Sư
Giáo Sư

Xem lý lịch thành viên
Giới tính : Nữ
Cung : Bạch Dương
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 885
Tài khoản Tài khoản : 1306
Được cảm ơn : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 06/04/1994
Tuổi Tuổi : 22
Đến từ Đến từ : Châu Thành - Bến Tre
Châm ngôn Châm ngôn : Dù cho điều gì xảy ra chăng nữa, cả những khi sầu muồn nhất , ta vẫn cảm nhận rằng thà yêu và thất tình còn hơn chẳng bao giờ biết nghĩa yêu đương.
Level: 22 Kinh nghiệm: 885%
Sinh mệnh: 885/100
Pháp lực: 22/100

Bài gửiTiêu đề: Chuyện tình ở New York (Phần 9) HaKin một tác giả mạng :D

 
9.
- Excuse me? Ryan who? (Xin lỗi, Ryan nào vậy?)

Thoáng hững hờ, thoáng sững sờ, và rồi…thực sự bất ngờ. Thực sự là tôi không dám chắc đó có phải là chàng Ryan tôi kiếm tìm vất vả bao lâu nay hay không nữa, cho đến khi tôi nghe được câu tiếp theo:

- Hey painful eyes, you forgot me already? (Em đã quên anh rồi ư?)

- Oh, wow, hi…how are you? (Ồ, xin chào, anh khỏe chứ?)

- Totally miserable until finally got your email. What takes you so long to write me back. i’ve been missing you so bad. (Thực sự khổ sở cho đến khi nhận được email của em. Điều gì khiến em mãi mới viết thư cho anh thế, anh thực sự nhớ em)

- When did you get my email? And…which one is that? (Lúc đó tôi không còn khái niệm là cái email nào là trúng nữa, vì tôi gửi theo kiểu đủ loại và không cả thèm check xem cái nào đi cái nào về nữa, cũng hơi chán rồi mà!)

- Last night, i’ve just got it last night, i was so crazily happy but must hold my breath until today to give you a call. Thanks God it is really you! (Tối qua, anh vừa nhận được thư tối qua, anh thực sự rất vui mừng nhưng phải nín thở chờ đến hôm nay mới dám gọi cho em!)

À, thì ra email của tôi đã đi được đến đích. Vậy là bao nhiêu nỗ lực thì cũng được đền đáp. Một bài học tuyệt vời của cuộc đời, never give up (Đừng bỏ cuộc)! Tôi chỉ muốn kể ngay ra một tràng cho anh biết cuộc hành trình đi tìm anh khổ sở thế nào, cho anh biết cái lý do mãi tới ngày hôm nay tôi và anh mới gặp được nhau, nhưng sau đó tôi chỉ cười (có lẽ hạnh phúc và bất ngờ quá chăng?):

- Well, it’s a long story, haha. (Đó là 1 câu chuyện dài)

- You know i’ve been looking for you, i’ve standing at the subway to look for you, hoping for a chance to catch a glance of your eyes, just hopeless, i thought may be you got a boy friend, you…. (Em biết không anh đã đi tìm em suốt, anh đã đứng ở bến tàu điện ngầm hi vọng sẽ được nhìn thấy ánh mắt em, nhưng chỉ nhận được sự thất vọng, anh đã nghĩ rằng em đã có bạn trai, em...)

- Oh, hold on. You’ve been looking for me? (Khoan đã, anh đã tìm em ư?)

- Yes, like a mad man! (Ừ, như một kẻ điên!)

Và tôi chợt nhớ ra tôi đã từng để lại một mảnh giấy "quan trọng" ở văn phòng của anh mà, anh phải nhận được từ lâu rồi chứ?

- Hey, i came to your office to look for you too, its on Saturday. You were off, haven’t you received my note i left there? i gave to the assistance. (Này anh, em đã đến chỗ làm của anh vào hôm thứ 7. Hôm đó anh nghỉ, vậy anh chưa nhận được tờ giấy nhắn em để lại ư? Em đã đưa nó cho cô trợ lý mà)

- What note ?You left a note for me to Gar? Well, she must have forgotten to give me. (Giấy nhắn nào cơ? Em đã để lời nhắn cho anh qua Gar à? Cô ấy đã quên đưa cho anh rồi)

- Or she’s your girlfriend and she’s jealous! (Hay cô ấy là bạn gái của anh và ...đang ghen!)

- NO, she’s not my girl friend. i haven’t got a girl friend... (Không, cô ấy không phải bạn gái của anh, anh chưa có bạn gái...)

- But may be she wants to be your girl friend (Có thể là cô ấy muốn trở thành bạn gái anh thì sao)

- OH NO, NO way, she can’t be… (Không, không đâu, cô ấy không thể...)

Và hai chúng tôi cùng cười. Tiếng cười của anh trong điện thoại vô cùng ấm áp và hạnh phúc. Tôi cảm nhận được thế. Và nếu có hỏi tôi, một trong những giây phút hạnh phúc của cuộc đời tôi là lúc nào thì tôi sẽ trả lời là lúc này đây.

- But how about you? You have a boyfriend too? i bet you have…you’ve been busy with your boy friend…. (Thế còn em, em có bạn trai rồi phải không? Anh cá là em có rồi, và em bận rộn với bạn trai suốt...)

- Oh, me? i guess i have, but…you’ve seen him? Cause i haven’t. (Em ư? Em đóan là có, nhưng anh đã nhìn thây anh ấy chưa? Chứ em thì chưa)

Và lại cười. Có lẽ màn "thăm dò" nhau đã được giải tỏa.

- I can’t wait to call you today. If you don’t mind, can i take you out now? Where are you, i’d come to pick you up. (Nếu em không ngại, anh có thể đưa em đi chơi bây giờ không? Em đang ở đâu, anh sẽ đón em)

Ngước nhìn lên đồng hồ, 9h hơn. Kể ra bây giờ đi vẫn được đấy, không biết ý bố mẹ thế nào. Ngòai trời tuyết lại lất phất bay rồi....

- OK, come pick me up at the train station. (Ok, anh đón em ở bến tàu điện ngầm nha)

Dập máy rồi mà người tôi vẫn run lên. Tôi đã rất giỏi khi nói chuyện được bình tĩnh như vậy. Chỉ trong một thời gian ngắn mà tôi đã quá nhiều lần hạnh phúc - thất vọng – bỏ cuộc - quyết tâm - bất ngờ - hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ có bạn trai cả, cũng chưa bao giờ yêu cả. Cảm giác thế này tôi cũng chưa bao giờ có được, có thể tôi yêu rồi thì sao? Hay là tôi chỉ đang sung sướng với niềm vui của một kẻ chiến thắng? Tôi không biết, tôi sẽ thử mình!

Mặc quần áo, phải ngồi trang điểm lại thật xinh. Vì lúc đó trông tôi rất mệt mỏi và xấu xí, thậm chí tóc tai còn bết cả lại vì lạnh quá, nhưng người ta bảo, khi tinh thần phấn chấn thì tự nhiên con người sẽ trở nên rạng rỡ. Mà rạng rỡ là điểm mạnh của tôi. Tôi muốn đôi mắt mình sẽ phải thật đẹp. Tôi hồi hộp mong chờ được nhìn lại vóc dáng tuyệt vời ấy của anh. Tôi sẽ tự hào lắm đây, vì đêm nay, đêm Valentine, tôi được đi cạnh một người đàn ông đẹp!

Không dám nói với mẹ là con đi chơi…Valentine, vì bố mẹ sẽ ngất mất. Nhưng tôi cũng chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ đi về nhà muộn.

- Mẹ ơi, cho con đi ra Times Squares nhé, xem không khí Valentine.

- Ra xem thiên hạ ôm nhau à?

- Vâng, ra xem bọn nó ôm nhau.

- Đến khổ con tôi. Mặc ấm vào và về sớm nhé.

- Ôi vâng, là lá la…!!!

Có vẻ hôm nay là một ngày suôn sẻ. Ít khi nào tôi gặp nhiều may mắn như thế. Đứng chờ xe bus đỏ, tôi ngắm các đôi dập dìu đứng tâm sự. Đôi nào cũng hạnh phúc, mọi ngày tôi sẽ ghen tị đấy, nhưng hôm nay, họ sẽ phải ghen tị với tôi. Chỉ ít phút nữa thôi, khi chiếc xe bus chở tôi ra bến tàu điện ngầm, tôi sẽ cũng được "dập dìu" như thế.

Tuyết bắt đầu rơi dầy hơn, gió lành lạnh, tự nhiên tôi nghĩ về ông già tật nguyền hay viết tiểu thuyết và thấy thương ông lắm. Giờ này có những tâm hồn cô đơn như vậy ở đâu đó. Nhưng chắc gì ông đang cô đơn? Có thể ông đang viết sách và quên hết mọi chuyện thì sao. Tôi nghĩ tới anh chủ, cũng đang cô đơn hay bên cạnh một cô Việt kiều nào đấy, biết đâu. Tôi nghĩ tới họ vì cả hai đã chúc tôi có một ngày Valentine may mắn.

Tôi đã tới bến. Đứng chờ phía bên trong, ấm áp vô cùng. Tôi được "chỉ định" đứng chờ ở phòng chờ bên trên. Tôi đi đi lại lại, nhát lại ngó vào cái cabin soát vé cười với ông soát vé một phát. Ông ta lại nhìn tôi đầy dò hỏi, chắc lại thêm người nữa thắc mắc sao cô nàng này lại "đáng yêu" thế nhỉ? Cứ thấy dòng người đi từ dưới tàu đi lên là tôi lại ngó. Anh vẫn chưa tới. Tôi đứng nhìn ra bên ngòai cửa kính của phòng chờ, ngắm tuyết lất phất rơi, ngắm những cặp đôi hối hả qua lại, ngắm một cô bé con vừa đi vừa hét, ngắm dòng sông thâm đen phía xa xa, tất cả đối với tôi đều mang cảm giác bình yên.

- Hi, there.

Tôi đã lờ mờ nhìn thấy bóng phản chiếu của tấm kính cho tới khi người ấy tiến lại thật gần và đứng sau lưng tôi cất tiếng một chào nhẹ như hơi thở, một người đàn ông cao ráo mặc áo choàng đen, một hình ảnh quen thuộc, vì tôi đã nhìn anh như vậy lần đầu tiên.

- “Hi”. Một nụ cười tôi gửi anh qua tấm kính. Rồi tôi quay lại.

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi khiến tôi bối rối và ngượng lắm, chắc mặt và tai đỏ phải biết. Nhưng tôi hay biết chữa ngượng bằng một cách cười rất "hồn nhiên". Và cả hai lại cùng cười. Hôm nay, tóc anh dài hơn một chút, hàng râu quai nón đã tỉa ngắn lại chỉ còn tóc mai rất dài, khoác một chiếc áo choàng đen. Anh đẹp và nổi bật tới mức, không ai đi qua mà không ngắm lại nhìn anh và…nhìn tôi. Tôi có được một cảm giác hãnh diện và may mắn chưa từng có. Anh chìa tay ra, muốn nắm tay tôi. Thoáng do dự, và tôi nắm tay anh, tim đập loạn nhịp.

Tôi tự hỏi chúng tôi sẽ đi đâu đây? Anh lại cúi xuống, nhíu mày, cười và nói:

- Can i take you to a very special place? (Anh có thể đưa em đến một nơi rất đặc biệt không?)

- How special is that? (Đặc biệt như thế nào cơ?)

- You’ll see! (Rồi em sẽ thấy)

Và trên tàu, tôi đã bất ngờ khi được nghe kể, rằng anh đã đi tìm tôi khổ sở thế nào…!



Người đi một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

* * *
Nước vô tình ngàn năm trôi mãi
Trăng vô tình, trăng ở mãi tít xa
Mây vô tình, mây đùa trước gió
Người vô tình, người có hiểu lòng ta!

 

Chuyện tình ở New York (Phần 9) HaKin một tác giả mạng :D

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’- :: -‘๑’- Chuyên Mục Truyện -‘๑’- :: -‘๑’- Truyện chữ, tiểu thuyết -‘๑’--
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mới
Fixed and up by [A]dmin .
Copyright © 2007 - 2010, cHuYeNtOaN0912.fOrUm-vIeT.nEt .
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog